Cuộc chiến chống quân Nguyên Mông lần thứ ba

Hưng Đạo vương dùng thủy binh đại chiến Ô Mã Nhi

Ngày 10.2.1288, Ô Mã Nhi nhận lệnh của Thoát Hoan đem thủy quân đi đón thuyền lương của Trương Văn Hổ (vốn đã bị tiêu diệt từ trước nhưng giặc chưa hay biết), đến cửa biển Đại Bàng (cửa Văn Úc, Kiến An, Hải Phòng ngày nay) thì gặp thủy quân Đại Việt dưới quyền chỉ huy của Hưng Đạo vương dàn trận đón đánh.

Kỳ 1: Lấy cớ quân Việt lấn biên, nhà Nguyên phát động chiến tranh lần 3

Kỳ 2: Nhà Nguyên tính dùng cả triệu người đánh Đại Việt, dân Hán lầm than​

Kỳ 3: Được trả 5 vạn tù binh, nhà Nguyên vẫn không nguội dã tâm​

Kỳ 4: Quân Nguyên kinh hoàng trước tài bắn cung nỏ của Đại Việt​

Kỳ 5: Nhà Trần tung cú đấm vào mạng mỡ quân Nguyên, cục diện đảo chiều

Kỳ 6: Quân Trần đánh tan triều đình bù nhìn do nhà Nguyên ngụy dựng​

Kỳ 7: Quân Nguyên lạc lối giữa mê cung Đại Việt​

Sau thế chẻ tre ban đầu, quân Nguyên một lần nữa rơi vào thế khó giống như những lần xâm lược Đại Việt trước đó. Trong quá trình chuẩn bị xâm lược Đại Việt lần thứ 3, Nguyên triều đã cố gắng làm tất cả để khắc phục những điểm yếu cố hữu của quân Nguyên trên chiến trường Đại Việt là yếu về thủy quân và không đủ hậu cần để đánh lâu dài. Thế nhưng những toan tính của quân xâm lược đã dần đổ vỡ trước sự mưu trí, dũng cảm và sức mạnh to lớn của quân dân Đại Việt.

1. Hưng Đạo vương kiểm soát lại vùng Hải Đông, kịch chiến Ô Mã Nhi:

Thủy quân Nguyên Mông trong cuộc chiến lần này đã rất mạnh, nhưng sức cơ động vẫn kém hơn thủy quân Đại Việt rất nhiều. Chiến thuyền Đại Việt đa dạng về chủng loại, thường có tốc độ cao và dễ xoay sở trong mọi điều kiện sông nước hay trên biển. Chiến thuyền quân Nguyên thì chỉ có lợi thế ở sự to lớn, do là những thuyền dùng để vượt biển, vừa phải chở nhiều quân vừa kiêm chức năng chiến đấu. Do chậm chạp hơn, sau khi chiếm được Thăng Long quân Nguyên một lần nữa để mất dấu vua Trần. Đoàn chiến thuyền của quân ta đã luôn nắm thế chủ động về tốc độ trong những cuộc hành quân, rượt đuổi.

Ghi chú: mũi tên màu trắng là hướng di chuyển của quân ta, mũi tên màu đen quân Nguyên

Mặc dù tạm thời bỏ ngỏ nhiều vùng để cho giặc chiếm đóng, quân Đại Việt vẫn có khả năng phản đòn ngay lúc mà quân Nguyên vẫn đang trong giai đoạn sung sức nhất. Hưng Đạo vương từ Thiên Trường dẫn quân đi đường biển vòng trở lại ven biển lộ Hải Đông, đóng thủy quân tại Tháp Sơn (Đồ Sơn, Hải Phòng). Nơi này trên là núi, dưới là biển, chư quân tựa lưng ra biển mà đóng giữ, giúp hạn chế tối đa sự kết hợp thủy bộ của quân Nguyên khi giao chiến. Lúc này, địch nếu muốn đánh thì phải đánh với ta những trận thuần thủy chiến, hoàn toàn không có sự trợ giúp của bộ binh với cung cứng ngựa khỏe.

Từ căn cứ Tháp Sơn, Hưng Đạo vương cho quân quần thảo một vùng biển rộng. Ngày 10.2.1288, Ô Mã Nhi nhận lệnh của Thoát Hoan đem thủy quân đi đón thuyền lương của Trương Văn Hổ (vốn đã bị tiêu diệt từ trước nhưng giặc chưa hay biết), đến cửa biển Đại Bàng (cửa Văn Úc, Kiến An, Hải Phòng ngày nay) thì gặp thủy quân Đại Việt dưới quyền chỉ huy của Hưng Đạo vương dàn trận đón đánh. Quân ta có khoảng 1.000 chiến thuyền lớn nhỏ, chia làm nhiều nhánh quân, chủ ý đánh tiêu hao địch rồi rút. Ô Mã Nhi gặp quân ta dàn trận cũng xông vào ứng chiến. Các nhánh quân Đại Việt luân phiên tấn công hạm đội quân Nguyên từ nhiều hướng. Giao chiến hồi lâu, quân Nguyên chết đuối rất nhiều, mất hơn 300 chiến thuyền về tay quân Đại Việt. Nhưng với lực lượng còn lại khá đông, Ô Mã Nhi cố gắng chỉ huy các chiến thuyền phá trận. Đánh thêm một hồi, nhận thấy sức chiến đấu của địch còn mạnh nên quân ta giãn ra, tránh những thương vong chưa thực sự cần thiết.

Ghi chú: mũi tên màu đỏ là hướng tấn công quân ta, mũi tên màu đen là hướng di chuyển của quân Nguyên

Ô Mã Nhi qua được cửa Đại Bàng, dẫn binh thuyền đến vùng biển Tháp Sơn thì lại gặp thủy quân của Hưng Đạo vương chờ sẵn. Ô Mã Nhi cố sức đánh trả rất vất vả, rốt cuộc cũng vượt qua được. Đoàn chiến thuyền quân Nguyên tiến thẳng đến cửa biển An Bang (thuộc Quảng Ninh ngày nay), đóng lại tại đó chờ đón đoàn thuyền lương mà giặc vẫn nghĩ là còn tồn tại. Hưng Đạo vương không đánh gấp vào hạm đội của Ô Mã Nhi nữa mà dồn sức quấy rối khối quân của Thoát Hoan trên bộ, dần nắm lại quyền chủ động khắp vùng Hải Đông. Căn cứ Vạn Kiếp của quân Nguyên bị quân ta trực tiếp uy hiếp từ phía đông.

2. Quân Nguyên thiếu lương thực, cướp bóc tàn hại nhân dân:

Trong lúc Ô Mã Nhi đem thủy quân ra biển đón thuyền lương thì Thoát Hoan đóng quân ở Thăng Long chờ đợi. Chính trong lúc chờ Ô Mã Nhi, quân Nguyên đã bắt đầu thiếu lương thực. Các tướng Nguyên phải chia quân đi cướp bóc lương thực trong dân. Đi đến đâu chúng cũng vấp phải sự kháng cự của nhân dân các làng xã, hoặc có khi dân chúng tản đi trốn tránh và cất giấu lương thực, khiến giặc rất khó khăn trong việc cướp lương. A Bát Xích lúc này đã thấy được nguy cơ, bàn với Thoát Hoan: “Giặc [ chỉ quân Đại Việt ] bỏ sào huyệt trốn vào núi biển là có ý đợi chúng ta [ chỉ quân Nguyên ] mệt mỏi rồi thừa cơ đánh lại. Tướng sĩ phần nhiều là người phương Bắc, lúc xuân hạ giao nhau, khi chướng lệ hoành hành, chưa bắt được giặc, ta không thể giữ lâu được. Nay chia quân bình định các nơi, chiêu hàng những người quy phụ, ngăn cấm quân lính không được cướp bóc, kíp bắt ngay Nhật Huyền [ chỉ Trần Thánh Tông ] đó là kế hay”. A Bát Xích phân tích ý định của quân Đại Việt và sự khó khăn của quân Nguyên rất chính xác. Tuy nhiên phương lược giải quyết thì hắn còn lâu mới tìm được lời giải. Kế sách của A Bát Xích nghe qua có vẻ hay nhưng rõ ràng không khả thi để thực hiện. Ngay chính hoàn cảnh trước mắt quân Nguyên đã không có đủ lương thực để ăn thì làm sao tránh khỏi việc cướp bóc. Mà đã cướp bóc tàn hại nhân dân khắp nơi, thì lấy đạo nghĩa gì để chiêu hàng nhân dân. Vả lại càng chia quân để “bình định”, giặc càng phải dàn mỏng lực lượng, trở thành mục tiêu cho các đội quân của ta cơ động tiêu diệt. Vốn dĩ cuộc chiến đã phi nghĩa từ bản chất mà A Bát Xích lại đem điều nhân nghĩa ra nói thì làm sao thi hành được.

3. Tin chiến thắng của Trần Khánh Dư về đến hành cung, Thoát Hoan nhận hung tin :

Chiến thắng Vân Đồn – Lục Thủy diễn ra trong tháng Chạp (5.1 - 2.2.1288). Trận này quân ta đã tiêu diệt hết thuyền lương của quân Trương Văn Hổ chỉ huy. Nhân Huệ vương Trần Khánh Dư sau đó đã cho người chạy trạm ngựa báo tin thắng trận lên vua. Tuy nhiên, do tình hình chiến sự gay go nên tin tức về chiến thắng này đã bị chậm trễ rất nhiều. Lúc này, thủy quân của Trần Khánh Dư đang đóng giữ ở vùng biên thùy Vân Đồn. Trong khi đó, Thoát Hoan đã chiếm cứ Vạn Kiếp và một số vùng Hải Đông, uy hiếp Thăng Long ở phía đông. Điều này làm cho đường liên lạc của Trần Khánh Dư về kinh thành bị gián đoạn. Những diễn biến sau đó là việc Thoát Hoan tiến chiếm Thăng Long và vua Trần liên tiếp phải di chuyển trên những đoạn đường dài. Vì vậy nên quân báo tiệp mà Trần Khánh Dư phái về triều báo tin tức càng khó hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi vua và thượng hoàng vào Thanh Hóa vào đầu tháng 2.1288, quân báo tiệp của Trần Khánh Dư phái đi mới có thể tìm đến hành cung. Thượng hoàng Trần Thánh Tông nhận được tin thắng trận của Trần Khánh Dư rất vui mừng, nói với mọi người: “Chỗ trông cậy của quân Nguyên là lương thảo khí giới, nay đã bị ta bắt được, sợ nó chưa biết, có thể còn hung hăng chăng?” (theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư). Nói xong ngài lệnh thả vài tên tù binh Nguyên Mông bị quân ta bắt được về trại địch để báo tin. Những lỗi lầm của Trần Khánh Dư từ trước xí xóa không nhắc đến nữa.

Thoát Hoan đóng quân ở Thăng Long, đương lúc khốn đốn vì thiếu lương thực thì lại nhận được hung tin do đám tù binh được quân Đại Việt thả ra về báo lại. Tướng sĩ quân Nguyên hay tin, trên dưới đều sửng sốt. Thoát Hoan bèn dẫn quân quay trở lại căn cứ Vạn Kiếp mà hắn đã sai quân xây dựng kiên cố trước đó. Trước khi rút đi, giặc đã đốt phá nhiều cung điện, công trình trong kinh thành, khiến Thăng Long một lần nữa hoang tàn. Lúc này căn cứ Vạn Kiếp đã có thành gỗ vững chải, Thoát Hoan chia quân phòng giữ, chờ đợi lương thực.

Lại nói về Ô Mã Nhi cùng hạm đội của hắn chờ đợi ở An Bang ngót gần một tháng ròng rã. Đến hạ tuần tháng 3.1288, Ô Mã Nhi tuyệt vọng dẫn đoàn thuyền theo ngã sông Bạch Đằng quay trở về Vạn Kiếp hội quân với Thoát Hoan. Do không đón được thuyền lương, Ô Mã Nhi cho quân thả sức cướp bóc lương thực dọc đường tiến quân đem về đại doanh quân Nguyên ở Vạn Kiếp. Hắn dẫn quân tràn vào cướp phá trại Yên Hưng (thuộc Quảng Ninh) vào ngày 22.3.1288. Với rất nhiều cố gắng, Ô Mã Nhi cướp được 4 vạn thạch gạo đem về Vạn Kiếp. Chúng ta nên biết rằng, số lương thực mà quân Nguyên cướp được cũng là minh chứng cho sự tàn phá dữ dội của quân giặc đối với nhân dân. Tuy nhiên, chừng ấy cũng chẳng đủ để quân Nguyên đảm bảo được lương thực. Trải qua gần 3 tháng tiến vào nước ta, quân Nguyên đã bắt đầu lâm vào cảnh đói khát. Mấy chục vạn quân Nguyên chỉ còn trông cậy vào số lương thực ít ỏi mà Ô Mã Nhi đã cướp được mang về.

Thực ra ngoài đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ thì Nguyên triều còn phái hai đoàn thuyền lương khác nữa với quy mô nhỏ hơn đi sau. Nhưng hai đoàn thuyền này cũng chẳng thể đến được với quân Nguyên ở Đại Việt. Một đoàn thuyền lương do Phí Củng Thìn chỉ huy chưa ra khỏi vùng biển Huệ Châu (Quảng Đông) đã bị gió bão đánh dạt vào Quỳnh Châu (đảo Hải Nam). Một đoàn thuyền lương dưới trướng Từ Khánh đang trên đường biển sang nước ta thì bị gió bão đánh dạt tận biển Chiêm Thành, bị thiệt hại nặng rồi cũng quay về Quỳnh Châu. Trong khi quân Đại Việt tung hoành trên mặt biển, thì quân Nguyên cứ mỗi lần đi biển là mỗi lần trông cậy vào sự may rủi. Qua hai lần thuyền lương nước Nguyên bị bão biển đánh dạt cũng như nhiều lần trước hành quân đánh Chiêm Thành, Nhật Bản đều bị thiệt hại do bão biển đủ cho thấy kiến thức hàng hải, thời tiết của Nguyên Mông rất kém. Đó cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến đế chế Nguyên Mông không thể nào bành trướng đến những nước ở mé biển như Đại Việt, Chiêm Thành hay như Nhật Bản là nước nằm giữa biển.

(còn tiếp)

Quốc Huy

Xem thêm: 10 phần về cuộc chiến vĩ đại chống Nguyên Mông lần thứ nhất

22 phần về cuộc chiến vĩ đại chống Nguyên Mông lần thứ hai​


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận8

  • Xuan NguyenReply

    21-12-2016 10:35:02

    Mình xin góp chút ý kiến với bạn qqqqq như sau: - Quân Nguyên xâm lược lần thứ 3 đã rút kinh nghiệm các lần thất bại trước nên chuẩn bị thủy binh chu đáo hơn các lần trước, Đại Việt ta cũng biết điều này và cho tướng Trần Khánh Dư ra đóng quân ở Vân Đồn và chặn đánh đoàn thủy quân của Ô Mã Nhi, mục đích ngăn không cho đội thủy quân của giặc hợp sức với cánh quân của Thoát Hoan, do đó việc quân của Trần Khánh Dư đánh quân Ô Mã Nhi ngay vừa khi tiến vào Vân Đồn là rõ ràng và rất hộp logic - Sau khi bị thất trận Trần Khánh Dư bị triều đình quở phạt và bị trị tội, ông xin cho khất thi hành để lấy công chuộc tội, và đã tiêu diệt đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ đi sau đoàn của Ô Mã Nhi - Trần Hưng Đạo cho thủy quân đánh tiêu hao đoàn thủy quân của Ô Mã Nhi đi đón đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ - Trận Bạch Đặng cuối cùng đánh và tiêu diệt đoàn thủy quân của Ô Mã Nhi trên đường rút về nước để kết thúc chiến tranh bẻ gãy tham vọng xâm lược của kẻ thù, được nhà Trần tính toán kỹ lưỡng: so sánh giữa thủy quân và quân bộ thì thủy quân không phải là lợi thế của quân Nguyên, mà lại là lợi thế của quân ta, Ô Mã Nhi bị bắt trong trận này và sau được trả về nước nhưng nhà Trần ngầm sai cho quân đục thuyền cho hắn bị chết đuối đề phòng hậu họa Thân!!!

    • qqqqqReply

      03-1-2017 06:02:41

      Bạn Xuan Nguyen, cảm ơn bạn nhiều. Tôi đã nói là không nhắc đến trận Vân Đồn nữa, nhưng đọc thấy bạn góp ý, nếu không trả lời sẽ là không tôn trọng bạn. Hãy tiếp cận sự việc theo cách khác, ấy là xem việc phạt tội Trần Khánh Dư (TKD)! Tôi đã đọc nhiều tài liệu, hầu hết viết rằng trận Vân Đồn diễn ra khi thủy quân Nguyên mới kéo sang nước ta. Tôi vẫn hoài nghi điều này! “Bộ óc” cuộc kháng chiến là Trần Hưng Đạo (THĐ). Giai đoạn đầu, trước lực lượng quân Nguyên mới tiến sang quá đông, quá mạnh, THĐ chủ trương không đánh lớn để tránh thiệt hại lớn mà chỉ đánh nhỏ, đánh tiêu hao, mục tiêu là bảo toàn lực lượng. Muốn ngăn chặn không cho giặc vượt qua thì phải “đánh tan” chúng, đánh cho chúng bị thiệt hại đến mức không thể tiến được nữa. Nếu TKD có nhiệm vụ chặn đánh không cho giặc vượt qua Vân Đồn thì TKD phải “đánh tan” thủy quân hùng mạnh(1) của Ô Mã Nhi, mà ở giai đoạn đầu này thì rõ ràng TKD không thể làm được, một nhiệm vụ “bất khả thi” đối với TKD. THĐ chắc hẳn hiểu rõ điều đó và mục tiêu giai đoạn đầu này vẫn là phải bảo toàn lực lượng, như vậy hẳn không có việc giao cho TKD nhiệm vụ trên. Việc thủy quân Nguyên vượt qua được Vân Đồn là điều có thể thấy trước, đã nằm trong tính toán của THĐ. Vậy thì tại sao lại phạt tội TKD vì đã để giặc vượt qua? Quả là không hợp lý! Theo tôi, việc phạt tội chỉ có thể có ở vào giai đoạn sau, giai đoạn mà quân Nguyên đã chịu nhiều tổn thất, đã suy yếu nhiều rồi, thế và lực quân ta đã mạnh lên nhiều rồi. Đây là lúc THĐ đánh giá rằng thủy quân TKD có đủ khả năng ngăn chặn được thủy quân Nguyên, với nhiệm vụ là không cho chúng vượt qua Vân Đồn để ra khơi đón được đoàn thuyền lương. TKD thua trận lúc này mới thực sự là không hoàn thành nhiệm vụ và phải bị phạt tội! Mong được các bạn cùng trao đổi. Ngoài ra, các tài liệu thường viết là “theo Nguyên sử” thế nhưng sao không đặt vấn đề nghi ngờ Nguyên sử? Nếu được trao đổi tiếp, tôi sẽ trình bầy về nghi ngờ của tôi. Trân trọng! / (1): Bạn Xuan Nguyen viết “so sánh giữa thủy quân và quân bộ thì thủy quân không phải là lợi thế của quân Nguyên” là không đúng rồi. Tác giả Quốc Huy, kì 10, viết “Sở dĩ triều đình Đại Việt tốn nhiều tâm huyết để tiêu diệt thủy quân Nguyên Mông là bởi vì đánh giá rằng đây mới là đội quân nguy hiểm nhất cho Đại Việt”.

  • KhachoangReply

    17-12-2016 10:34:32

    Xin chờ tiếp các phần sau của tác giả. Đọc được các phần của cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông để thấy được sử sách hào hùng của dân tộc ta.

  • Nguyễn Chí ThànhReply

    17-12-2016 07:45:17

    Ý kiến của bạn qqqqq và Thiên Khai rất hay, càng làm sáng tỏ thêm cho cuộc chiến chống quân Nguyên Mông lần thứ 3 của quân dân Đại Việt... Tôi ủng hộ ý kiến của bạn Thiên Khai, trận Bạch Đằng mà Trần Hưng Đạo chỉ huy đánh tan quân Nguyên Mông do Ô Mã Nhi chỉ huy vô cùng nổi tiếng nhưng tác giả Quốc Huy chưa đề cập đến. Đề nghi tác giả Quốc Huy có riêng một bài phân tích về trận Bạch Đằng lịch sử này để người xem được hiểu và rõ thêm tài sử dụng thủy quân của Trần Quốc Tuấn với các danh tướng như Yết Kiêu, Dã Tượng... góp phần quan trọng trong Chiến thắng lần thứ 3 trước quân xâm lược mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ !!!

  • MinhReply

    16-12-2016 05:48:06

    Dù đã đọc nhiều sách vở về cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ ba này nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe nói đến việc ngoài đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ còn có hai đoàn thuyền lương khác nữa. Rất cám ơn thông tin bổ ích này.

  • qqqqqReply

    16-12-2016 03:00:09

    Kính thưa Ban biên tập và bạn đọc,/ Tôi đã có vài góp ý nhỏ về trận Vân Đồn cho tác giả Quốc Huy nhưng không thấy tác giả trả lời trên báo. Vậy nên, tôi xin được diễn giải lần cuối cùng về trận Vân Đồn, để rồi khép lại việc này./ Nói về thời điểm và các tình tiết dẫn đến trận Vân Đồn, tác giả Quốc Huy (tại bài kì 4) viết rằng, khi thủy quân Ô Mã Nhi kéo sang nước ta, mới đến Vân Đồn thì đã bị Trần Khánh Dư chặn đánh rồi (bị thua, xin hoãn chịu tội và đánh được đoàn thuyền lương); còn tôi thì cho rằng, phải là một thời gian sau đó, lúc Ô Mã Nhi trở ra biển đón đoàn thuyền lương, khi ra đến Vân Đồn thì mới bị Trần Khánh Dư chặn đánh! Xin viện dẫn các sách sử./ 1) Sách Đại Việt Sử Kí Toàn Thư: “Khi ấy, thủy quân Nguyên đánh vào Vân Đồn,… Khánh Dư đánh thất lợi, thượng hoàng được tin, sai trung sứ xiềng Khánh Dư giải về kinh…”. Vậy “Khi ấy” là khi nào? Đọc cả đoạn liên quan kết hợp các tài liệu thì hiểu ra rằng “khi ấy” là khi Ô Mã Nhi đi đón thuyền lương, ra đến Vân Đồn bị chặn đánh nên thúc quân “đánh vào Vân Đồn”./ 2) Sách Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục: “Khánh Dư làm phó tướng ở Vân Đồn… Gặp lúc Ô Mã Nhi đem chu sư ra cửa biển Đại Bàng đón thuyền tải lương của Văn Hổ, Khánh Dư đánh nhau với quân Ô Mã Nhi bị thua, Thượng hoàng nghe tin ấy, sai trung sứ đến bắt Khánh Dư…”./ 3) Sách Việt Nam Sử Lược: “Quân Nguyên đóng mãi ở Vạn-kiếp lương thực sắp cạn. Thoát Hoan bèn sai Ô mã Nhi dẫn thủy-quân ra cửa bể Đại-bàng (huyện Nghi-dương, Hải-dương) đón thuyền lương của Trương văn Hổ. Ô mã Nhi đem thuyền đi đến ải Vân-đồn (Vân-hải, Quảng-yên) gặp quân của Nhân-huệ-vương Trần khánh Dư chặn đường không cho đi. Ô mã Nhi thúc quân đánh rát một trận, quân Khánh Dư thua bỏ chạy cả. Quân Nguyên kéo thẳng ra bể đi đón thuyền lương. Thượng-hoàng nghe tin thủy-quân ở Vân-đồn bại trận, cho sứ ra bắt Khánh Dư về hỏi tội…”./ Tôi nghĩ như vậy là rất rõ ràng rồi! Rất cảm ơn Ban biên tập và bạn đọc. Trân trọng!

  • thien khaiReply

    16-12-2016 09:45:03

    Tôi phân vân vì tác giả mô tả hành trình cuộc chiến của Ô Mã Nhi dường như không có trận Bạch Đằng (đi từ cửa biển Nam Điịnh, ra Đồ Sơn rồi ra Quảng Ninh), trong khi theo lịch sử thì Hưng Đạo Đại vương bố trí đánh Ô Mã Nhi trên sông Bạch Đằng trên đường rút chạy về nước bằng đường biển. Đó chính là trận Bạch Đằng lịch sử mà ngày nay chúng ta thường ca ngợi...

    • qqqqqReply

      16-12-2016 12:06:03

      Bạn Thiên Khai ạ, bài này là nói về việc Ô Mã Nhi đi đón đoàn thuyền lương, còn trận Bạch Đằng là sau nữa, khi quân Nguyên rút chạy về nước, thủy quân Ô Mã Nhi rút theo đường sông Bạch Đằng ra biển, trận này Ô Mã Nhi bị bắt (cùng Phàn Tiếp, Tích Lệ Cơ Ngọc (Tích Lệ Cơ Vương?), cuộc kháng chiến kết thúc). Phần tôi thì vẫn khẳng định khi Ô Mã Nhi đi đón thuyền lương này mới gặp Trần Khánh Dư chặn đánh ở Vân Đồn (trận Vân Đồn), Trần Khánh Dư bị thua rồi sau đó đánh được đoàn thuyền lương. Xin sẽ nói rõ sau.

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.