Điểm mặt những băng lừa đảo, móc túi ở bến xe

Kỳ 3- Cảnh giác khi lên xe được kiều nữ mời ăn kẹo

Bến xe miền Tây (BXMT) nằm án ngữ ở cửa ngõ Phú Lâm Q6 TP. Hồ Chí Minh, nơi hành khách từ TP. Hồ Chí Minh đi về các tỉnh miền Tây và ngược lại. Hằng ngày ở đây có hàng ngàn lượt xe đi, đến và hàng chục ngàn lượt khách vào ra. 
Trước đây tình hình ANTT ở bến xe miền Tây (thường được gọi là Xa cảng miền Tây) rất phức tạp, nạn móc túi, giật dọc, cờ gian bạc lận, mua bán tráo trở, bắt chẹt hành khách diễn ra như cơm bữa.

Cảnh giác với băng “ma thuốc”

Những năm gần đây nhờ sự ích cực của Ban Giám đốc bến xe, quyết tâm “dẹp loạn” sắp xếp lại bến bãi, Đội bảo vệ bến xe họat động hiệu quả nên tình hình ANTT đã được cải thiện rất nhiều. Tuy nhiên những kẻ “ăn theo” bến xe vẫn đeo bám, trà trộn dùng mọi thủ đoạn, mánh khóe giăng bẫy hành khách thực hiện hành vi lừa đảo, thậm chí trấn lộn rất trắng trợn.

Một trong những vấn nạn “ăn theo” quanh bến xe là băng “ma thuốc”. Tức chúng đánh thuốc mê hành khách mất cảnh giác để lấy cắp tài sản khi nạn nhân đã ngấm thuốc, ngủ say như chết. Băng này gồm nhiều đối tượng mà hầu hết là phụ nữ vì phụ nữ dễ… nhập vai diễn mà đã diễn thì hầu hết thu được “thắng lợi”, nhất là khi “con mồi” là cánh mày râu.

Thủ đoạn của bọn chúng là giả làm khách đi xe từ trong bến hoặc đón xe dọc đường rồi lân la làm quen với “con mồi” mà chúng đã chọn, đặc biệt là với người ngồi ghế bên cạnh. Sau khi làm quen, để lấy cảm tình trong buổi sơ giao, chúng mời bạn mới uống nước, có khi là bịch nước ngọt, cà phê đá (luôn là lọai thức uống có màu sậm). Chúng ra tay rất nhanh, cho thuốc mê vào bịch nước và mời “anh, chị xơi”, thế là vào tròng.

Có khi chúng không mời bạn uống nước mà mời… ăn kẹo, bất cứ kẹo gì mà thường là kẹo me và xing-gum, ăn xong kẹo có tẩm thuốc mê, con mồi ngã vật vào thành ghế mà ngủ, chúng tha hồ lột sạch tư trang, tiền bạc rồi xuống xe. Khi con mồi tỉnh dậy thì … tìm đến Tết Công Gô cũng không thấy.

Gặp kiều nữ gây mê

Anh T. ở An Giang ôm tiền bán cá lên TP. Hồ Chí Minh mua hàng về bán dịp cuối năm, thấy giá cả tăng đột biến anh chỉ mua một vài món về thăm dò thị trường chứ không dám tung hết tiền ra “gom” hàng. Do đó trong túi xách anh ôm trong người khi lên xe ở “ Xa cảng miền Tây” còn hơn trăm triệu.
Khi lên xe trở về, anh T ngồi hàng ghế giữa sát cửa. Một cô gái trẻ đẹp, da trắng như bông bưởi, ăn mặc rất mô-đen và phải nói là rất “mát trời ông Địa” tình cờ lên ngồi ghế bên cạnh, sát phía ngoài cửa.

moc tui

3 kẻ móc túi giả dạng hành khách để ra tay ở trạm chờ xe buýt

Cô gái chủ động làm quen với anh T và cho biết tên là Yến làm công nhân khu chế xuất Tân Thuận nhân dịp được nghỉ phép về quê ở Vĩnh Long thăm mẹ. Suốt gần nửa tiếng đồng hồ “tám” đủ thứ chuyện trời trăng mây nước, giữa cô gái lạ và anh T đã nhích dần khoảng cách, trở nên thân mật hơn. Anh T rất phấn khởi thấy mình may mắn quen với một cô gái trẻ đẹp, nói chuyện có duyên và rất tự nhiên.

Khi xe ra khỏi bến cô gái nhờ anh T. mua 2 bịch cà phê đá “uống cho đỡ buồn ngủ”. Mua xong anh T, đưa 2 bịch cà phê cho Yến và lịch sự móc tiền ra trả. Yến có vẻ phật lòng về chuyện anh T. phải trả tiền trong khi chính cô là người mời. Nhưng mọi chuyện giận hờn trên đời này rồi cũng qua, huống chi là được người đẹp dồng hành trên một chuyến xe ? Sau khi nhận từ bàn tay xinh xắn của cô gái trẻ đẹp bịch cà phê đá anh T. nhâm nhi từng ngụm cà phê ngọt đắng như tận hưởng từng giọt hạnh phúc ngấm vào lòng. Và rồi anh T. mê man, ngã đầu lên thành ghế ngủ lúc nào không hay.

Khi tỉnh dậy ở bến xe… An Giang, anh T. xanh máu mặt khi thấy cái túi xách đựng hơn trăm triệu của mình biến mất, cô Yến xinh đẹp cũng không thấy đâu. Anh T. hốt hoảng, dáo dác chạy tìm cô gái… “ma thuốc” trong tâm trạng ấm ức và rồi anh mới ngộ ra rằng mình đã sa vào bẫy rập của kẻ lừa đảo bằng đòn hiểm “đánh thuốc mê” quá siêu.

Anh T. chỉ là một trong nhiều trường hợp sa vào bẫy của băng “ma thuốc”. Thời gian gần đây đòn “đánh thuốc mê” không còn tác dụng vì nhều người đã biết và đã đề cao cảnh giác, bọn lưu manh chuyên nghiệp liền chuyển qua trò lừa đảo mới, hay có thể nói thẳng là “trấn lột” hành khách đi xe những tuyến đường dài.

Bán thuốc gia truyền trị bá bệnh

Băng trấn lột này thường có từ 3 tên trở lên, đón xe dọc đường, nhưng chúng không đi xe mà lên xe để… bán thuốc gia truyền. Một tên đứng ở đầu xe, sau lưng tài xế giới thiệu tác dụng của những gói thuốc gia truyền trị bá bệnh, chúng quảng cáo y như gánh Sơn đông mãi võ còn thuốc của chúng thì ai cũng cần vì toàn chữa những bệnh mà ai cũng mắc phải. Sau khi quảng cáo chán chê chúng chia nhau đi phân phát thuốc cho “một số bà con may mắn” và cho biết hôm nay thuốc chỉ khuyến mãi chứ không bán. Muốn mua đợi… dịp khác, hôm nay chỉ phát cho mỗi người một bịch thuốc cầm chơi làm kỷ niệm thôi.

Nhưng xe đi được một quãng đường chúng trở giọng bắt chẹt khách là ai đã cầm bịch thuốc trong tay thì phải mua, mỗi bịch bán giá “hữu nghị” 50.000 đồng. Thấy vậy nhiều người không mua và phản ứng, lập tức chúng rút “hàng” là những cây gậy hoặc ống tiêm có chất nước màu đỏ mà bà con ngầm hiểu là máu của những kẻ mắc bệnh si-đa ra đe dọa, ai không trả tiền chúng nện thẳng tay hoặc dọa sẽ... chích thuốc si-đa cho lây nhiễm chứng bện thế kỷ “hết thuốc chữa”. Thế là đòn trấn lột bán thuốc ép thành công. Gom được bộn tiền chúng yêu cầu tài xế dừng xe cho chúng xuống để sang “diễn” tiếp ở những chuyến xe khác.
Những băng trấn lột kiểu bán thuốc gia truyền này nhà xe, tài xế nhẵn mặt nhưng không dám làm gì bọn chúng vì sợ bị trả thù.
(còn tiếp)
Hồ An

Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.