Chuyện con lợn nhân năm Hợi (kỳ 2)

Nói không quá đáng, suốt thời gian dài, con lợn đã cứu con người. Dù vẫn bị gọi là lợn nhưng địa vị của nó được nâng cao rõ rệt. Nó chỉ cần bỏ cám là cả nhà đã cuống lên, lo hơn lo cho người bệnh.

Khánh Ly: Xin cho tôi được nói​

Con đường nhỏ nơi nhà tôi ở, mùa đông đã về. Con đường 40 năm qua vẫn thế. Căn nhà tôi vẫn thế. Nhưng mùa đông dường như dài hơn, lạnh hơn những đêm một mình. Tôi đã qua bao nhiêu mùa đông, bao nhiêu đêm dài lạnh giá một mình. Im lặng một mình. Một mình nhưng không sầu thảm, không tuyệt vọng chỉ vì nhớ một ánh mắt, một nụ cười, một “vòng tay nhân ái”.

Về quê ăn tết

Hôm qua lên facebook, tình cờ gặp cậu bạn ở quê thời còn chăn trâu cắt cỏ. Sau những chuyện dằng dai xưa nay, cũ mới, nó nói: “Tết này, về quê đi! Ăn tết ở quê mới vui, mới là tết mày ạ!” Chẳng hiểu sao, tự nhiên thấy lòng mình khựng lại. Cảm giác nhớ quê, nhớ tết quê cứ thế dội về cồn cào, da diết.

Quê nhà có còn hương vị?

Căn nhà nằm giữa xóm bên vàm rạch Vàm Nhựa nhìn qua lộ là chợ xã, trong đó có một điểm gom lại chừng chục thước vuông chỗ căn bếp mà má lui cui suốt sáng chiều để làm mấy món hằng ngày hình như trở thành miền quê đầy bí ẩn trong tuổi thơ tôi.

Bên hiên nhà có ngọn đèn chờ Tết

Tết ở xứ người, buổi chiều ngồi tần ngần trước sân, thấy đàn le le chấp chới bay về đám tràm xa hút mắt. Một con ham ăn ngơ ngẩn bị bỏ lại, dáo dác tìm bầy, côi cút gọi khàn cổ họng. Nó lạc lõng giữa đồng, không khác gì mình ngồi đây giữa mai vàng, cúc tím, nhấp ngụm trà sen thơm nồng, chợt khát thèm gáo nước mưa ngọt lịm, má chắt chiu đựng trong cái lu sành trước mái hiên nhà cũ.

Tết: Thuận nay mà không mất xưa

Giữa thập niên 90 thế kỷ trước, khi nghe bài hát Sài Gòn cô tiên năm 2000, tôi vẫn mơ hồ nghĩ thế kỷ XXI rất đỗi xa xôi. Vậy mà tới khi chạm ngõ năm 2000, rồi nhẹ nhàng bước qua, vẫn chưa thấy thay đổi nào khiến tôi phải giật mình. Nhưng sau hơn một thập kỷ, ngẫm lại mới thấy mọi thứ đã xoay chuyển, đặc biệt là những thay đổi âm thầm về lối sống, văn hóa, như Tết của người Việt.

Hội chữ ngày xuân: Tờ xanh trên giấy đỏ, lại nhớ ông đồ xưa

Hội chữ Xuân Kỷ Hợi vừa khai mạc tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hà Nội, khai mở một mùa lễ hội rộn ràng của chữ, và cả của những hẹn hò văn nhân, bạn hữu.

Sự sống cựa mình trên từng trang sách

Thoáng đó, tưởng chừng chỉ cần đưa tay ra níu lấy gió trời là đã chạm đến Xuân, sờ thấy Tết. Cảm giác này, thường đến vào những ngày đầu năm mới.

Chuyện con lợn nhân năm Hợi

Năm nay 2019, nếu tính theo lịch âm, là năm con lợn. Người Tàu cổ xưa đặt ra lịch tính ngày tháng năm căn cứ vào tuần trăng, gồm 10 can và 12 chi, mỗi chi ứng với một tháng trong năm, được gọi tên theo con vật. Trong hàng chi, con lợn (heo) xếp cuối cùng, gọi là Hợi.

Xem thêm ...








Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.