Theo trình bày của ông Trần Văn Khương, ở ấp 5, TT.Long Phú, H.Long Phú, tỉnh Sóc Trăng, và hồ sơ của cơ quan chức năng, vào năm 1984, bà Trần Thị Én, cán bộ Thanh tra Nhà nước H.Long Phú, cùng chồng là ông Nguyễn Quốc Cường, cán bộ Văn phòng UBND huyện, đến gặp gia đình ông Khương hỏi mượn 1 nền nhà tại địa chỉ vừa nêu, để ở tạm.

Lúc đầu vì gia đình đông con nên ông Khương không đồng ý. Nhưng khi ông Trần Văn Chương, cha đẻ của bà Én (và là thông gia với gia đình ông Khương) đích thân đến hỏi mượn, thì ông Khương đồng ý cho mượn khoảng 90m2 đất với thời gian từ 4 - 5 năm.

Năm 1989, ông Khương sang gặp vợ chồng bà Én đặt vấn đề, lấy lại đất cho con làm nhà, thì vợ chồng bà Én không chịu trả, với lý do ông Khương đã bán cho vợ chồng bà vào năm 1981 với giá 1 triệu đồng. Nhưng bà Én không có cơ sở chứng minh việc mua bán nên ông Khương khiếu nại đến chính quyền.

Năm 2003, UBND H.Long Phú ban hành các quyết định số 78, 378, 2238 với nội dung thừa nhận phần đất mà bà Én đang ở là của ông Khương, buộc bà Én phải dỡ nhà, trả lại đất cho ông Khương. Thế nhưng, bà Én khiếu nại ngược lên UBND tỉnh.

Ngày 7.3.2005, Chủ tịch UBND tỉnh Sóc Trăng ban hành Quyết định 31/QĐ.GQKT với nội dung: Hủy các quyết định 78, 378, 2.238 của UBND H.Long Phú, công nhận phần đất mà ông Khương đòi lại là của bà Én (!). Trong quyết định này, UBND tỉnh Sóc Trăng cho rằng: Theo hồ sơ lưu trữ tại Sở Tài nguyên và Môi trường thì phần đất của ông Khương không nằm tại nơi đang tranh chấp với bà Én và chưa thể khẳng định nó nằm tại vị trí nào!

Thậm chí, UBND tỉnh còn cho rằng, ông Khương đang chiếm đất trái phép của Nhà nước. Thế là, từ chỗ làm ơn, cuối cùng ông Khương không chỉ bị mất đất mà còn bị quy vào tội chiếm trái phép đất của Nhà nước! Hài hước hơn, phần đất ấy lại đang do bà Én chiếm giữ và được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Các nhân chứng ở địa phương như các ông Đỗ Văn Ba, Nguyễn Văn Quới, Tiêu Hồng Vinh, Lâm Kên, Lâm Khách… đều khẳng định: Phần đất mà bà Én đang sử dụng là đất của ông Khương cho vợ chồng bà Én mượn chứ không hề có chuyện mua bán. Ngay cha ruột bà Én là ông Chương cũng thừa nhận điều đó và ông Chương từng cho biết: “Rất khổ tâm khi con gái và con rể lại làm như vậy”.

Khu đất cho cán bộ huyện mượn, giờ khó đòi - Ảnh: Cao Xuân

Gia đình ông Khương còn lưu giữ đầy đủ giấy tờ chứng minh phần đất đó là của gia đình ông. Do đó, sau nhiều năm “kiên quyết bảo vệ” bà Én, ngày 20.2.2009, UBND tỉnh Sóc Trăng đã ban hành Quyết định số 10/QĐKN-CTUBND với nội dung: “Thu hồi Quyết định số 31/QĐ.GQKT ngày 7.3.2005 của UBND tỉnh Sóc Trăng; công nhận Quyết định 378/QĐ.HC ngày 8.4.2003 của UBND H.Long Phú về việc giải quyết tranh chấp đất thổ cư giữa ông Trần Văn Khương với bà Trần Thị Én”.

Ông Nguyễn Thanh Lâm, cán bộ Ban Tiếp công dân tỉnh Sóc Trăng cho biết: UBND tỉnh Sóc Trăng đã ban hành quyết định giải quyết khiếu nại của bà Én và có kết luận tỉnh đã giải quyết vụ việc đúng quy định và phù hợp với tình hình thực tế của địa phương trong giải quyết tranh chấp đất đai; đề nghị bà Trần Thị Én chấp hành và chấm dứt khiếu nại nhưng bà Én không chấp hành.

Ngày 15.12.2016, ông Lê Văn Hiểu, Phó chủ tịch UBND tỉnh Sóc Trăng, cùng lãnh đạo các Sở, ngành chuyên môn đã có buổi tiếp bà Trần Thị Én, nghe bà trình bày các nội dung liên quan đến khiếu nại. Tuy nhiên, các cán bộ khẳng định nội dung bà Én trình bày hầu hết đều đã được giải quyết theo thẩm quyền và trình tự thủ tục.

Tuy nhiên, với Quyết định số 10/QĐKH-CTUBND, ông Khương không đồng ý một phần, vì Quyết định số 378/QĐ.HC của UBND H.Long Phú trước đó đã cố tình “bớt xén” một phần đất của ông cho bà Én mượn. Cụ thể, Quyết định của UBND H.Long Phú cho rằng: “Diện tích đất ông Khương cho bà Én mượn, phía trước giáp lộ có chiều ngang 4,78m, chiều dài 14,5m tính từ tim lộ trở vào; Còn phần phía sau ngang 5 m, dài 10 m là của bà Én mua của bà Mã Thị Bê (cùng ấp 5, TT.Long Phú) ngày 3.3.1992 và được UBND TT.Long Phú xác nhận ngày 4.5.1996”.

Theo ông Khương, quyết định của tỉnh đã làm ông mất toàn bộ 50m2 phần đất phía sau, một phần do chính quyền tính đất ông bắt đầu từ giữa đường đi về xã Lịch Hội Thượng. Và ông Khương còn đủ giấy tờ chứng minh toàn bộ diện tích đất là của gia đình ông! Chính ông Trần Văn Chương cha ruột bà Én cũng thừa nhận, phần đất đó ông đã trực tiếp gặp ông Khương để mượn cho vợ chồng bà Én ở tạm.

Ông Khương lắc đầu ngao ngán: “Thật tình tôi không biết khiếu nại ở cấp nào bây giờ. Chuyện rành rành ra đó, ai cũng biết, nhưng không hiểu sao người ta khó giải quyết cho tôi đến vậy. Tôi năm nay đã 82 tuổi rồi, lại thêm bệnh tật, sức khỏe ngày càng yếu đi, không biết với cách giải quyết chồng chéo, đùn đẩy như kiểu này, tôi có còn sống để tận mắt thấy công bằng của luật pháp?”

Cao Xuân