Vẫn giữ giọng điệu hóm hỉnh như thường thấy, thế nhưng khi nhắc về Thành Lộc, Lê Hoàng không dùng những câu từ sâu cay giống hầu hết các bài viết của anh trước đó, mà tỏ rõ thái độ vô cùng trân trọng.

Dù nói rằng mình đang chê Thành Lộc nhưng thực chất 7 điều được Lê Hoàng liệt kê đều là những phẩm chất đặc biệt của người nghệ sĩ mà không phải ai cũng có được.

"Viết về Thành Lộc quá khó vì tất cả những gì nói về anh hình như thiên hạ nói hết rồi. Viết về Thành Lộc quá dễ vì cứ khen tới vô tận cũng không sai được. Cho nên Lê Hoàng quyết định phải chê.

Chê đầu tiên là tính khí Thành Lộc rất thất thường. Anh có thể cười hớn hở, vui vẻ với chúng ta suốt cả ngày, sau đó bất ngờ im lặng không nói mà chả ai hiểu tại sao, mãi mãi cho tới cuối đời.

Chê thứ hai là Thành Lộc cực kỳ dễ thương nhưng cũng cực kỳ cay độc. Thảm họa cho đứa nào bị anh ghét. Đời nó coi như đã xong. Thậm chí có thể tất cả những gì liên quan tới nó cũng xong. Nó đã chết vĩnh viễn, không bao giờ còn hy vọng trở lại như xác ướp Ai Cập.

Chê thứ ba là Thành Lộc vô cùng nhạy cảm. Là một diễn viên kịch lớn, nhưng anh hay quên phắt cuộc đời cũng là một vở kịch khổng lồ. Nghĩa là trước mặt anh người ta có lúc cũng phải diễn. Anh lập tức phát hiện ngay và chế giễu không thương xót khiến kẻ đó mất mặt và mất cả những gì liên quan đến mặt.

Chê thứ tư là Lộc quá tự do. Anh chỉ tin trên đời tồn tại có hai thứ: nghệ thuật và chơi. Không hề nghĩ rằng chúng sanh còn khốn khổ quá, còn bao nhiêu thứ cần quan tâm Lộc không có hoặc không thèm có. Chưa đồng hành cùng anh được. Thế là có khả năng anh giận.

Chê tiếp theo là Lộc vô cùng cảm tính. Anh có thể tự tổn thương mà chả ai xung quanh nghĩ ra mình có lỗi gì, nhưng ai lờ mờ thầm đoán rằng mình sai. Thế là cả căn phòng im bặt, đông cứng lại, đàn em thì thầm, đồng nghiệp rón rén. Mặt Lộc giá băng.

Chê nữa là anh vô cùng kỹ lưỡng. Toàn thân thể Thành Lộc, nếu có một con ruồi đang đậu thì chắc chắn anh đang cho phép đậu, và màu của con ruồi đang hợp với màu áo, màu quần và màu cavat anh. Chả có lúc nào Thành Lộc không mix những món trên cơ thể với những quy luật chỉ mình anh biết, và vô phúc cho đứa nào không biết.

Khuyết điểm nữa của Thành Lộc là anh cực kỳ lễ nghĩa. Sinh ra trong một gia đình rất cổ điển, đừng có ai lơ mơ với Lộc về các tư thế chào hỏi, cúng kiếng, nghiêng mình, nghiêng đầu hay nghiêng cổ, nghiêng tới cao nhiêu và một ngày được phép nghiêng mấy lần. Sai phạm sẽ chết như chơi.

Nói tóm lại, khi ở cạnh Thành Lộc, khi ngồi ăn với Thành Lộc và nếu có kẻ nào hạnh phúc tột đỉnh, được tắm cùng Thành Lộc, mọi người luôn luôn trong cảm giác vui mừng, vinh dự, bất an, sợ hãi, hốt hoảng vui tươi. Gặp Lộc vài tiếng đồng hồ, nhiều đứa về nhà nằm suy nghĩ mấy đêm, liệt giường liệt chiếu dù chỉ cùng anh nói chuyện tầm phào", Lê Hoàng lên tiếng "chê" Thành Lộc trên trang cá nhân.

Không những vậy, Lê Hoàng còn nhận định rằng trong giờ phút này, Thành Lộc là diễn viên lớn nhất trên sân khấu Việt Nam. Và cho rằng Thành Lộc chính là nghệ sĩ gần như duy nhất ở Sài Gòn khiến nhiều người đặt câu hỏi: "Nếu không có anh, sân khấu sẽ ra sao?".

"Là một diễn viên, theo tôi là lớn nhất trong giờ phút này trên sân khấu Việt Nam, Thành Lộc có một kiến thức khổng lồ về các bộ môn nghệ thuật, các nền văn hóa. Anh là kẻ hiếm hoi có thể đóng đứa bé trong tầm vóc một ông vua vì anh hiểu sâu sắc và ở trong tâm hồn cả hai người.

Tuy nhiên, là một diễn viên, đôi khi anh quá thiên lệch. Anh có thể làm hết sức trên sân khấu đến mức nhiều khi anh chỉ làm có một mình, những đứa khác cả chùm bơi lội đằng sau, chới với, kêu than và anh không hề ngoái lại.

Do tính cách quá nhiều mâu thuẫn, Lộc có một cuộc sống rất khác thường. Anh quen ít nhất một nửa Sài Gòn, nhưng lại hay ngồi một mình trong quán cà phê. Anh mặc cẩn thận vô cùng khi đến dự buổi ra mắt một bộ phim, ôm chầm lấy các đạo diễn, diễn viên hứa sẽ chết thay cho họ nhưng khi phim chiếu xong lại nhăn mặt len lén ra về lúc đèn chưa bật hết, chỉ sợ đứa nào hỏi ý kiến mình.

Lộc là nghệ sĩ gần như duy nhất ở Sài Gòn luôn luôn khiến chúng ta phải đặt ra câu hỏi và chưa khi nào nghĩ ra cách trả lời. Đó là: Nếu không có anh, sân khấu sẽ ra sao? Tất nhiên nó không chết nhưng có thể thoi thóp, suốt đời không lớn ít ra ở một số nơi quan trọng.

Lê Hoàng quen Thành Lộc lâu lắm rồi, khi cả hai còn rất trẻ. Bây giờ anh vẫn trẻ y như thế khiến Lê Hoàng mỗi lần gặp lại mừng thầm vì hy vọng mình cũng giống vậy, mặc dù đó chỉ hy vọng quái đản nhất.

Trong Thành Lộc, lúc nào cũng có một đứa trẻ con đang giẫy dụa, cho nên toàn bộ khán giả thiếu nhi ở Sài Gòn đều mê anh và tin chắc anh là bạn đang cùng múa hát và ngồi bô với chúng. Đó là đều vĩ đại độc đáo duy nhất tồn tại trong nghệ thuật Việt Nam", Lê Hoàng viết.

Lam Anh/ FBNV