Nếu người khác làm được bạn cũng sẽ làm được

Tại sao có quá nhiều người trên thế giới này sống một cuộc sống vui vẻ, bất chấp nghịch cảnh trong khi những người khác, tưởng chừng như đã có tất cả, lại luôn sống trong tuyệt vọng, giận dữ và trầm cảm? Anthony Robbins sẽ chỉ cho bạn biết cách đánh thức năng lực vô hạn của mình.

Anh ấy đang đi trên đường cao tốc với vận tốc 104,5 km/giờ thì đột ngột một thứ gì đó bên vệ đường thu hút ánh nhìn, và khi quay đầu lại nhìn về phía trước, anh chỉ có một giây để phản ứng. Nhưng đã quá trễ, chiếc xe tải Mack đi phía trước đột nhiên thắng gấp. Ngay lập tức, với nỗ lực tự cứu lấy mạng sống của mình, anh phanh gấp chiếc xe máy với một cú lết bánh kinh hoàng tưởng chừng như sẽ kéo dài mãi mãi. Với những chuyển động tưởng như chậm chạp đầy khó nhọc, anh trượt xuống gầm xe tải. Chiếc nắp bình xăng rơi ra khỏi xe máy, rồi điều tệ hại nhất đã xảy ra: nhiên liệu tràn ra ngoài và nhanh chóng bắt lửa.

Giây phút tỉnh táo tiếp theo của anh là trải nghiệm tỉnh đậy trên chiếc giường ở bệnh viện với những cơn đau rát, không thể cử động và thoi thóp thở. Ba phần tư cơ thể anh bị bao phủ bởi những vết bỏng nghiêm trọng.

Tuy vậy, anh ấy vẫn không hề bỏ cuộc. Anh gắng gượng quay trở lại cuộc sống và tiếp tục gầy dựng sự nghiệp kinh doanh chỉ để sau đó phải chịu đựng thêm cú sốc cuộc đời không thể ngờ tới: một tai nạn máy bay đã khiến anh bị liệt hoàn toàn từ phần thắt lưng trở xuống.

Để tôi chia sẻ với bạn câu chuyện về một người đàn ông khác. Cuộc sống của người đàn ông này dường như xán lạn hơn rất nhiều. Anh ta giàu có kinh khủng, là một nghệ sĩ vô cùng tài năng với rất nhiều người hâm mộ. Ở tuổi 22, anh ta là thành viên nhỏ tuổi nhất của nhóm hài lừng danh Second City ở Chicago. Gần như ngay lập tức anh trở thành ngôi sao được săn đón ở các sô diễn. Chẳng bao lâu nữa, anh sẽ có một vai diễn chính trên sân khấu New York.

Anh là một trong những người thành công nhất vào những năm 70. Sau đó anh trở thành một trong những ngôi sao điện ảnh “nóng” nhất nước Mỹ. Anh tiếp tục lấn sân sang âm nhạc và cũng ngay lập tức gặt hái nhiều thành công ở lĩnh vực này. Anh có những người bạn đáng ngưỡng mộ, một cuộc hôn nhân mỹ mãn, những ngôi nhà tuyệt vời ở thành phố New York và Martha’s Vineyard. Anh dường như có tất cả những gì mà mọi người mong muốn.

Bạn muốn là ai trong số hai người này?

Thật khó tin là có ai đó sẽ chọn người đầu tiên thay vì người thứ hai. Nhưng để tôi nói cho bạn biết rõ hơn về hai người này. Người đầu tiên là một trong những người đầy nghị lực, mạnh mẽ và thành công nhất mà tôi biết, W. Mitchell. Kể từ tai nạn xe máy khủng khiếp năm ấy, ông sống một cuộc sống đầy thành công và niềm vui hơn hẳn những gì hầu hết mọi người được biết.

Ông bắt đầu gầy dựng mối quan hệ với những người có tầm ảnh hưởng lớn ở nước Mỹ. Ông trở thành triệu phú trong lĩnh vực kinh doanh. Ông ấy thậm chí còn tham gia cuộc “chạy đua” vào Quốc hội, bất chấp sự thật là khuôn mặt ông mang những vết lằn kỳ quặc. Khẩu hiệu cho chiến dịch của ông là: “Hãy để tôi vào Quốc hội, và tôi sẽ không như những khuôn mặt đẹp đẽ kia”. Ông có mối quan hệ tuyệt vời với một người phụ nữ vô cùng đặc biệt, và ông cũng rất hào hứng tranh cử cho chức Thống đốc vùng Colorado vào năm 1986.

Người đàn ông thứ hai là John Belushi. Ông là một trong những diễn viên hài nổi tiếng, và là một trong những điển hình về sự thành công trong làng giải trí vào những năm 70. Belushi đã làm phong phú cuộc sống của rất nhiều người, nhưng lại không phải là cuộc sống của ông.

Khi Belushi mất ở tuổi 33 – theo các điều tra viên, nguyên nhân dẫn đến cái chết là do “ngộ độc cấp tính cocain và heroin” – những ai biết ông đã vô cùng ngạc nhiên. Ngoài mặt, tưởng chừng như ông đã có tất cả; nhưng bên trong, ông đã phải chịu đựng sự trống rỗng suốt nhiều năm qua.

Vậy đâu là điểm khác biệt giữa người có tất cả và người chẳng có gì? Tại sao một vài người có thể vượt qua những nghịch cảnh tồi tệ đến mức không thể tưởng tượng và tiếp tục sống như là người chiến thắng, trong khi những người khác, mặc dù có rất nhiều điều kiện thuận lợi nhưng lại biến cuộc sống của mình thành thảm họa?

Tôi đã bị câu hỏi này ám ảnh suốt cuộc đời mình. Khi lớn lên, tôi quan sát thấy có nhiều kiểu người giàu khác nhau - công việc tốt, mối quan hệ tuyệt vời, bề ngoài đẹp đẽ... Tôi đã tìm hiểu điều gì làm cho cuộc sống của họ khác với cuộc sống của tôi và bạn bè tôi. Sự khác biệt hầu như đều bắt đầu từ cách ta giao tiếp với chính mình và những hành động của ta. Phải làm gì đây khi đã cố gắng hết sức mà mọi thứ vẫn không hề ổn?

Thành công không phải vì họ có ít vấn đề hơn người thất bại

Người duy nhất không có vấn đề gì là những người đang yên nghỉ ngoài nghĩa trang. Không phải những gì xảy ra với ta sẽ quyết định sự thành - bại, chính cách chúng ta nhận thức và xử lý những “sự cố” đó mới tạo nên sự khác biệt.

Khi W. Mitchell biết tin ba phần tư cơ thể ông bị bỏng ở độ 3, bản thân ông có nhiều lựa chọn trong cách diễn dịch thông tin đó. Sự kiện này có thể là một cái cớ để tìm đến cái chết, để đau buồn hay bất cứ điều gì khác mà ông muốn bày tỏ. Nhưng ông đã chọn cách: thường xuyên tự nói với bản thân rằng chuyện gì xảy ra cũng có lý do của nó.

Biết đâu một ngày nào đó, chính sự kiện này lại trở thành một lợi thế tuyệt vời để ông có thể tạo nên sự khác biệt trên thế giới này. Kết quả là, sau khi trò chuyện với chính mình như vậy, ông đã hình thành nên một chuỗi niềm tin và giá trị, giúp ông tiếp tục định hướng cuộc đời dựa trên những lợi thế chỉ bản thân mình có, thay vì trải nghiệm nó như là tấn bi kịch – kể cả khi cơ thể bị liệt.

Tôi luôn tò mò về cách mà người ta tạo ra kết quả. Cách đây khá lâu, tôi đã nhận thấy những người đạt được thành tựu xuất sắc thường phải làm điều gì đó thực sự đặc biệt để tạo nên chúng. Giao tiếp với bản thân thôi vẫn chưa đủ. Tôi muốn biết cách họ đã thực hiện. Tôi tin rằng nếu tôi sao chép chính xác theo những hành động của người khác, tôi sẽ có được kết quả mỹ mãn y như vậy. Tôi tin rằng nếu tôi trồng cây, sẽ có ngày tôi được ăn quả ngọt. Nếu ai đó vẫn giữ lòng trắc ẩn ngay cả khi ở trong hoàn cảnh thảm khốc nhất, tôi sẽ tìm ra ngay chiến lược của anh ấy - cách nhìn nhận sự việc, cách sử dụng cơ thể mình trong những tình huống ấy - và trở nên giàu lòng trắc ẩn hơn thế.

Nếu hai người chung sống với nhau đã 25 năm mà tình yêu họ dành cho nhau vẫn sâu đậm, tôi sẽ tìm hiểu những hành động và niềm tin họ đang có để rồi áp dụng chúng cho mối quan hệ của cá nhân mình nhằm tạo ra kết quả đẹp như vậy. Vì thế, tôi bắt đầu noi theo gương của những cá nhân xuất sắc. Trong cuộc tìm kiếm thành công, tôi đã nghiên cứu mọi con đường mà tôi có thể tìm ra.

Nếu người khác làm được, thì bạn cũng có thể

Điều quan trọng không phải là bạn có thể tạo ra những thành quả giống như họ hay không, mà vấn đề ở đây chính là chiến lược – nghĩa là người ấy đã đạt được thành công bằng cách nào? Nếu người mà bạn quen biết có thể giao tiếp tốt với con cái anh ta, bạn cũng làm được như vậy. Nếu ai đó dễ dàng thức dậy và tỉnh táo vào buổi sáng, thì bạn cũng có thể làm được như thế. Đơn giản là hãy mô phỏng theo cách những người ấy điều khiển hệ thần kinh của họ.

Có những việc rất khó, phải mất rất nhiều thời gian mới có thể học hỏi và mô phỏng theo. Tuy nhiên, nếu mong muốn và niềm tin của bạn đủ lớn, nó sẽ hỗ trợ bạn tiếp tục điều chỉnh và thay đổi. Những yếu nhân có tầm ảnh hưởng lớn trên thế giới thường là những bậc thầy về nghệ thuật mô phỏng. Họ tinh thông nghệ thuật học hỏi dựa trên kinh nghiệm của người khác. Họ biết cách tiết kiệm thứ mà không ai trong chúng ta có đủ – thời gian.

Kế thừa từ thành công của người khác là một trong những khía cạnh cơ bản nhất của việc học hỏi. Trong lĩnh vực công nghệ, tất cả những tiến bộ về kỹ thuật hay thiết kế đều dựa trên nền tảng những phát minh và đột phá trước đó. Trong lĩnh vực kinh doanh, những doanh nghiệp không biết học hỏi từ quá khứ, không biết cập nhật những thông tin mới nhất sẽ bị lụn bại.

Bandler và Grinder, “cha đẻ” của NLP, nhận thấy có 3 thành phần cơ bản giúp con người đạt đến sự vượt trội. Đó là 3 hình thức hoạt động về tinh thần và thể chất.

3 cánh cửa đưa bạn đến sảnh tiệc hoành tráng

Cánh cửa đầu tiên đại diện cho hệ thống niềm tin của con người. “Dù bạn tin rằng làm được hay không làm được, thì bạn vẫn luôn đúng” – trong phạm vi nào đó, câu nói này hoàn toàn chính xác. Khi bạn không tin rằng mình có thể, bạn gửi đến hệ thần kinh một thông điệp nhất quán, từ đó sẽ hạn chế hoặc loại bỏ hẳn khả năng tạo ra thành quả của bạn.

Tuy nhiên, nếu bạn thường xuyên gửi đến hệ thần kinh những thông điệp thích hợp, nói rằng bạn có thể thực hiện việc đó, não bộ sẽ được báo hiệu để tạo ra những kết quả như mong đợi, đồng thời còn giúp mở ra những khả năng mới.

Cánh cửa thứ hai là cú pháp tinh thần, là cách sắp xếp những suy nghĩ của chúng ta. Với ngần ấy con số, bạn phải quay số điện thoại theo đúng thứ tự để gọi đến đúng người. Cú pháp tinh thần đúng sẽ giúp bạn đạt được kết quả như mong đợi.

Ngoài ra, điều này cũng có ý nghĩa trong giao tiếp giữa người với người. Nhiều người không thể giao tiếp tốt với nhau bởi vì họ sử dụng những cú pháp tinh thần khác nhau. “Giải” được những đoạn mã ấy, bạn sẽ bước qua cánh cửa thứ hai và thấm nhuần những tính cách tốt nhất.

Cánh cửa thứ ba là trạng thái sinh lý. Trí não và cơ thể vốn có mối liên kết với nhau. Cách sử dụng các chức năng sinh lý - cách thở, tư thế, nét mặt và cử động - thực sự có thể xác định trạng thái hiện tại của mỗi người, và rồi tiếp tục định hình nên hành vi.

Thực ra, chúng ta đang mô phỏng, đang bắt chước ở mọi lúc, mọi nơi. Một đứa bé học nói như thế nào? Một vận động viên trẻ học hỏi từ các bậc tiền bối ra sao? Một doanh nhân đầy tham vọng có thể quyết định cơ cấu lại công ty của mình dựa trên những cơ sở nào?

Điều gì nằm sau “phép màu” của nền kinh tế Nhật Bản? Có phải là do sự đổi mới quá xuất sắc hay không? Cũng có thể. Tuy nhiên, có rất ít những sản phẩm mới hay những tiến bộ công nghệ vượt bậc bắt đầu từ Nhật. Người Nhật đơn giản lấy ý tưởng và sản phẩm từ một nơi, đủ các loại - từ xe hơi đến chất bán dẫn

Theo Đánh thức năng lực vô hạn - First News


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.