Vấn đề không phải là bất khả thi, thưa ông Cục trưởng!

Ông Phan Sơn, chuyên gia quản trị nhân sự
Phát biểu với báo giới, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn Nguyễn Đăng Chương cho rằng “việc lập danh sách cấm là bất khả thi”, và Cục lựa chọn phương pháp lập danh sách “cho phép”. Như vậy ở đây ông Cục trưởng đã lựa chọn phương pháp “chọn cho”, thay vì “chọn bỏ”. Hay nói cách khác, ông lựa chọn việc dễ cho mình, đẩy việc khó cho người dân, doanh nghiệp.

Năm 2014, Bộ trưởng Bùi Quang Vinh khi chủ trì sửa đổi Luật Đầu tư đã gây ấn tượng mạnh mẽ. Thay vì tiếp cận “chọn cho”, tức người dân và doanh nghiệp chỉ được kinh doanh đầu tư ở những ngành nghề mà luật cho phép, đã chuyển sang tiếp cận “chọn bỏ”, tức người dân và doanh nghiệp được phép kinh doanh đầu tư ở những ngành nghề mà luật không cấm. Danh mục ngành nghề cấm và ngành nghề kinh doanh có điều kiện được ghi rõ trong luật. Doanh nghiệp chỉ cần tra cứu trong danh mục ngành nghề này, cái gì mà luật không cấm thì được phép làm, không phải xin – cho.

Đây là bước tiếp cận đột phá, được báo chí và dư luận hoan nghênh tại thời điểm đó, bởi vì thực tiễn cho thấy cuộc sống hết sức sinh động, phát triển vận động không ngừng. Do đó không phải lúc nào cũng có thể ghi hết những thứ cần phải cho. Tiếp cận theo cách “chọn cho” là cách tiếp cận dễ hơn cho người làm luật, nhưng luật sẽ đẩy khó khăn về phía người dân và doanh nghiệp. Khi đầu tư những ngành nghề không thuộc danh mục “cho”, lại phải làm các thủ tục hành chính rườm rà và không minh bạch. Ngược lại tiếp cận theo cách “chọn bỏ” sẽ mang lại thuận lợi cho nhà đầu tư. Nó cũng thể hiện một quan điểm làm luật văn minh: nhà đầu tư được phép kinh doanh những gì mà pháp luật không cấm. Tuy nhiên, như chia sẻ của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh thời điểm đó, đây là cách làm không dễ. Để nghiên cứu được danh mục cấm và ngành nghề kinh doanh có điều kiện, Ban soạn thảo đã phải nỗ lực rất nhiều.

Bài hát "Tiến quân ca" (Quốc ca) của cố nhạc sĩ Văn Cao vừa được "cấp phép phổ biến" đã gây bất bình dư luận

Câu chuyện “chọn cho”, “chọn bỏ” lại một lần nữa được người ta liên tưởng đến khi theo dõi các động thái gần đây của Cục Nghệ thuật biểu diễn. Phát biểu với báo giới, Cục trưởng Nguyễn Đăng Chương cho rằng “việc lập danh sách cấm là bất khả thi” và Cục lựa chọn phương pháp lập danh sách “cho phép”. Như vậy ở đây ông Cục trưởng đã lựa chọn phương pháp “chọn cho”, thay vì “chọn bỏ”. Hay nói cách khác, ông lựa chọn việc dễ cho mình, đẩy việc khó cho người dân, doanh nghiệp.

Vấn đề ở đây không phải là khả thi hay bất khả thi. Vấn đề ở đây là tư duy quản lý. Khi anh lựa chọn “chọn cho”, là anh giành lấy thuận lợi cho cơ quan quản lý. Người dân chỉ được phép làm những gì cơ quan quản lý, luật cho phép. Những gì ngoài phạm vi đó thì người dân, doanh nghiệp phải “xin - cho”. Khi anh lựa chọn “chọn bỏ”, tức anh giành lấy việc khó, khi phải thường xuyên nghiên cứu cập nhật danh sách bài hát vi phạm, bài hát cấm. Người dân, doanh nghiệp tổ chức biểu diễn chỉ cần căn cứ vào danh sách đó, những gì không cấm thì được phép làm. Nếu cơ quan quản lý không cập nhật, cập nhật thiếu thì đó là lỗi của cơ quan quản lý. Như vậy là nhường sự thuận lợi, thông thoáng trong thủ tục cho người dân. Người dân được phép làm những gì pháp luật không cấm.

Vậy là lập danh sách cấm không phải là bất khả thi. Thực chất lập danh sách cho phép còn bất khả thi hơn nhiều. Câu chuyện ở đây chỉ là tư duy quản lý: ông Cục trưởng “chọn cho” hay “chọn bỏ”, chọn việc dễ cho mình đẩy việc khó cho người dân hay ngược lại?

Câu trả lời của ông đã rõ!

Phan Sơn


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận4

  • vantrungReply

    30-5-2017 02:43:27

    Việt nam thiếu gì người tài đức.thay một cá nhân thiêú đức tai và tâm mà được cho một dân tộc cho một quốc gia Đảng và chính phủ nên làm...

  • qqqqqReply

    30-5-2017 08:44:57

    Bài báo nói đến việc “đổi mới tư duy” quản lí từ Bộ KHĐT năm 2014, nhưng theo tôi thì có lẽ phải ghi nhận cho ngành Bưu chính Viễn thông. Năm 1996 - 1997 tức là cách nay 20 năm khi Internet bắt đầu có ở nước ta, cả nhà nước lẫn ngành BCVT đều rất lo lắng vì thông tin từ thế giới bên ngoài từ nay sẽ dễ dàng tràn vào nước ta. Lúc đầu ngành BCVT chủ trương “quản lí được đến đâu thì cho mở ra đến đấy” nhưng rồi rất nhanh chuyển sang chủ trương “mở ra đến đâu phải quản lí được đến đấy”. Chủ trương này buộc các cán bộ quản lí phải không ngừng nâng cao trình độ công nghệ lẫn trình độ quản lí để theo kịp sự phát triển và điều đó làm cho Internet nước ta phát triển nhanh chóng. Đến bây giờ các ngành cũng đã thế cả, nay thấy ông Cục trưởng Cục NTBD lại quay về tư duy cũ thì chán quá. Mà chẳng phải là “quay về” mà là “vẫn giữ” thì đúng hơn.

  • Vũ TrungReply

    25-5-2017 11:33:33

    Cách làm việc, đối xử với sản phẩm phi vật thể (âm nhạc) tất nhiên không thể, không nên giống với chai nước tương hay cục xà phòng. Loại hình này quá đặc biệt, nó là món ăn phi vật thể của tâm hồn và chỗ đứng của nó là trong trái tim của con người, của nhân loại. Việc quản lý thô thiển trái tim của nhân loại là cách làm máy móc, bó hẹp lỗi thời của cái gọi là cơ chế xã hội chủ nghĩa trước đây. Chúng ta cũng thấy rằng...xã hội chủ nghĩa được hình thành với những ý niệm ban đầu của nó từ một xã hội phi chủ nghĩa, với sự cho phép các khuynh hướng tư tưởng được mở rộng, phát triển trong một giới hạn khá rộng về biên độ của tư duy tự do. Việc cấp phép tác phẩm âm nhạc nếu vận dụng méo mó là một nhát dao đâm vào việc cấp quyền tác phẩm âm nhạc, tức là quyền sở hữu trí tuệ. Hai khái niệm này khác nhau và việc thực hiện cũng có ý đồ khác nhau về phương thức quản lý sản phẩm của tư duy. Khi tổ chức một công cụ hành chính (cơ quan), cũng cần nên xác định là công cụ này sẽ hoạt động những gì và làm việc như thế nào là đúng đắn, tương thích với một xã hội luôn phát triển. Đấy là nhiệm vụ cơ bản của cái gọi là nhà nước...!

  • Trần Minh DuyênReply

    24-5-2017 02:45:26

    Tác giả có góc nhìn sắc sảo và chừng mực. Cơ quan quản lý nên tham khảo

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.