Lời mở đầu: “Nút thắt” của những gã khổng lồ công nghệ Việt
Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao Việt Nam sở hữu lực lượng kỹ sư công nghệ thuộc top đầu khu vực, nhưng chúng ta vẫn chưa có một ‘Samsung’ hay một ‘TSMC’ của riêng mình? Câu trả lời không nằm ở năng lực trí tuệ, mà nằm ở ‘đường băng pháp lý’. Hãy tưởng tượng một chiếc tàu siêu tốc Shinkansen hiện đại nhất thế giới nhưng lại phải vận hành trên một hệ thống đường ray khổ hẹp cũ kỹ. Đó chính là bức tranh phản ánh thực trạng của các tập đoàn công nghệ lớn tại Việt Nam hiện nay: họ có thừa động lực để bứt phá, nhưng lại đang bị bó buộc bởi những chiếc áo cơ chế đã quá chật chội.
Tại Hội nghị Thường trực Chính phủ gặp mặt cộng đồng doanh nghiệp vừa qua, ông Tào Đức Thắng – Chủ tịch Tập đoàn Viettel – đã đưa ra một kiến nghị mang tính bước ngoặt: Cần sớm xác định các doanh nghiệp đầu tàu của từng lĩnh vực, giao nhiệm vụ chiến lược và hoàn thiện cơ chế để họ bứt phá, dẫn dắt tăng trưởng quốc gia. Đây không chỉ là lời kêu gọi của một doanh nghiệp đơn lẻ, mà là tiếng nói đại diện cho khát vọng tự chủ công nghệ của cả một dân tộc.
Khi “người khổng lồ” cần chiếc áo giáp pháp lý rộng hơn
Trong kỷ nguyên số, tốc độ là yếu tố quyết định sự sống còn. Một công nghệ hôm nay là đột phá, ngày mai đã có thể trở thành lỗi thời. Tuy nhiên, các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) hoạt động trong lĩnh vực công nghệ cao tại Việt Nam hiện đang phải tuân thủ các quy trình phê duyệt, mua sắm công và đầu tư vô cùng phức tạp. Điều này vô hình trung làm triệt tiêu tính linh hoạt và khả năng chấp nhận rủi ro – hai DNA cốt lõi của đổi mới sáng tạo.
Để giải quyết triệt để “nỗi đau” này, Chủ tịch Viettel đã đề xuất những giải pháp mang tính chiến lược:
- Giao nhiệm vụ quốc gia cho doanh nghiệp “đầu tàu”: Chính phủ cần sớm ban hành danh mục DNNN quy mô lớn, đóng vai trò dẫn dắt trong các ngành then chốt. Những đơn vị này không chỉ lo chỉ tiêu doanh thu, mà phải nhận trọng trách quốc gia: làm chủ công nghệ lõi, xây dựng chuỗi cung ứng nội địa và tiến quân ra thị trường quốc tế.
- Cơ chế “Người mua lớn” (Anchor Buyer): Nhà nước cần có cơ chế rõ ràng để ưu tiên sử dụng sản phẩm, dịch vụ công nghệ do chính các doanh nghiệp Việt Nam sản xuất, miễn là đáp ứng đủ tiêu chuẩn chất lượng. Đây là bệ đỡ cực kỳ quan trọng để các sản phẩm “Make in Vietnam” có cơ hội trưởng thành trên sân nhà trước khi ra biển lớn.
- Bộ chỉ số đánh giá mức độ lan tỏa: Thay vì chỉ nhìn vào báo cáo tài chính, hiệu quả của doanh nghiệp đầu tàu phải được đo lường bằng tỷ lệ nội địa hóa, giá trị mua sắm trong nước, và số lượng doanh nghiệp vừa và nhỏ (SMEs) được họ nâng đỡ, kéo vào chuỗi cung ứng toàn cầu.
Từ lý thuyết đến thực tế: So sánh mô hình “Đầu tàu” toàn cầu và Việt Nam
Để hiểu rõ hơn tầm quan trọng của cơ chế đặc thù, chúng ta hãy nhìn vào cách các cường quốc công nghệ đã kiến tạo nên các đế chế của họ thông qua bảng so sánh dưới đây:
| Tiêu chí | Mô hình toàn cầu (Chaebol Hàn Quốc / Keiretsu Nhật) | Mô hình đề xuất tại Việt Nam |
|---|---|---|
| Vai trò của Chính phủ | Bảo trợ tài chính trực tiếp, bảo hộ thị trường nội địa tuyệt đối ở giai đoạn đầu, đặt hàng các dự án quốc gia quy mô lớn. | Giao nhiệm vụ chiến lược, tạo hành lang pháp lý thông thoáng và ưu tiên mua sắm công sản phẩm nội địa. |
| Cơ chế thử nghiệm (Sandbox) | Cho phép thử nghiệm không giới hạn trong các khu công nghệ đặc quyền, chấp nhận tỷ lệ thất bại cao. | Đang đề xuất gỡ nghẽn về cơ chế thử nghiệm công nghệ mới, tiếp cận dữ liệu và thương mại hóa nghiên cứu. |
| Động lực tăng trưởng | Tự chủ công nghệ bán dẫn, ô tô, điện tử tiêu dùng và xuất khẩu toàn cầu. | Phát triển hạ tầng số, an ninh mạng, chip bán dẫn, AI và xây dựng hệ sinh thái cho SMEs cùng phát triển. |
Việc học hỏi từ thế giới cho thấy, nếu không có sự dũng cảm từ phía Chính phủ trong việc trao quyền lực và cơ chế đặc thù, những cái tên như Samsung, Hyundai hay TSMC sẽ không bao giờ xuất hiện. Tại Việt Nam, việc thúc đẩy các tập đoàn lớn làm chủ công nghệ sẽ giúp chúng ta nhanh chóng định hình một hệ sinh thái công nghệ tự chủ, giảm thiểu sự phụ thuộc vào các đối tác nước ngoài trong các lĩnh vực nhạy cảm như an ninh mạng hay hạ tầng viễn thông.
Giải mã thuật ngữ công nghệ: Những khái niệm bạn cần biết
Trong bài phát biểu của mình, Chủ tịch Viettel đã đề cập đến một số khái niệm mang tính vĩ mô. Hãy cùng giải mã chúng dưới góc nhìn thực tế:
- Hạ tầng Logistics đồng bộ: Không đơn thuần là đường sá hay xe tải, trong kỷ nguyên số, logistics là sự kết hợp giữa kho bãi thông minh (smart warehouse), hệ thống phân loại tự động bằng AI, và sự liên thông dữ liệu giữa cảng biển, sân bay, cửa khẩu. Logistics đồng bộ giúp giảm chi phí vận hành, biến Việt Nam thành một hub trung chuyển của khu vực.
- Quỹ xúc tiến đầu tư từ lợi nhuận trước thuế: Đi ra nước ngoài đầu tư là một canh bạc đầy rủi ro. Doanh nghiệp phải tốn hàng triệu USD để khảo sát thị trường, pháp lý mà chưa chắc đã thu về quả ngọt. Việc cho phép trích lập quỹ này từ lợi nhuận trước thuế giúp doanh nghiệp nhà nước có một “khoản dự phòng hợp pháp”, giải phóng họ khỏi nỗi sợ bị quy trách nhiệm làm thất thoát tài sản nhà nước khi thử nghiệm thị trường mới thất bại.
Góc nhìn công nghệ: Nhận định của tôi
Là một người theo dõi sát sao dòng chảy công nghệ trong và ngoài nước, tôi đánh giá kiến nghị của Chủ tịch Viettel Tào Đức Thắng cực kỳ thực tế và chạm đúng “long mạch” của sự phát triển. Điểm đáng tiền nhất ở đây là tư duy chuyển dịch từ việc tháo gỡ khó khăn nhỏ lẻ sang kiến tạo hệ sinh thái tăng trưởng thống nhất.
Tuy nhiên, chúng ta cũng cần thẳng thắn nhìn nhận: việc trao cơ chế đặc thù cho các “đầu tàu” không được phép biến thành đặc quyền độc quyền, làm triệt tiêu tính cạnh tranh lành mạnh trên thị trường. Cơ chế đặc thù phải đi kèm với những cam kết KPI sòng phẳng về mặt công nghệ: Anh được trao quyền, thì anh phải mang lại công nghệ lõi cho đất nước, chứ không chỉ là những con số doanh thu thuần túy. Đối tượng hưởng lợi cuối cùng từ chính sách này không chỉ là những ông lớn như Viettel, FPT hay VNPT, mà phải là hàng triệu người dùng Việt được tiếp cận với những sản phẩm công nghệ cao, an toàn, giá rẻ và do chính người Việt làm chủ.
Lời kết: Tương lai nằm ở sự dũng cảm thay đổi
Việt Nam đang đứng trước cơ hội lịch sử để chuyển mình từ một quốc gia gia công công nghệ thành một cường quốc tự chủ công nghệ. Nhưng cơ hội này sẽ trôi qua rất nhanh nếu chúng ta vẫn giữ tư duy quản lý cũ cho một thế giới công nghệ mới đầy biến động. Việc trao cơ chế cho các “đầu tàu” chính là phát súng quyết định để kích hoạt động cơ tăng trưởng mới cho đất nước.
Bạn nghĩ sao về đề xuất này? Liệu Việt Nam có thể tạo ra những “kỳ lân công nghệ” tầm cỡ thế giới nếu các nút thắt cơ chế được tháo gỡ hoàn toàn? Hãy để lại ý kiến của bạn ở phần bình luận bên dưới để chúng ta cùng thảo luận nhé!

