Chuyện bút chuyện mực (kỳ 3, cuối)

Có bút bi, sinh ra nghề mới, bơm mực bút bi. Chả là ở xứ người ta, viết cạn mực, họ bỏ cả cây (vỏ lẫn ruột), mua cây bút khác. Còn xứ ta, nghèo, thiếu thốn, nên chẳng vứt đi cái gì.

Có một ‘Sài Gòn thương còn hổng hết’

Đó là tên tập tản văn mới nhất của tác giả Hoàng My. Bằng giọng văn nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, Hoàng My đã phác họa một Sài Gòn với bức tranh đầy sắc màu, mà sự bao dung, tình người chính là sắc màu chủ đạo.

Chuyện bút chuyện mực (kỳ 2)

Nhiều anh sợ người ta chưa đánh giá hết tầm quan trọng và đẳng cấp của mình nên chơi luôn cả hai, ba chiếc bút Kim tinh, Hồng Hà cài lên túi áo, trông cứ như cửa hàng văn phòng phẩm di động.

Vườn rau thuốc Nam nội trồng

Trong ánh nắng chan hòa, tôi thực sự ngỡ ngàng trước cái “cựa mình” trỗi dậy của cỏ cây hoa lá sau những ngày đông lê thê rét mướt. Là bờ đê nghiêng nghiêng cỏ non tràn biếc cỏ uốn khúc quanh làng. Là cánh đồng lúa trước nhà như thảm nhung xanh mướt đương thì con gái. Nhưng ngỡ ngàng hơn vẫn là vườn rau thuốc Nam nội trồng.

Chuyện bút chuyện mực

Cụ Phương Đình Nguyễn Văn Siêu năm 1865 cho dựng tháp bút đài nghiên ở bên hồ Gươm, vừa để tôn vinh nho học, tôn vinh kẻ sĩ, vừa tạo một danh thắng nghìn năm cho chốn kinh thành.

Vũ Ngọc Giao - Cánh chim giang hồ

Thỉnh thoảng gặp anh Vũ Ngọc Giao như cánh chim giang hồ. Có chặng bạt gió, loay hoay hơn cả chục năm anh em mới có dịp ngồi trà đạo với nhau. Như sáng nay, tại một hiên trà Thiên An sau chợ Trương Minh Giảng - Sài gòn.

Nghề sang băng thời thịnh vượng​

Máy hát dĩa xuất hiện tại Việt Nam từ đầu thế kỷ XX, giúp một số người có điều kiện có thể nghe nhạc hay nghe hát cải lương tại nhà mà không nhất thiết phải đi đến rạp.

Ký ức về bố tôi

Cả làng tôi gốc Nghệ, cha được gọi là bọ hoặc thầy (có chút học vấn). Mẹ bảo “cha ít học, gọi là thầy ngại miệng nên gọi bố cho khác mọi người”. Bố mất, con đang ở trong rừng Cúc Phương (Ninh Bình). Về Hà Nội trong đêm rồi bay về Gài Gòn sáng sớm, đón xe ra Phan Thiết, vừa kịp liệm bố. Con vỡ òa tức tưởi vì sự vô tâm của mình. Mải mê công việc, giật mình thì bố đã vĩnh viễn đi xa. Nhưng những ký ức và kỷ niệm về bố vẫn luôn bên cạnh. Bố mất, con càng biết yêu mẹ hơn. Con không muốn lặp lại sự thờ ơ mà con từng đối với bố.

Câu chuyện xúc động về một người Cha

Tôi mắc nợ cha tôi một lời nói yêu thương và một cái ôm, nên bài viết chân thực này về ông như một lời tạ lỗi. Ông như một hạt giống, một niềm tin sống mãi, của một thế hệ những con người có lý tưởng sống, có dũng khí và nhân cách cao thượng nhất mà tôi từng hạnh phúc được sống.

Xem thêm ...








Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.