Một phản biện của phóng viên nước ngoài về thành công của U.23 Việt Nam

U.23 Việt Nam đã vào chung kết châu Á - Ảnh: Internet
Trong dòng thác những lời ca ngợi về thành công của U.23 Việt Nam tại giải vô địch châu Á, gồm cả lời khen của báo chí nước ngoài, chúng ta rất dễ bị ngất ngây, thăng hoa. Sau những cảm xúc đáng vui mừng có thật đó, chúng ta nên bình tĩnh và nghe những lời phản biện từ bên ngoài. Bài viết với tựa đề "Đừng để Việt Nam trở thành Hy Lạp kế tiếp" của bình luận viên Scott McIntyre trên Fox Sport rất đáng chú ý và báo điện tử Một Thế Giới xin chuyển ngữ lại.

Xuân Trường: U.23 Việt Nam sẽ dành tặng cho người hâm mộ món quà bất ngờ ở trận chung kết

Trợ lý ngôn ngữ HLV Park Hang-seo tiết lộ 'chuyện hậu trường thú vị và cảm động' của U.23 Việt Nam

Tiết lộ bất ngờ của hai cầu thủ mang tên Tiến Dũng sau khi U.23 Việt Nam có cú đúp chiến thắng ở loạt đá luân lưu

Tháng trước, tôi đã trải qua 36 tiếng đồng hồ ngắm nhìn bờ biển Việt Nam trên chuyến tàu hỏa đi từ Sài Gòn đến Hà Nội, dừng lại ở nhiều điểm khác nhau để gặp gỡ, quan sát và trò chuyện với các huấn luyện viên, cầu thủ, giới quản lý, nhà báo và người hâm mộ.

Tôi đã ở đất nước luôn xem, nói chuyện và giải phẫu nền bóng đá từ những năm trước, năm kia và nhiều năm trước nữa trong quá khứ.

Cuối cùng đọng lại trong tôi là sự tôn trọng và ngưỡng mộ sâu sắc đối với công việc phát triển bóng đá đang diễn ra ở đất nước này và đã tạo ra một thế hệ cầu thủ tốt, được cho là tốt nhất mà đất nước từng có.

Những người ở HAGL, PVF và Hà Nội FC không còn gì xứng đáng hơn ngoài lời khen ngợi đối với công việc không mệt mỏi của họ (trong đào tạo bóng đá) và không có gì ngạc nhiên khi hơn một nửa thành viên đội tuyển Việt Nam xuất thân từ những lò đào tạo này.

Tương tự, tôi đã dành một thập kỷ rưỡi sự nghiệp của mình để không ngừng đi khắp châu Á gắng làm sáng tỏ những góc khuất của bóng đá và vui mừng trước những điều - và có rất nhiều - được thực hiện một cách xứng đáng.

Chuyện này đã có (và vẫn đang) trong thời điểm bóng đá châu Á vẫn còn bị thế giới đánh giá thấp và có lẽ chính cả châu lục này cũng tự nhìn nhận mình như thế

Tôi đã từng chứng kiến nhiều huấn luyện viên và cầu thủ nước ngoài hám lợi, các yếu tố địa phương cục bộ và bạo lực, thấy niềm vui, nỗi đau và một số lượng lớn các nhà quản lý bóng đá quan tâm đến sự nghiệp của họ, lợi ích tài chính và sự thăng tiến chính trị của họ hơn là về các cầu thủ và bóng đá.

Tất cả những điều này trong báo cáo từ thực tế - không phải trên bàn - từ hơn 40 trong số 47 quốc gia thành viên của AFC mà tôi đã tiếp xúc, đã thực tế cho những gì tôi quan sát - và chúng ta có thể tranh luận và bàn bạc rằng liệu đó là đúng hay sai - điều rất có lợi cho lợi ích lâu dài của bóng đá.

Tôi làm điều đó như là một nhà báo hiểu về trách nhiệm với công việc của mình chứ không phải là một nhân viên truyền thông hùa theo xã hội, đáng tiếc là phần lớn giờ truyền thông đã trở thành như thế.

Vì vậy, không có gì ngạc nhiên sau khi tôi tranh luận vào tuần trước trên FOX Sports Asia rằng kết quả không phải là một điều to tát (mà cần thiết hơn là những màn trình diễn) tại giải đấu này, giải vô địch U.23 không phục vụ cho Olympic, thì tôi bị công kích dữ dội với các cáo buộc không phản bóng đá, làm giảm bớt những thành tựu "lịch sử" của các đội bóng nhỏ và có ý đồ phân biệt chủng tộc.

Xem tiếp: CĐV Việt Nam phản biện bài viết của phóng viên nước ngoài về U.23 Việt Nam

Tôi không thèm tranh cãi về những lập luận đó nhưng giờ lại là thời điểm Việt Nam đã lọt đến trận chung kết, thích hợp để tiếp tục đặt câu hỏi xem liệu cách thức mà họ làm như vậy gây cản trở hoặc hỗ trợ sự phát triển lâu dài của họ không.

Dưới đây là những thống kê lạnh lẽo: ở giai đoạn vòng bảng, Việt Nam ghi được tổng cộng 2 bàn thắng, họ có 28% thời gian kiểm soát bóng khi gặp Hàn Quốc, 24% khi gặp Úc và 41% khi gặp Syria. Trong trận thắng Iraq bằng luân lưu, họ kiểm soát bóng 46%, trận tiếp theo là 36% khi lật đổ Qatar.

Kết hợp với thực tế là ở giai đoạn vòng bảng, Việt Nam có tỉ lệ chuyền bóng thấp nhất trong số 16 đội. Có những liên tưởng về tinh thần kiên cường và thể lực dẻo dai mà họ liên tục thể hiện làm tuyệt vọng các các đối thủ - và không có gì ngạc nhiên khi có sự so sánh với hành trình đoạt danh hiệu vô địch châu Âu năm 2004 của Hy Lạp.

Sau chiến thắng của Việt Nam tại bán kết, tôi đã có một cuộc trao đổi với một người hâm mộ bóng đá Việt Nam được bắt đầu bằng phỏng đoán: "Tôi đoán chúng tôi là Hy Lạp" và khi kết thúc là sự thừa nhận rằng đội bóng vô địch châu Âu 2004 đã có một thời gian trượt dài vào sự tầm thường...

Cũng nên nhắc lại rằng chuyện này giống như một võ sĩ trẻ, cố gắng dồn hết sức đánh bại đàn anh hết hơi. Hoàn toàn không có sự ngang cơ giữa Việt Nam với các đội bóng còn lại. Do đó, việc chúng ra rút ra bất kỳ kết luận nào qua thành tích (của U.23 Việt Nam) ở giải đấu này là điều điên rồ.

Trước hết, Iran không có mặt ở giải đấu này khi không thể triệu tập được những cầu thủ trẻ tốt nhất bởi các CLB không nhả người. Nhật Bản chỉ cử đội U.20 tham dự. Các quốc gia khác ở Tây Á cũng không cử ngôi sao tốt nhất tham dự giải đấu. Ba đề cử cuối cùng ở giải cầu thủ trẻ xuất sắc nhất châu Á không góp mặt.

Đâu là thành tựu lịch sử? Việc vượt qua vòng loại World Cup FIFA U.20 của Việt Nam vào năm ngoái - khi tất cả các quốc gia dùng cầu thủ xuất sắc nhất - đó mới là một thời điểm lịch sử thật sự.

Không chỉ dành cho quốc gia này mà còn cho khu vực Đông Nam Á vì đây là giải mà họ có thể chứng minh phong cách qua kết quả. Còn như giải U23 lần này chỉ là phiên bản để các đội thử nghiệm, cọ xát thế hệ tiếp theo của họ cho Olympic chứ không không chạy theo kết quả bằng bất cứ giá nào.

Phát biểu trước trận đấu cuối vòng bảng, khi phải thắng mới giành quyền đi tiếp, huấn luyện viên Úc, Ante Milicic, đã được hỏi điều nào quan trọng nhất và ông đã trả lời rằng chiến thắng chỉ quan trọng khi được thực hiện đúng cách chứ không chỉ vì đảm bảo một tấm vé vào vòng trong.

Nhật Bản là quốc gia duy nhất gửi một đội hình vẫn có thể tiếp tục tranh tài tại Olympic tiếp theo vì họ hiểu rằng đó mới là sân chơi quan trọng nhất.

Và đáng chú ý là không hề có con dao nào chĩa vào huấn luyện viên Hajime Moriyasu sau khi Nhật bị loại. Thay vào đó là sự im lặng tôn trọng khi họ đang đi đúng lộ trình lâu dài.

Điều này sẽ tiếp tục là quan điểm của tôi về cách mà Việt Nam và Malaysia đã đạt được thành tựu lịch sử của họ, nơi mà kết quả rõ ràng được ưu tiên hơn so với hiệu suất.

Theo một nghĩa nào đó, tôi hiểu tại sao các HLV đang tiếp cận mọi thứ theo cách đó, vì có mọi lý do để tin rằng nếu họ có "thất bại" dù có tiến bộ (ngay cả khi điều đó đi kèm với những phát biểu lạc quan) thì họ sẽ có nguy cơ mất việc. Tuy nhiên, điều này cũng nói lên cách tiếp cận ngắn hạn của nhiều LĐBĐ khắp khu vực được điều hành bởi những người không thể giải thích được sự khác biệt giữa luật việt vị và luật thuế...

Xem tiếp: CĐV Việt Nam phản biện bài viết của phóng viên nước ngoài về U.23 Việt Nam

Quan điểm của báo điện tử Một Thế Giới

Chúng tôi cho rằng quan điểm của Scott McIntyre trên Fox Sport không hẳn đã hợp lý và có cách nhìn phiến diện. Mỗi đội tuyển, mỗi đội bóng đều có triết lý, có mục tiêu riêng khi ra sân nhưng nỗ lực thì luôn cao nhất. Kiểm soát bóng hay chuyền bóng nhiều không hẳn đã là chơi hay và hiệu quả để phục vụ cho mục đích cao nhất của cuộc chơi là đưa bóng vào lưới. Khi Hy Lạp vô địch châu Âu 2004 hay Inter vô địch Champions League 2010 bằng chiến thắng trước Barcelona tại bán kết, không ai chê họ đá dở mà báo chí châu Âu còn khen họ bằng mỹ từ như: đá bằng đầu óc, ý chí kiên cường, bậc thầy phòng ngự... Việt Nam tại giải U.23 châu Á có lối chơi và triết lý của riêng mình với lối đá phù hợp với thể tạng của mình thì điều đó là hợp lý và đáng ca ngợi.

Tuy nhiên, việc Scott McIntyre cảnh báo Việt Nam thành Hy Lạp thứ 2 cũng đáng lưu ý vì nếu ngủ say sau thành công thì bóng đá Việt Nam có thể trượt dài như Hy Lạp hay Inter sau đỉnh cao. Sau thành công, các nhà quản lý bóng đá vẫn cần tỉnh táo để tìm kiếm thành công lớn hơn.

Uzbekistan đã hạ 3 đại gia dùng đũa trước khi gặp U.23 Việt Nam

Xác định Uzbekistan là đối thủ chung kết của U.23 Việt Nam

HLV Park Hang-seo: U.23 Việt Nam là những chiến binh thực sự

Cả đội U.23 Việt Nam hát hò, nhảy múa không ngừng sau khi thắng Qatar

Tiến Dũng hóa người hùng, Văn Thanh kết liễu U.23 Qatar để vào chung kết

Highlight: Thắng Qatar trên chấm phạt đền, U.23 Việt Nam vào chung kết

Những hình ảnh người hâm mộ cả nước cổ vũ U.23 Việt Nam

Quang Hải gỡ hoà trong cuộc rượt đuổi tỷ số ngoạn mục

Đội hình dự kiến giúp U.23 Việt Nam hạ Qatar của thầy Park Hang-seo

Anh Tú (dịch)


BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận15

  • Trương Thanh TùngReply

    26-1-2018 01:07:32

    Đây là một lối suy nghĩ mang tính áp đặt cá nhân, làm lu mờ ánh hào quang và làm nhụt chí những cầu thủ Việt Nam. Không phải một lời cảnh tỉnh tốt đẹp mà là một sự uy hiếp tinh thần đối với các anh hùng và người hâm mộ Việt Nam. Đã từ rất lâu chúng tôi chưa có dc thành tích tốt và lịch sử chưa có lần nào dc ghi nhận thành tích tuyệt vời này. Vì vậy, chúng tôi phải giành lấy được nó. Nếu anh có lòng tốt thì hãy dành lời khuyên "đẹp đẽ" này sau khi kết thúc giải đấu. Anh đang cố tình đe dọa ý chí thi đấu Việt Nam, một sự sỉ nhục và xúc phạm với đất nước chúng tôi. Các chiến binh của chúng tôi thi đấu thăng hoa và cổ động viên Việt Nam có một niềm tin mạnh mẽ dành cho các cầu thủ. Các em thi đấu bằng thứ bóng đá tuyệt vời nhất, chưa bao giờ đất nước Việt Nam có đc cảm xúc mãnh liệt và hòa chung nhịp đập như thế này. Chúng tôi có những cầu thủ tuyệt vời, có một người thầy tài giỏi, có niềm tin mạnh mẽ, chúng tôi thi đấu chuyên nghiệp và tận dụng được sự may mắn, cơ hội. Thứ mà ko có đội bóng nào làm dc. Chúng tôi có quyền dc mơ mộng, có quyền được chiến thắng, có quyền dc ngủ quên. Nhưng bây h chưa phải là lúc để say giấc trong hơi men chiến thắng vì các chiến binh của chúng tôi đang bận viết tiếp những trang sử hào hùng. Chúng tôi có thể say, có thể ngủ nhưng tuyệt đối Việt Nam chúng tôi không mời anh ngồi chung bàn và chẳng có nơi nào ở đất nước tôi cho phép anh dc nghỉ ngơi cả. Nơi đây chỉ dành cho những anh hùng, những chiến binh và người thầy của Việt Nam chúng tôi thôi.

  • Trần Đình SửReply

    25-1-2018 11:52:25

    Ông nhà báo này nói phiến diện quá. không biết có cay cú gì không hay là nói thế chứ không xem. Ông không nhìn vào 2 trận tứ kết và bán kết. Nếu tử thủ như ông nói thì lấy đâu 5 bàn qua 2 trận đó. Đọc bài viết này chán quá.

  • Xuân NhoReply

    25-1-2018 09:34:51

    Kẻ mạnh chưa hẳn đã thăng, nhưng kẻ thắng ắt là kẻ mạnh. chỉ giao hữu thôi mà thắng còn vui nữa là đây là chung kết châu lục thưa ông.

  • NGUYỄN ANH TRÍReply

    25-1-2018 07:08:30

    Phóng viên Scott McIntyre viết hay nhưng chưa hẳn đúng! Cái rõ nhất là tôi thấy trên sân đội nào cũng đá hết mình, không gian lận, hay đến giây cuối cùng; Và Việt Nam thắng như chẻ tre! Thế thôi! "Mọi lý thuyết đều là màu xám/ Còn cây đời thì mãi mãi xanh tươi!". Tuy nhiên, xin đừng ngủ quên trong chiến thắng, vì còn trận cuối cùng nữa và còn cả những năm tháng tiếp theo nữa! Cần cố gắng! NGUYỄN ANH TRÍ.

  • DAT XUANReply

    25-1-2018 05:33:54

    Đá cống hiến người xem thế mà ông cho là sao?giá như u23 VN có thể hình to như các đội là 1 chuyện khác đằng này đội của chúng tôi thấp bé như thế mà đá vậy ông chê được à?nếu đội tuyển của chúng tôi mà thể hình như các đội bạn thì chúng tôi đá cúp thế giới lâu rồi, mong ông xem lại nhé!

  • Trương HuyềnReply

    25-1-2018 04:14:53

    Tôi đồng ý nhận xét, phản biện là để chỉ ra những vấn đề tồn tại, chưa được, tìm ra nguyên nhân, đề có định hướng cho nền bóng đá của ta, sắp tới phát triển hơn, tuy nhiên nói gì thì nói, suy cho cùng thì mục đích cuối cùng vẫn là kết quả, nếu chúng ta ngay thừ đầu giải bị loại, thì sẽ nối tiếp những chuổi ngày cay đắng, không vượt qua ao làng “Đông nam á” làm sau ra biển lớn “châu á” chắc rằng ai đó cũng sẽ mĩa mai và có những phản biện kiểu như thế, nhưng giờ đây thì sao ? cả châu lục “ châu á” thậm chí những tập chí thể thao uy tín nhất của thế giới, cũng đã thán phục cách chơi bóng của đội chúng ta, nếu hình tượng so sánh “châu chấu đá xe” thì mới biết, sự nhọc nhằn, khó khăn và cảm phục khi chúng ta vượt qua từng trận đấu như thế nào, nếu như chúng ta không có đấu pháp tốt của huấn luyện viên, sự tuân thủ nghiêm ngặt và sự tập trung hết sức mình vì màu cơ sắc áo, chưa hết đâu còn cả bản lĩnh và những kỹ năng chuyên môn của từng cầu thủ đã tạo nên nhưng cơn địa chấn, khuấn phục những đội bóng lớn, họ cũng như ta đến giải thi đấu cũng gì mục đích thể hiện bản lĩnh chính mình, khuất phục đội bạn và cuối cùng là chức vô địch, vậy thì đây có phải là sự tiến bộ của chúng ta? hay chỉ là sự mai rủi ?...cám ơn huấn luyện viên Park Hang Seo đã đem đến luồn gió mới cho Bóng đá việt Nam chúng ta, thổi bay những đội bóng lớn, thổi bay sự cố chấp ấu trỉ trong đầu của những người phản biện kiểu như Scott McIntyre, mong ông Park Hang Seo và đội tuyển U 23 chúng ta một lần nữa tạo ra cơn địa chấn để minh chứng cho cả thế giới biết rằng Việt Nam giờ đã ra biển lớn, dáng đứng hiên ngang tự tin của Vũ Văn Thanh một lần nữa sẽ đi vào lịch sử.

  • leduythanhReply

    25-1-2018 04:10:27

    có lẽ một người bình thương nhất cũng biết bóng đá việt nam con yếu. chúng ta có dam nói là chúng ta đứng đầu châu lục đâu. chưa nói đến thế giới. viết như nhà bao scott không sai. nhưng chưa đúng. môt đội bóng có thể hình nhỏ như vậy , một nền bóng đá yếu như vậy mà vao tới vòng chung kết giái U 20 thế giới , vào tới trân chung kết U23 châu lục họ lam cho cả một đất nước chung niềm hạnh phúc thì ho sai chổ nào. nếu không có

  • tamcanhReply

    25-1-2018 03:31:32

    Bóng đá muốn phát triển phải có khán giả, có tiền và có sự tự tin. Nếu đá đâu thua đấy thì sẽ làm nản lòng người hâm mộ, nhà đầu tư không đổ tiền vào, trẻ em không ham đuổi theo quả bóng tròn, cầu thủ tự ti thì hỏi làm sao bóng đá phát triển được. Đành rằng phòng ngự phản công không thể đẹp, không say mê lòng người bằng lối đá của barcelona, nhưng nếu yếu mà lo đá đẹp để thất bại cay đắng thì bóng đá VN có điều kiện để tiếp tục phát triển không?

  • dunguyenReply

    25-1-2018 03:12:54

    cách nhìn nhận của tay Scott này cũng có một phần đúng tuy nhiên rất nhỏ bé và đó là những điều ai cũng biết, cần gì phải lặn lội đi qua hàng mấy chục quốc gia để đưa ra một phản biện ngu ngơ như nhận xét của một đứa trẻ trâu ở Việt Nam như vây??? Theo tôi, ông này chỉ nghe chứ hoàn toàn không xem bằng mắt đầy đủ các trận đấu của giải này, nhất là những trận đấu có U23 Việt Nam, hoặc nếu có xem thì mắt ông này không còn khả năng nhận biết bản chất thực của hình ảnh đập vào mắt. Thế nào quy mô, tầm cỡ, tham vọng... thế nào là muốn hay không muốn, là thử nghiệm hay ăn thua thực sự v.v và v.v. Mọi trận dấu suy cho cùng đó là sự phô diễn tài năng, đẳng cấp từ triết lý của mỗi Đội và cái cuối cùng là kết quả đạt được. Tôi thấy đâu cứ phải tấn công mới là đẹp mắt, thế còn kỹ năng phòng thủ khoa học chắc chắn, hiệu quả không đáng để xem hay sao. Kẻ tấn công đương nhiên là tỷ lệ cầm bóng cao, người phòng thủ thì ngược lại, đây đâu phải vấn đề để phân biệt đẳng cấp, mà kết quả chung cuộc mới là đẳng cấp thức sự. Ông sinh ra ở một nền bóng đá mạnh thì tất nhiên ông tôn thờ chủ nghĩa tấn công, nó cũng giống các cường quốc có bao giờ họ nghĩ đến việc phòng thủ đất nước ngoài tấn công xâm lược nước khác. Với tôi các môn thể thao kể cả môn cờ tướng tôi vẫn thích phòng thủ chặt, phản công nhanh hơn. Đối phương nếu giỏi hơn thì hãy giải bài toán phòng thủ của tôi đi, nếu không giải được thì sẽ thua, là yếu hơn, là đẳng cấp dưới, là không ai nhớ đến mình nữa..... Scott ạ!!! Do vậy nên nghĩ suy thật kỹ trước khi nói ra điều gì. Nhân đây mình cũng đề nghị các bài báo dạng này không nên đăng vào thời điểm này, nên để xong giải hãy đăng để cùng bàn luận, cho các cháu tự tin đi đến đích cuối cùng đồng thời người hâm mộ nước nhà khỏi bức xúc. chúc thày trò ông Park Hang Seo thành công mang cúp về cho Tổ quốc. Việt Nam chiến thắng muôn năm......!!!!!!!!

  • Trần Mạnh ĐứcReply

    25-1-2018 03:11:54

    PHẢN BIỆN LẠI QUAN ĐIỂM CỦA BLV KÊNH THỂ THAO FOX SPORT! Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm của BLV Scott McIntyre này, đó là một lối suy nghĩ phiến diện, một quan điểm cực đoan. Ở góc độ nào đó, Thể thao khác với Văn hóa, Giáo dục và càng khác với những ngành khác. Dù ở lĩnh vực nào, ngành nào thì nhân tố cũng đóng vai trò quyết định. Song cũng là nhân tố, nhưng cái khác ở trong Thể thao đó là luôn tồn tại các khái niệm, các cụm từ “thế hệ cầu thủ tài năng - thế hệ vàng” hay “thời khắc làm nên lịch sử” hay “dưới thời HLV này, kia,…”. Như vậy có thể nói ngoài định hướng, chiến lược đầu tư, đào tạo để phát triển thể thao ở cấp vĩ mô thì vai trò con người mà cụ thể là thế hệ cầu thủ, thế hệ vận động viên cộng thêm vai trò HLV rất quan trọng, nó đóng vai trò chính trong các cuộc tranh đua, các giải đấu. Hay nói đúng hơn, trong thể thao không thể thiếu yếu tố “năng khiếu” của từng cá nhân và khi phát huy được năng khiếu ấy thì sẽ đạt đến ngưỡng “tài năng”. Trong khi ở cõi trần gian này, “năng khiếu bóng đá” không xuất hiện ở tất cả mỗi con người, “tài năng” cũng không phải xuất hiện ở mỗi thế hệ hay mỗi lứa cầu thủ. Vì vậy trên phương diện nào đó, có thể xem các giải đấu thể thao là các cuộc chiến, các sân chơi chính là chiến trường mà nơi đó chẳng ai muốn biến mình thành “quân xanh”, chẳng ai muốn thất bại, mà ai cũng muốn tìm cách này cách khác để giành chiến thắng. Trong đó mỗi trận chiến cần có tinh thần chiến đấu dũng cảm và đặc biệt không thể thiếu một vị chỉ huy tài ba biết địch biết ta và biết tận dụng thời cơ để chiến thắng và làm nên lịch sử - đó chính là thời thế tạo anh hùng. Trong thể thao, trên thế giới không một quốc gia nào có thể duy trì mãi vị trí số 1 ở một môn thể thao nào đó, cũng không có đội nào duy trì mãi thành tích quán quân, mà chỉ có thể vô địch và thành công nổi bật trong một gian đoạn nhất định nào đó khi mà họ sở hữu một thế hệ cầu thủ (hay VĐV) giỏi tài năng và tất nhiên được dẫn dắt bởi một HLV giỏi, đồng thời có được sự ủng hộ của Nhà nước và người hâm mộ nước họ, cộng thêm một số yếu tố khách quan khác. Trở lại VCK U23 châu Á 2018 này, đúng là U23 VN đang là một hiện tượng của giải, đang là tâm điểm của giới thể thao châu Á nói chung và Bóng đá châu Á nói riêng cũng như tiêu hao biết bao thời gian tâm trí của làng báo chí và giới hâm mộ trên cái châu lục da vàng này. Một đội bóng luôn ở “vùng trũng” của nền bóng đá châu lục lại liên tiếp đánh bại các ĐT mạnh nhất châu Á để giành vé vào đến trận CK thì hẳn là chuyện cổ tích thời nay và không tránh khỏi những hoài nghi nẩy sinh từ giới chuyên môn hay như vị BLV trên kênh thể thao Fox Sport này. Và cũng sẽ là khập khiễng nếu so sánh hiện tượng U23 VN ở giải này với hiện tượng ĐT Hy Lạp tại Euro 2004. Nếu chúng ta xem kỹ lối chơi của U23VN tại giải này mà nhất là ở 2 trận knock-out Tứ kết & Bán kết mới thấy sự khác biệt và hoàn toàn không như cách mà người Hy Lạp đã thể hiện trước đây. Tại Euro 2004, ĐT Hy Lạp được ví như bức tường bê tông hay như chiếc xe Buýt 2 tầng chắn trước khung thành, hầu như chỉ áp dụng chiến thuật phòng thủ, họ thủ đến mức cả đối phương phải nản chí và người xem phát chán, để rồi nhân cơ hội họ biết tận dụng thời cơ phản công. Trong suốt giải Euro 2004, trận đấu duy nhất ĐT Hy Lạp ghi được 2 bàn thắng đó là trận khai mạc với ĐT BĐN, còn lại tất cả các trận tiếp theo đến trận chung kết dù thua hay thắng họ cũng chỉ ghi được 1 bàn thắng duy nhất vào lưới đối phương, có những trận Hy Lạp thắng hoàn toàn do may mắn. Thống kê như thế để minh chứng cho thấy sự so sánh có phần khập khiễng của BLV Scott McIntyre này. Thực tế rõ ràng U23 VN thi đấu tại giải này bằng chiến thuật công-thủ hài hòa tùy tính chất mỗi trận, khi bị dẫn trước họ đều quyết tâm tấn công để giành lại tình thế. Họ thể hiện trên sân bằng một lối đá đẹp rất hấp dẫn người xem, khiến các bại thủ phải tâm phục khẩu phục và thực tế những chiến thắng đó hoàn toàn không phải do may mắn (thậm chí U23VN còn luôn bị Trọng tài ép). Chỉ cần xem lại những bàn thắng của U23 VN trong trận tứ kết với Iraq (tỉ số 3-3 trong 120 phút) và trận bán kết với Qatar (2-2 trong 90 phút), đó là những bàn thắng từ những pha tấn công đẹp rất đẳng cấp thậm chí có bàn như siêu phẩm đã đem lại cho hàng triệu con tim của NHM những giây phút đầy kịch tính, lúc thăng hoa lúc trầm lắng hồi hộp, trào dâng đầy cảm xúc. Đấy chính là nét đẹp của bóng đá rồi, còn mong gì đẹp hơn nữa. Chẳng thế mà hàng triệu người hâm mộ ở nước chủ nhà Trung Quốc, vốn luôn coi Việt Nam là một nước nhỏ bé, coi nền bóng đá của VN chỉ đáng ở cái vùng trũng, lại quay lưng với đội tuyển của họ để sang cổ vũ ủng hộ và dành những mỹ từ ca ngợi cho U23 VN. Xem ra BLV Scott McIntyre dù đã tìm hiểu và nghiên cứu kỹ về BĐVN, nhưng suy cho cùng anh ta chẳng hiểu gì về văn hóa, thể thao và dân tộc Việt Nam, đặc biệt là khát vọng chiến thắng của hơn 90 triệu con tim Việt Nam, mà thực ra anh ta cũng chỉ là một người mang bệnh giáo điều chỉ chuyên về lý thuyết sách vở với cái môn túc cầu này. Hàng bao năm nay người hâm mộ (NHM) Việt Nam đã chịu quanh quẩn với nền bóng đá khu vực mà người ta vẫn cho đó là “cái ao làng”, chưa có điều kiện và cơ hội để vươn ra biển lớn. Dù BĐVN đã tham gia rất nhiều cuộc chơi ở khu vực và cấp châu lục, nhưng đến nay nhìn lại bảng thành tích thì có vẻ vẫn còn khiêm tốn. Đã bao lần hy vọng chiến thắng để rồi lại hụt hẫng và tràn đầy thất vọng, rồi NHM Việt Nam cũng đã quá quen với các điệp khúc mỗi khi thất bại ở một giải đấu nào là “để học hỏi kinh nghiệm” hay nào là “cơ hội để các cầu thủ va chạm”,…. NHM Việt Nam không thể chờ mãi để các ĐT của mình cứ suốt học hỏi rồi va chạm ở hết giải này đến giải khác nữa, đã có khoảng thời họ mất niềm tin vào BĐVN. Vì thế đến giờ này, tại giải U23 Châu Á 2018 này, chính ĐT U23VN đã làm lên điều kỳ diệu, họ đã đền đáp cho khát vọng mòn mỏi của NHM VN bằng một kỳ tích góp phần đưa BĐVN vào trang sử mới của nền BĐ Châu Á. Dù kết quả trận CK thế nào, thì ĐT U23 VN đã là những NHÀ VÔ ĐỊCH trong tim của dân tộc Việt Nam. Họ hoàn toàn xứng được vinh danh như thế và rất đáng được thưởng thật nhiều, đơn giản và chính đáng bởi lẽ họ đã làm được điều mà các thế hệ trước đây của BĐVN chưa làm được, và hơn thế nữa ngay cả các nước trong khu vực vẫn luôn cạnh tranh với họ cũng chưa làm được cái điều “kỳ diệu và vinh quang” ấy.

  • Trần Tuấn NghĩaReply

    25-1-2018 01:44:18

    PHẢN BIỆN LẠI MỘT PHẢN BIỆN Ai đang quan tâm đến thành tích của bóng đá VN tại vòng chung kết U 23 chấu Á thì cũng nên đọc bài báo này. Riêng mình thì chỉ đồng tình với 2 câu trong phần kết luận của Scott McIntyre: “Nếu ngủ say sau thành công thì bóng đá Việt Nam có thể trượt dài như Hy Lạp hay Inter sau đỉnh cao. Sau thành công, các nhà quản lý bóng đá vẫn cần tỉnh táo để tìm kiếm thành công lớn hơn”. Ai chẳng thích bóng đá tấn công, bóng đá thêu hoa dệt gấm. Nhưng thể tạng của các cầu thủ Việt vốn đang thuộc dạng “thấp bé nhẹ cân’, mà đẳng cấp thì đang kém các đội mà ta vừa thắng đến năm bảy mươi bậc trên bảng xếp hạng của FIFA, mà lại bị chê là phòng ngự một cách xấu xí, chỉ lấy kết cuộc là mục tiêu ư? Nhưng thực tế cũng không hoàn toàn như vây. Đúng là ở vòng bảng, tỷ lệ cầm bóng của đội nhà có thấp thật. Nhưng ở vòng tứ kết mành lưới của Iraq rung lên 3 lần, rồi ở vòng bán kết, mành lưới của Qatar cũng rung lên 2 lần. Thế mà gọi là đá tử thủ ư? Có ai chê hay chỉ thán phục Bồ đào nha, tưởng như không vượt qua được vòng bảng mà lại vô địch châu Âu không? Còn Việt Nam thắng là do các nước đã để các cầu thủ giỏi nhất của mình ở nhàì xem nhẹ giải đấu này ư. Thế sao một nhà báo Australia lại nghi ngờ đội U23 Serya khai man tuổi, bởi có tới 8 cầu thu cùng sinh ngày 1/1/1995. Rồi một nhà báo Iraq còn tiết lộ là U23 Việt Nam đã đấu với U25 Iraq, bởi trong đội của họ chỉ có 3 cầu thủ (chỉ đích danh tên) là đúng tuổi. Tất nhiên kết quả một giải đấu không thể chứng tổ cho một nền bóng đá. Ví dụ đẳng cấp của bóng đá Trung Quốc chắc chắn là cao hơn Việt Nam. Và trong giải đấu náy họ là chủ nhà nên chắc chắn là họ không cất các cầu thủ giỏi nhất đi, thế mà vẫn thua Qatar. Nếu cứ phản biện theo motip này, thì các thế lực phong kiến, đế quốc hùng mạnh chưa từng thắng được dân tộc ta cũng sẽ có người phản biện rằng là do người Việt không giám dàn trận “chiến” với họ sao. Tuy nhiên đây chỉ là quan điểm riêng của mình.

  • longndReply

    25-1-2018 12:21:34

    Tôi không đồng ý về nhận xét Scott Mclntyre, nhưng qua nhận xét đó cũng nhắn nhủ được một điều là chúng ta đừng ngủ quên trên chiến thắng. Ai, Ai trong chúng ta vẫn biết, nếu giành được chức vô địch không có nghĩa là Việt Nam đứng đầu về nền bóng đá Châu lục. Dù là giả đẩu ở cấp độ nào thì các đội bóng khi tham gia điều có mục tiêu và tìm cách đạt được mục tiêu đó. Khi đạt và vượt qua mục tiêu mà trước đó chưa thể đạt được thì cũng có thể xem là Lịch sử. Mỗi một trận đấu đều phải có chiến thuật của HLV để đạt mục tiêu, không nhất thiết phải phải là tấn công, cầm bóng, hiệu suất ghi bàn cũng thể hiện tài năng và đẵng cấp vậy. Với U23 VN trong suốt những trận đấu vừa qua cũng đã thể hiện được điều đó, các Cầu thủ U23 VN đã là cho hàng triệu CĐV nước nhà rất phấn khích và hãnh diện, mang lại một Cảm Xúc rất tuyệt vời.

  • Trần Trung TuyếnReply

    25-1-2018 12:19:49

    Scott này bạn có sự quan sát tinh tế và chính xác đấy nhưng hãy để 90 triệu dân Việt Nam và cả bạn nữa ăn mừng chiến thắng. Bởi lịch sử đã gọi tên U23 Việt Nam dù nó chỉ là một giải đấu cáp độ đội tuyển trẻ. Vì rất lâu bóng đá VN mới làm nên kỳ tích phi thường và kỳ diệu. Hãy vui đã vì những phút giây như thế rất khó lặp lại Scott ạ. Cảm ơn bạn Scott thân mến

  • DũiReply

    25-1-2018 12:10:53

    Đúng là quan điểm của tác giả có phần phiến diện, nó chỉ đúng với những nền bóng đá hàng đầu châu lục như Nhật, Hàn, Iran,..Đối với bóng đá VN, xuất phát điểm là một nền bóng đá kém phát triển, lại đã "sống" quá lâu và luôn phải "bì bõm" ở khu vực ĐNA - khu vực được coi là "vùng trũng" của BĐ Châu Á - thì thành tựu này không những đáng được lưu danh sử sách mà còn là một mốc son, một cơ sở nền tảng để không chỉ thế hệ cầu thủ này mà còn các thế hệ sau nữa phát huy, để BĐVN dần tiếp cận với trình độ hàng đầu châu lục. Đó là một mục tiêu thực tế và rất cụ thể. Phàm trên đời này mọi sự so sánh đều khập khiễng, thế nên so sánh giữa U23 VN và ĐT Hy Lạp của Euro 2004 thì càng không đúng. Đây có thể là bước đột phá, hướng đi trong tương lai cho BĐVN trên con đường vươn ra biển lớn để chinh phục, để sánh vai với các cường quốc châu lục, điều mà rất nhiều năm qua ngay cả người Thái, ông vua của BĐ ĐNA chưa thể làm được. Chúng ta có nên "đi tắt, đón đầu không" ? Có nên bỏ qua tấm huy chương vàng Seagame, hay chức vô địch AFF để hướng tới những mục tiêu cao hơn, xa hơn không ? Câu trả lời là: Có thể lắm chứ. U20 đã dự World vậy thì không có lý do gì mà U23 không thể dự Olympic, không có lý do gì mà ĐTQG không thể vô địch Asian Cup hay thậm chí cạnh tranh suất dự ngày hội World Cup(4 năm một lân). Nhiều người có thể cho tôi là lạc quan tếu, tuy nhiên sẽ rất có nhiều người đồng tình với tôi vì điều này: Đánh đổi 10 chức vô địch AFF Cup hay 100 chiếu huy chương vàng Seagame cũng không bằng một chức vô địch U23 Châu Á đâu. Bởi vì ngay cả người Thái có nằm mơ thì vài chục năm nưa họ cũng sẽ không thể làm được như các cầu thủ U23 VN. Đây thật sự là một thế hệ vàng mới của BĐVN, rất nhiều em trong số đó như Văn Hậu, Quang Hải,... những ngôi sao mới của BĐ châu Á vẫn còn có thể tham dự Olympic 2020 (tất nhiên nếu VN vào BK một lần nữa ở giải U23 Châu Á), và sẽ còn nhiều thế hệ tiếp sau các em nối gót để làm rạng danh cho BĐVN trong tương lai, và trên hết sẽ đưa BĐVN lên một tầm cao mới, cùng đẳng cấp với người Nhật, Hàn,..vĩnh viễn thoát khỏi vũng lầy ĐNA. Hoan hô U 23 Việt Nam !!!!

  • dantriReply

    25-1-2018 11:43:32

    CÓ 4 điều làm nên 1 nền bóng đá mạnh: 1. 1 Giải vô địch quốc gia hấp dẫn được điều hành tốt; 2. Giải vô địch quốc gia sản sinh ra những cầu thủ chất lượng; 3. Giải vô địch quốc gia thu hút được nhiều tài năng ngoài quốc gia đến thi đấu; 4. Và kết quả cuối cùng là CLB của giải hoặc ĐTQG của nó có vị trí tốt, thậm chí vô địch tại những giải lớn của châu lục và cao nhất là World Cup, thấp hơn 1 chút là Olimpic. Chúng ta có gì? 1 đội tuyển (U23 chứ không phải quốc gia) "có thể" sẽ có 1 danh hiệu tầm cỡ châu lục. Và (cá nhân tôi cho rằng) không đủ kết luận là chúng ta có 1 nền bóng đá mạnh, chỉ có thể nói chúng ta có tiến bộ (với chính chúng ta, tôi chưa dám so sánh tiến bộ so với các nước trong ĐNA chư chưa dám rộng hơn). Những đội bóng lớn (Đức, Italia, Tây Ban Nha, Braxin, Argentina, Anh, Pháp...) đều có ít nhất 2 tiêu chí trong 4 và coi họ là nhũng đội lớn là không bàn cãi, trong số này Italia đang dần bị gạt ra do giờ đây họ chẳng thể đáp ứng tiêu chí nào. Nhưng kệ! Hãy tận hưởng cảm giác chúng ta là nhũng nhà vô địch đi đã.

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.