3 nụ cười ám ảnh của Trần Lập qua lời kể của thành viên ban nhạc Bức Tường

Trần Lập đã ra đi nhưng nụ cười của anh vẫn lưu lại mãi trong trái tim, ký ức của những người bạn đồng hành cùng anh từ những năm tuổi 20 cho đến cuối đời.

Đầu giờ chiều ngày hôm qua, 17.3, Trần Lập trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng sau gần 5 tháng chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Sự ra đi của nam ca sĩ, nhạc sĩ tài hoa là nỗi đau khôn tả, mất mát lớn lao của gia đình, bạn bè, người hâm mộ và cả nền âm nhạc Việt Nam.

Trong suốt quãng đời hoạt động nghệ thuật của mình, Trần Lập được biết tới là thủ lĩnh của ban nhạc Bức Tường, cùng với 4 người anh em của mình đã tạo ra vô số những tác phẩm đình đám, ghi đậm dấu ấn trong lòng người hâm mộ như Tâm hồn của đá, Bông hồng thủy tinh, Đường đến ngày vinh quang, Người đàn bà của đá,... Đối với các thành viên trong nhóm, trong công việc, Trần Lập là một trưởng nhóm tài ba, đời thường là người anh cả thân thiết, chu đáo và tận tình. Chính vì thế, sự ra đi của anh khiến các thành viên vô cùng đau buồn vô hạn.

Mới đây, trên trang cá nhân của Trần Nhất Hoàng - thành viên nhóm nhạc Bức Tường có chia sẻ về những kỷ niệm sâu sắc của anh với Trần Lập mà không phải ai cũng biết.

Trần Nhất Hoàng chia sẻ những kỷ niệm về thủ lĩnh ban nhạc Bức Tường.

Ban nhạc Bức Tường được thành lập từ năm 1995, khi đó cả Trần Lập và các thành viên đều là những chàng trai tuổi 20 trẻ trung, đầy nhiệt huyết. Từ một ban nhạc sinh viên, họ đã cùng nhau tiến bước dần dần trở thành một ban nhạc nổi tiếng có CD riêng, liveshow riêng, tour xuyên Việt rồi là đại diện của nước nhà trên các đấu trường quốc tế,...Đến thời điểm hiện tại, họ không còn là một nhóm nhạc đơn thuần mà trở thành một huyền thoại.

Ban nhạc Bức Tường những ngày đầu mới thành lập.

Đặc biệt, ngồi nhớ lại những kỷ niệm với người anh cả đã qua, trong đầu của Trần Nhất Hoàng toàn là những nụ cười của Trần Lập, nụ cười hiền lành, nụ cười lạc quan, nhiệt huyết. Thành viên ban nhạc Bức Tường cũng chia sẻ lại ba nụ cười đầy ám ảnh của Trần Lập.

"Tôi muốn kể bạn nghe có 3 nụ cười ám ảnh tôi nhất về anh Trần Lập:

- Đó là khi cả ban nhạc chúng tôi thế hệ đầu tiên lần đầu tiên được đi diễn ở Pháp với tư cách đại diện cho gương mặt nghệ thuật đương đại Việt Nam năm 2003. Khi ấy cả ngày và đêm là cười, cười như trẻ con khi phóng xe đạp quanh 1 cái tượng đài trung tâm thành phố, cười khi cả hội làm trò nghịch ngợm bên vỉa hè một ngõ vắng. Nụ cười của tuổi 28, ngất ngây, hạnh phúc.

- Gần đây nhất là vào khoảng 11 giờ đêm ngày 5/3/2016, Tuấn Hùng thông báo “Lập phải chuyển gấp từ Nam ra vì cơ thể suy kiệt”, mấy anh em chúng tôi phóng xe ra sân bay để làm các thủ tục sẵn sàng đón anh về. Tôi có thẻ ra vào nên anh em đứng ngoài chờ tôi vào khu nhận hành lý, từ xa có chiếc xe lăn và một người trùm chăn, tôi nghe rất rõ anh gọi “Ơ, Hoàng!”. Anh đã cười rất tươi vì tưởng tình cờ anh em bắt được nhau.Tôi tiến lại gần và nói rằng “anh em ra đón anh, mọi việc sẽ ổn”, nụ cười tươi trên gương mặt mệt mỏi, hốc hác bỗng chuyển sang 1 trạng thái đăm chiêu khác lạ. Sau này tôi mới hiểu, anh đã không ngờ tình trạng của anh nặng đến mức phải có anh em ra đón, với anh, khi đó chỉ là: cùng vợ về Hà Nội từ từ chữa trị bằng cách khác mà thôi. Một nụ cười hoang mang pha chút hoài nghi yếu ớt.

Tran Lap

Tran Lap

Trong suốt thời gian bị bệnh, Trần Lập luôn mỉm cười đầy lạc quan.

Nhưng nụ cười của anh khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là vào ngày 15.1.2016, đúng vào tối trước liveshow “Đôi bàn tay thắp lửa”, Đạo diễn Phạm Hoàng Nam hẹn “cuối giờ qua đón anh đến nhà Trần Lập để thống nhất kịch bản”, việc chính chỉ chốc lát là xong. Tôi còn nhớ toàn bộ câu chuyện sau đó đều về thực phẩm bẩn và mình có thể làm được gì qua show này.

Anh Nam kể 1 câu chuyện vui đại ý là: “Ông trồng chè khoe với bạn là họ đang uống chè từ khu trồng sạch nhà quây riêng dành cho gia đình, khu còn lại tất nhiên là trà bẩn để bán; Bà bán rau cũng hân hoan nói với gia đình là người nhà được ăn rau ở khu trồng sạch, khu nhiều thuốc là để bán; ông bán thịt lợn cũng vậy… Niềm vui của họ thật ngây thơ, ngớ ngẩn và độc ác, họ không thể cả đời chỉ uống trà, ăn rau hay ăn thịt, họ uống trà nhà sạch nhưng vẫn phải ăn rau bẩn của kẻ khác, ăn rau nhà sạch nhưng vẫn ăn thịt bẩn của kẻ khác… chúng ta đang giết nhau trong khi cảm thấy an tâm đã bảo vệ được gia đình mình ở một góc nhỏ hẹp hòi… 3 anh em đã cười rất lâu ở câu kết, nhưng tôi thấy trong nụ cười của anh có cái gì đó chua xót, oán hờn.

Tôi cứ ám ảnh mãi nụ cười ấy, vì dù bạn là ai đi nữa, khi vào tình thế đau và khổ, bạn vẫn cần một lý do để trách cứ. Chúng tôi đã rất cay đắng khi nói đi nói lại: Ai sẽ khiến những con người độc ác và ngây thơ kia thức tỉnh, ai sẽ thay đổi để họ trở nên có lương tri, ai sẽ cho họ hiểu rằng họ được lợi hàng ngày khi bán đi những kg thịt bẩn thì họ lại mua về những kg rau bẩn, bằng cách nào để những điều bất nhân được khai trừ, sao ta cứ bỏ mặc những điều xấu nhan nhản hàng ngày ta thấy và cho qua như chuyện phải thế…. Về mong muốn thì đó là 1 phần ý nghĩa của liveshow “Đôi bàn tay thắp lửa” – thức tỉnh 1 điều lương thiện.

Chúng tôi cũng chỉ nói và dường như chưa thật dám tin rằng hình tượng Trần Lập và những người anh em nghệ sỹ tuyệt vời đêm nhạc đó có thể làm thay đổi điều gì lớn lao. Nhưng đó là lý tưởng, đó là tuổi trẻ, đó là điều đẹp nhất mà Trần Lập trong cơn bạo bệnh vẫn mong gắng gượng để chia sẻ, để thắp một tia hy vọng".

Trần Lập trên sân khấu cuối cùng của mình.

Có lẽ không chỉ riêng với Trần Nhất Hoàng mà với những ai yêu mến Trần Lập đều phải "ám ảnh" bởi nụ cười của anh. Nụ cười lạc quan trước mọi người khi thông báo tin mình bị bệnh ung thư, nụ cười rạng ngời kể cả khi nằm trên giường bệnh và chịu dày vò của những cơn đau, nụ cười sau khi kết thúc ca mổ và nụ cười khi được cháy hết mình trên sân khấu cuối cùng của mình. Dù Trần Lập có ra đi nhưng trong trái tim của gia đình, bạn bè và người hâm mộ - anh vẫn sống mãi.

Hoàng Hằng


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.