Miền Thượng mù sa​

Mưa thế này thì nỗi buồn cũng hóa lỏng. Vạn vật nín thinh, đón nhận, và chịu đựng. Nước rơi, cái gốc cây khô trên đồi hình như cũng cựa mình. Mới hôm nào những đồi trọc còn bề bộn, lem nhem đất, cuội, xác thảo mộc, cùng mùi khét thổ khí. Giờ thì mọi thứ sần sùi được tạo hóa giấu đi. Mặt đất đã thành mặt cỏ. Xanh bất cứ chỗ nào có đất.

Đàn ông và giày cao gót: từ mốt thời trang đến định kiến giới tính

Khi ‘dòng chảy’ thời trang hiện đại đã linh hoạt đến mức rào cản giới tính đôi khi bị lu mờ hoàn toàn, vẫn còn một câu hỏi khó tháo gỡ: Đàn ông có thể ‘xỏ’ vừa đôi giày cao gót nếu muốn? Liệu họ có sẵn sàng ‘ướm’ vào cả những định kiến xã hội đằng sau thiết kế giày tưởng như ‘độc quyền’ của phụ nữ?

Chuyện tình Lan và Điệp: Từ tiểu thuyết đến âm nhạc

“Tôi kể người nghe, đời Lan và Điệp, một chuyện tình cay đắng. Lúc tuổi còn thơ tôi vẫn thường mộng mơ đem viết thành bài ca...” Khác với những ca khúc lấy cảm hứng từ kho tàng truyện cổ, 3 bản Chuyện tình Lan và Điệp lại được lấy cảm tác từ một cuốn tiểu thuyết tình cảm lãng mạn đầu thế kỷ 20.

Răng mà thương mà nhớ: Chút tình xin gửi quê hương

“Răng mà thương mà nhớ” là những cảm xúc chân tình mộc mạc mà nhà báo Lê Công Sơn muốn gửi đến người đọc “Thèm về quê. Đã về quê/Ngồi nghe tiếng quẫy cá trê ao nhà”.

Chuyện 'xem' đá bóng bằng... tai

Không khí trên sân bóng thế nào thì dưới gốc loa cũng vậy, chăm chú lắng nghe, theo dõi, hào hứng, hồi hộp, chỉ có điều người ta coi, còn mình thì nghe. Người tường thuật cũng khéo, dẻo mồm, biết cuốn người nghe vào trận đấu...

Tản mạn với xe buýt giữa Sài Gòn

Tự dưng thương mến lạ các chuyến xe buýt ngược xuôi. Bỗng thành người Sài Gòn, bỗng gắn bó với phương tiện “bình dân” này. Ở quê hai từ xe buýt còn xa lạ lắm. Ai cũng nhìn nó với cái nhìn ái ngại. Đợi chuyến, đẩy đưa, chen lấn, trộm cướp và kém an toàn.

Chuyến xe định mệnh và đám tang kỳ lạ của gia đình Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh

"Đêm hôm đó, chiếc xe đưa 3 cái quan tài bằng gỗ thông về bệnh viện Việt Đức. Tôi bế Vũ trong trạng thái người Vũ cứng nhưng hơi ấm vẫn còn", NSƯT Lê Đại Chức nhớ lại.

Cổ tích dưới hiên nhà

Bạn bảo, lâu rồi không về nhà. Nhớ nhà đến quay quắt. Câu nói của bạn khiến khóe mắt tôi cay xè. Nhớ quê, tôi nhớ hình ảnh hiên nhà, những mảnh ghép của kí ức nồng nàn mới nghe thôi đã râm ran những xúc cảm rưng rưng khó cất nên lời.

Chuyện thực phẩm (phần 2): Những món thèm thuồng suốt tháng năm dài

Tôi nhớ thỉnh thoảng bu tôi mua trên chợ huyện con cá đé nướng kẹp bằng thanh tre tươi, mở gói lá chuối ra tỏa mùi thơm phức, béo ngậy. Anh trai tôi thì thầm cá đé là thứ “gần mũi xa miệng”, ý muốn bảo ngửi thôi chứ ít được ăn.

Xem thêm ...








Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.