Kỳ 5: Tôi khuyên đường chủ bang Trúc Liên ra đầu thú

Hình ảnh mô tả hoạt động của bang Trúc Liên trên báo Đài Loan - Ảnh: Internet
Sự việc càng lúc càng được mở rộng và đi quá xa… Đến mức, có những đoạn kể tôi không dám ghi chép trong sổ tay của mình, chỉ ghi nhớ trong đầu. Càng nghe, tôi càng… kinh, không phải là vụ đụng độ của mấy gã giang hồ lẻ tẻ, mà đây là cuộc chơi lớn giữa các băng nhóm mafia của Việt Nam và Đài Loan.

Kỳ 1: Tưởng bị bắt cóc đi gặp Năm Cam nhưng đối diện A Lý

Kỳ 2: Cay đắng với vụ bắn người ở Vũ trường Métropolis năm 2001

Kỳ 3: Đối đầu với Năm Cam chỉ có thể là A Lý

Kỳ 4: Tái ngộ A Lý trong cảnh 'một mình giữa bầy sói'

Thời gian không còn nhiều nữa, tôi và A Lý, Diệp Hiểu Vân trao đổi công việc liên tục. Tôi hỏi, A Lý trả lời, Diệp Hiểu Vân phiên dịch, tôi ghi chép… Cứ thế, câu chuyện dần hình thành.

Theo đó, A Lý thực chất không phải là ông chủ thực sự của các phi vụ đầu tư vào các loại hình ăn chơi giải trí ở Sài Gòn, chủ đầu tư của số tiền lên đến hơn 20 triệu đô la Mỹ này cũng không phải một người, mà là của cả băng nhóm mafia ở tận bên Đài Loan, có cái tên: Bang Trúc Liên.

A Lý trên thực tế chỉ là người đứng đại diện, quản lý số tiền đó và làm cho nó phát sinh lợi nhuận tại Việt Nam, biến nó thành tiền sạch, rồi gửi trả về lại cho các ông trùm băng nhóm bên Đài Loan (hành vi rửa tiền).

Để đầu tư vào các hoạt động trong thế giới ngầm ở Việt Nam, A Lý không thể không thiết lập mối quan hệ với các băng nhóm ở đây, và ông trùm ở Việt Nam được bang Trúc Liên chọn đầu tiên chính là Năm Cam (đương nhiên).

Từ Năm Cam, bang Trúc Liên có thể phát triển mối quan hệ hữu hảo với các băng nhóm khác trên khắp cả nước, thiết lập mối quan hệ với chính quyền địa phương các cấp. Quán bar Tân Hải Hà được bang Trúc Liên thuê đứt như một món quà dành cho Năm Cam, “ông trùm của các ông trùm thế giới ngầm”. Và hoạt động đầu tư, rửa tiền của bang Trúc Liên không chỉ gói gọn trong quán bar nhỏ xíu này, mà rải đều ra các tụ điểm ăn chơi khác tại TP.HCM. Trong đó, có vũ trường Métropolis, ở đây người đứng ra đại diện bên phía Việt Nam hùn hạp là Hồ Việt Sử.

Sự việc càng lúc càng được mở rộng và đi quá xa… Đến mức, có những đoạn A Lý kể tôi không dám ghi chép trong sổ tay của mình, chỉ ghi nhớ trong đầu. Càng nghe, tôi càng… kinh, đây không phải là vụ đụng độ của mấy gã giang hồ lẻ tẻ, mà là cuộc chơi lớn giữa các băng nhóm mafia của Việt Nam và Đài Loan.

Bằng thế lực sẵn có của mình, Năm Cam cùng các cộng sự muốn hất cẳng bang Trúc Liên ra khỏi cuộc chơi ở Việt Nam, cướp sạch số tiền hơn 20 triệu đô la mà A Lý đã đầu tư vào đây. Địa điểm được chọn để khởi đầu cuộc chiến là Sài Gòn, nơi băng nhóm của Năm Cam mạnh nhất, từ lực lượng đến mối quan hệ dày đặc…

Thoạt tiên, một mâu thuẫn nhỏ giữa Hồ Việt Sử và A Lý tại vũ trường Métropolis được tạo ra như một cái cớ. Qua thời gian, Hồ Việt Sử càng lúc càng cố ý ngông cuồng, coi A Lý chẳng ra cái đinh rỉ gì trong khi A Lý đang là cổ đông lớn của vũ trường Metropolis, khiến cho lòng tự ái của gã giang hồ xứ Đài bị tổn thương nghiêm trọng, buộc phải trả đũa…

Trận chiến kinh hồn ở vũ trường Métropolis hóa ra đã được sắp đặt trước, lên lịch để “nói một lần cho xong”. Bên phía Việt Nam, đại diện là Hồ Việt Sử, đã điều một lượng quân lớn đến ém ở vũ trường, chờ băng của A Lý, đồng thời mời luôn cả những ai có mối quan hệ, quen biết đến chơi để chứng kiến vụ thanh toán này. Không vừa, A Lý cũng điều động một đội tinh nhuệ từ Campuchia sang giáp chiến…

Lực lượng của giang hồ Sài Gòn đông hơn, nhưng phải nói thẳng là không chuyên nghiệp bằng những tên sát thủ hoạt động xuyên quốc gia. Giang hồ Sài Gòn lúc bấy giờ chỉ quen chơi nhau bằng dao, kiếm, mã tấu…, còn bọn sát thủ quốc tế thì đã bỏ mấy món “đồ chơi” này lâu rồi, bởi chúng cồng kềnh, kém hiệu quả sát thương, dễ bị phát hiện. Súng, hàng nóng, là “đồ chơi” ưa thích của giang hồ thời hiện đại ở các quốc gia tân tiến. Và, cái kết của cuộc đụng độ không cân sức về trang bị vũ khí này không cần xem cũng có thể biết là nó nghiêng về phía nào. Sự gan dạ chưa bao giờ là đối thủ ngang tầm của súng đạn… Trận chiến vừa diễn ra chưa được bao lâu thì băng nhóm Hồ Việt Sử đã thất thủ, tay “đao” cộm cán nhất trong nhóm ứng chiến phía Việt Nam tử thương tại hiện trường bởi một phát súng xuyên tâm. Băng A Lý toàn thắng, rút lui ngay trong đêm.

Tôi nhìn cái đầu của A Lý đang bóng loáng trong ánh nắng chiều, thầm nhủ: “Cái thằng này… đúng là “ngu như cu đất”! Trong một trận chiến nhỏ, y là người thắng trong vụ giáp lá cà với giang hồ Sài Gòn. Nhưng, y không hề ngờ rằng đã lọt vào cái bẫy giăng sẵn của Năm Cam một cách… ngọt ngào, thua chắc trong cuộc chiến lớn, mang tính toàn cục là tranh chấp địa bàn. Cứ tưởng là đã đoạt mạng được 1 đàn em trong băng của Năm Cam là thắng lợi trong cuộc đối đầu, nhưng không ngờ lại có nguy cơ mất trắng toàn bộ số tiền Bang Trúc Liên đã đầu tư vào Việt Nam”.

Liều lĩnh, hung tàn, bất chấp, A Lý đã đâm đầu không suy nghĩ vào một vụ trọng án (có người chết). Sau khi vụ việc xảy ra, A Lý đã rơi vô thế “xiềng”: Buộc phải bỏ trốn, rời khỏi Việt Nam để bảo toàn tính mạng, còn nếu tiếc tiền ở lại, y chắc chắn là sẽ không còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời… Năm Cam quả là thâm hiểm!

Vẻ mặt rất hoang mang, A Lý thở dài, đôi bàn tay của y trông khá bấn loạn… Tôi chợt thấy thương hại A Lý. Làm giang hồ cũng không dễ, ông bà ta thường nói “giang hồ hiểm ác”, cấm có sai. Giang hồ có "số", không phải cứ gan lì là đủ, cũng cần phải có “cái đầu”.

Tôi hỏi: “Sao anh không ra đầu thú với cơ quan chức năng địa phương, tường thuật lại hết câu chuyện?”. Ngửng đầu nhìn tôi ngạc nhiên, A Lý đáp: “Công an Việt Nam? Anh không biết hả? Cũng vậy thôi!”. A Lý lắc lắc cái đầu, tỏ vẻ chán chường.

Như đã nói, tôi biết, hỏi chỉ để xác minh, khẳng định lại một lần nữa những nghi ngờ trong lòng mình, để quyết định thái độ ửng xử trong quá trình tác nghiệp về sau.

Trời đã về chiều, trong lúc kể, xâu chuỗi các sự kiện, chúng tôi đã di chuyển qua 3 - 4 địa chỉ khác nhau để bảo đảm an toàn.

Với khối tư liệu được cung cấp và cuộc gặp mặt có một không hai, tôi có thể viết được một hoặc nhiều bài gây chấn động dư luận lúc bấy giờ. Nhưng, làm sao để khối tư liệu này trở thành một tài liệu có độ tin cậy, được sử dụng trên mặt báo công khai thì mới là vấn đề khiến tôi phải đau đầu. Ai sẽ tin tôi, tin báo Thanh Niên đã có một cuộc gặp gỡ định mệnh với A Lý, nghi phạm hàng đầu trong vụ án giết người tại vũ trường Metropolis?

Nếu tôi không có bằng chứng chứng minh rằng đã có cuộc gặp gỡ này, rất có thể cơ quan chức năng sẽ gây phiền phức cho tôi và Báo Thanh Niên khi bài báo được đăng tải. Chưa hết, bạn đọc có thể cho rằng Báo Thanh Niên đã bịa ra toàn bộ câu chuyện này để câu khách.

Uy tín tờ báo Thanh Niên được chúng tôi xây dựng từ những ngày đầu gian khó, phải đi bán từng tờ trong lúc toàn tòa soạn chỉ có mấy chục con người, không thể để nó mất đi vì bất cứ lý do gì… Nhưng, tôi làm thế nào để chứng minh, khi mọi phương tiện tác nghiệp của tôi đã bị tước sạch?

Với tôi, trong thời điểm ấy, đó chính là vấn đề lớn nhất, tôi phải giải quyết nó bằng mọi giá!

(còn tiếp)

Hữu Phú


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.