Ngôi nhà biết nói bằng... những dòng chữ

Ngôi nhà đầy... những dòng chữ
Với lối xây cất khá xưa, ngôi nhà đã có những dấu hiệu xuống cấp, nhưng chủ nhân của nó đã buộc khách đi đường phải dừng lại ghé mắt vào. Vì từ ngõ đến sân tới cả mặt tiền nhà… nơi nào cũng chi chít những dòng chữ to tướng.

Đặc biệt là du khách nước ngoài, thỉnh thoảng có đoàn dừng lại quay phim, chụp hình và yêu cầu hướng dẫn viên chuyển ngữ nhanh để họ hiểu đôi phần về tâm sự của… căn nhà “biết nói” này.

Tự sự bằng khả năng có thể và cũng là để xả stress

Không khó để tìm ra ngôi nhà rất đỗi lạ mắt này vì nó nằm ngay trên mặt tiền tuyến giao thông chính, chạy xuyên qua KV.Thới Bình (P.Thới Thuận, Q.Thốt Nốt, TP.Cần Thơ). Chủ nhân ngôi nhà, ông Hồ Hữu Thành (64 tuổi, thường gọi Mười Thành) cho biết, ông bắt đầu thực hiện ý tưởng “trang trí” cho nhà mình theo cách riêng đặc biệt như vậy từ vài năm trước.

Từ hàng rào ngoài sân đến các bức tường, cột, thậm chí cả nhà vệ sinh bên trong ngôi nhà của ông Thành đều có chữ viết. “Tôi viết bất cứ khi nào, kể cả ban đêm. Lúc rảnh, không làm gì thì tôi lấy nước sơn ra để viết”, ông nói. Ông Thành cho biết, những chữ này bắt đầu được ông viết lên từ năm 2011, đến nay hầu như đã không còn chỗ trống…

Theo ông Mười Thành, cuộc sống của gia đình và cá nhân ông có quá nhiều trắc trở, vướng mắc mà bản thân ông không thể tháo gỡ được, cũng không biết chia sẻ cùng ai. Quá nhiều những trắc ẩn giữ mãi, dồn nén trong lòng, nên đêm về, ông không thể nào chợp mắt được suốt một thời gian dài.

Cuối cùng, ông Thành nghĩ đến chuyện viết những tâm tư riêng của mình lên vách nhà như là một cách chia sẻ với nhiều người, để khách đến với gia đình ông ít nhiều hiểu được những phiền muộn của riêng ông. “Giải bày được suy nghĩ của mình bằng cách làm này, tâm trạng tui từng chút một nhẹ nhàng đi”, ông Thành nói.

Và từ đó, gửi gắm tâm trạng lên những bức tường nhà được ông Thành xem là 1 “phương dược” để chữa các chứng muộn phiền, căng thẳng, mất ngủ… luôn “thường trú” trong người mình.

Chủ nhân ngôi nhà kỳ lạ

Là hộ dân sống ở phường Văn hóa, nên chính quyền địa phương buộc phải đến vận động ông Thành xóa đi những dấu tích làm mất mỹ quan. Nhưng theo vị chủ nhân căn nhà này: “Có những đêm tui cứ trằn trọc không ngủ được, đành phải bò dậy lấy sơn, cọ… ra viết. Viết cho tới khi trút hết được những suy nghĩ trong tâm tại thời điểm đó thì mới hy vọng chợp mắt được”, ông Thành nói.

Ban đầu ông Thành viết lên vách nhà những nội dung xoay quanh những ứng xử bất công của anh chị em ruột đối với ông, những điều mà ông cho là ông bị cáo gian khiến anh em ruột thịt hiểu lầm, chia rẽ. Tiếp đến là mối quan hệ trong thân tộc, tương quan xã hội mà ông cho là đã tước một phần quyền thờ cúng tổ tiên của ông, những tranh chấp không hợp với lẽ công bằng hay những hành vi ức hiếp ông…

Theo thời gian, những mảng tường màu trắng phía bên trong, bên ngoài nhà dần dần chật kín. Hết lớp này đến lớp khác, cứ xóa rồi viết lại bằng nhiều màu sơn khác nhau mang những nội dung hàm chứa những bất nhẫn gần giống nhau.

Vách phía sau nhà ông Thành cũng là nơi chồng chất những dòng tự sự

Hiện tại phía bên trong nhà từ phòng khách, gian thờ, nhà bếp đều chi chít chữ. Vách ngoài từ mặt tiền nhà, các phía hông và sau nhà đều dày đặc những ký tự mà đôi khi chỉ đọc qua thì khó rõ nghĩa. Thiếu chỗ để viết, ông Thành viết cả lên những bức tường nhà vệ sinh, hồ chứa nước… hoặc tự thiết kế những tấm pano “dã chiến” nhiều kích cỡ, viết chữ lên đó và treo khắp các nơi xung quanh nhà.

Tuy nhiên, ông Thành cho rằng ông chỉ muốn viết lên những sự thật để giảm stress cho mình, giãi bày những u ẩn, chia sẻ với nhiều người đã và đang còn hiểu lầm về ông. Thậm chí, đã có những vu cáo ông về nhiều chuyện tày đình mà gia đình ông vẫn phải gánh chịu và cá nhân ông mang nặng trong lòng. Do đó, hoàn toàn không phải ông muốn chơi “nổi” hay phá phách cảnh quan khu vực gì cả!

Kinh tế gia đình ông Thành đều dựa vào vườn chuối sau nhà. Mỗi ngày, vợ chồng ông cắt lá chuối đem bán cho những người làm bánh. Số tiền kiếm được (chỉ từ 50.000 - 60.000 đồng), ông lại trích một phần để mua nước sơn, cọ để viết chữ.

Ông Hồ Hữu Thành và vợ bên tấm pano tự thiết kế

Vợ ông Thành thì kể, hôm nào bán chuối có tiền nhiều, bà mua cho ông 1 hộp nước sơn khoảng 40.000 đồng, túng thiếu thì mua hộp nước sơn nhỏ hơn. Ngoài việc lấy tiền từ vườn chuối, vợ ông Thành còn thu gom nhiều vỏ hộp trong nhà đem bán ve chai lấy tiền mua nước sơn cho chồng…

Chủ nhân căn nhà cần sự đồng cảm

Tuy nhiên, trong các “tác phẩm” của ông Thành đã viết trên tường, dưới mặt sân… còn có những nội dung hàm chứa cả những bức xúc của ông trong cách giải quyết của chính quyền qua các tranh chấp có liên quan tới ông. Theo đánh giá của địa phương này, việc làm của ông Thành trước hết gây mất mỹ quan đô thị.

Chính quyền địa phương đã nhiều lần tổ chức đoàn tiếp xúc với gia đình để vận động, thuyết phục ông Thành xóa đi những mảng tường đã viết chữ, nhưng chưa thấy có chuyển biến. Bởi cứ xóa nội dung này thì thời gian sau ông lại viết lên những nội dung mới.

Các bức tường phía bên trong nhà hiện không còn chỗ trống

Có điều ở tuổi ngoài 60 nhưng việc đứng trên thang để viết khi phải mang thùng sơn, cầm cọ viết chữ… đối với ông Thành vẫn là việc làm không thấy mệt mỏi. Ở những khoảng tường rộng, độ cao hơn 3 mét, việc hoàn thành 1 “pano” tự sự đòi hỏi ông Thành phải leo lên thang, bước xuống, dời thang… Để hoàn thành 1 mảng nội dung có khi phải mất hàng buổi.

Theo ông, một khi ông đã cầm cọ lên là phải hoàn thành “công trình” theo dự kiến mới ngừng nghỉ, chứ không bao giờ để dang dở công việc vì bữa cơm hay khi trời tắt nắng. Ông Thành cũng thừa nhận rằng, có thể sản phẩm “tự thuật” của ông không chút nghệ thuật nào, nhưng ông cũng học theo các hình thức quảng cáo mà theo ông, tạo cảm giác ghét cũng là cách khiến người khác biết và nhớ lâu và suy nghĩ về việc làm của mình.

Trao đổi với nhiều người dân địa phương, hầu hết đều nói rằng, “đèn nhà ai nấy sáng” nên hầu hết không cho ý kiến gì về ngôi nhà “biết nói”. Các bậc lão niên thì cho rằng, ở đời làm sao tránh khỏi những khúc mắc nơi từng cá nhân và mỗi người có một cách phản ứng khác nhau.

Sau khi xóa một thời gian, mặt tiền nhà ông Thành có những nội dung này

Ông Bùi Quang Dự, Bí thư Đảng ủy P.Thới Thuận cho biết, chính quyền địa phương đã nắm bắt được việc làm "không bình thường" của ông Thành ngay từ thời điểm đầu. “Xuất phát từ những mâu thuẫn, tranh chấp tài sản trong gia đình, họ tộc… nên ông Thành lấy đó làm bức xúc riêng và viết lên tường nhà. Nhưng dường như tình hình sức khỏe của ông Thành có vấn đề thật!”, ông Dự nói.

Theo 1 cán bộ của UBND P.Thới Thuận, chính quyền cũng từng áp dụng biện pháp mạnh với ông Thành là ra quyết định xử phạt hành vi vi phạm lĩnh vực văn hóa của cá nhân ông Thành. Nhưng căn nhà giờ vẫn đầy chữ!

Nội dung chữ viết của ông Thành nói về việc những người thân trong dòng họ bất đồng quan điểm, không thuận hoà. Ông Thành cho rằng, do không biết chia sẻ cùng ai nên viết những dòng chữ lên trên tường, tấm bạt hoặc bất cứ nơi đâu có thể viết được để giãi bày những buồn phiền của mình.

Thanh Ngọc


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận2

  • Lê Trung LươngReply

    04-5-2017 05:01:20

    Một cách thể hiện "nổi niềm" bất bạo động! Ông Thành thừa nhận mình bị stress, nó làm ông phải trét lên tường nhà sự uất ức phiền lòng của ông. Đấy là việc của cá nhân. Bây giờ ta suy nghĩ về việc nhiều người dân cũng bị stress, họ cũng viết lên cái nổi niềm của mình lên bảng giấy rồi kéo cả đoàn lông nhông trên quốc lộ, đường phố. Thế giới thì kiểu này là bình thường, tuy đôi khi cũng có chuyện bất bình thường xảy ra khi họ nổi cơn đốt phá cửa hàng, xe cộ đắt tiền. Dân ta có bản chất hiền lành, cam chịu, chỉ khi nào bị đè ép quá bất công thì mới phản ứng. Nông dân không bao giờ chiếm đất của nhà nước...nhưng chính quyền địa phương thì hay có hội chứng thu hồi đất của họ cho các dự án mà lại không sòng phẳng, trưng thu hoặc trưng mua với giá rẻ mạt làm cho người dân bị stress. Dân chúng bây giờ cũng hay đọc báo điện tử, dù nhà nghèo cũng ráng trang bị cho con cái một bộ để chúng học hành, chơi game. Lâu lâu chúng nói bố đọc bài này, hay lắm! Đọc xong lại càng stress thêm (!) vì mình nghèo nhưng vẫn cố gắng đóng góp từng hạt lúa củ khoai cho các khoản thuế phí đầy đủ để nuôi cán bộ, thậm chí là gián tiếp qua giá bán sản phẩm nông nghiệp nhưng lại cứ nghĩ là "trên" thương cho nên miễn thuế. Thế mà cái nhóm lợi ích làm ăn quá vung vít, vứt cả nửa tỷ đô la qua tận Venezuela cho cái việc phí phủng "mò cua trong lỗ". Ta thương họ, giúp đỡ họ vì họ cùng chí hướng...nhưng họ cũng tổ sư tham nhũng, gió vô nhà trống chứ nào có tốt đẹp gì đâu. Cần nên nghĩ nhiều đến dân mình vì nhiều em học sinh còn bụng đói đến trường hay lót lòng chỉ có mỗi củ khoai. Thương dân là giúp dân không bị stress...!

  • anhReply

    04-5-2017 04:33:15

    hay cũng là tư tưởng đột phá như ông giáo sư mặc quần đùi đi dạy ,ranh giới mong manh giữa ..tâm thần và định vị bản thân

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.