Giáo sư mặc quần soóc giảng bài: trường hợp duy nhất đúng?

Hình ảnh trong buổi trao đổi kinh nghiệm khởi nghiệp sáng 23.4 - Ảnh: Facebook
LTS: Chuyện GS Trương Nguyện Thành, Hiệu phó Trường đại học Hoa Sen, TP.Hồ Chí Minh mặc quần soóc lên giảng đường dạy học đã trở thành đề tài nóng trên các diễn đàn về giáo dục. MTG xin giới thiệu một góc nhìn về vấn đề này, cũng từ một nhà giáo.

Đọc qua nhiều bài viết, tôi thấy hầu hết mọi người đều ủng hộ vị giáo sư đáng kính này.

Riêng tôi, tôi thật nể phục giáo sư, khi giáo sư dám lấy mình làm “đạo cụ” để minh họa cho tiết học về tư duy đột phá, sáng tạo, vượt qua định kiến xã hội để thành công. Bản thân giáo sư đã làm gương trước, đã “đột phá” trước sự bất ngờ của sinh viên và mọi người.

Thế nhưng với tôi, trên tinh thần học tập, rèn luyện tư duy đột phá, vượt qua định kiến xã hội, tôi không khỏi băn khoăn về tính đúng đắn và tính bền vững trong hình thức truyền đạt bài học này của giáo sư.

Xin thưa, giáo sư không sai trong trường hợp này, trong giới hạn của tiết dạy, trong mục đích truyền đạt theo kiểu trực quan sinh động.

Nhưng có lẽ đây là trường hợp duy nhất đúng, đúng một lần và không lặp lại.

Thông thường cái đúng mang tính phổ biến, đúng với người này thì sẽ đúng với người khác, đúng lần này thì cũng đúng trong lần khác. Chuyện mặc quần soóc lên bục giảng của giáo sư Thành sở dĩ gây tranh cãi là vì điều này.

Một số người bỏ qua yếu tố hoàn cảnh lịch sử cụ thể để đánh giá sự việc nên mới cho rằng giảng đường khác sân khấu.

Họ không tin rằng giáo sư đúng, vì nếu giáo sư đúng thì sao không khuyến khích nhân rộng “mô hình” minh họa trực quan này cho người khác làm theo?

Nếu giáo sư đúng thì sao giáo sư không tiếp tục phát huy kiểu giảng dạy như thế?

Ai cho rằng giáo sư đúng thì thử làm như giáo sư một lần đi.

Ngay cả giáo sư Thành, liệu giáo sư có “dám” sản xuất tiếp “tập 2” hay tạo ra “phiên bản” tương tự?

Xin nhắc lại câu trả lời rằng: đây là trường hợp duy nhất đúng, đúng một lần và không lặp lại.

Câu chuyện “minh họa” táo bạo pha sự hài hước, hóm hỉnh của giáo sư Thành có thể tạo nên một tiết học sinh động, ấn tượng.

Nhưng ta quên rằng, đây là môi trường văn hóa Việt Nam, con người Việt Nam, chứ không phải môi trường văn hóa phương Tây, con người phương Tây.

Cú sốc của dư luận đối với giáo sư Thành là cú sốc văn hóa, mà văn hóa là cái mang tính bền vững, khó thay đổi. Vậy cũng không thể trách dư luận không đón nhận, đồng tình ủng hộ.

Mặc quần soóc lên bục giảng chưa hẳn là “đột phá” sáng tạo. Bản chất của sự sáng tạo phải làm nên giá trị chứ không phải chỉ mới lạ. Giá trị đó phải mang tính bền vững, chứ không phải là một màn biểu diễn minh họa một lần và duy nhất đúng trong một thời điểm của một cá nhân nào đó.

Lê Xuân Chiến


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận9

  • phú khangReply

    08-5-2017 07:27:55

    Tui là người Miền Nam, từ nhỏ đến sắp già, trời có nóng thật đấy, nhưng thấy ông thầy mặc quần đùi lên dạy học sinh chỉ duy nhất vừa rồi. Thiệt là hết hồn. Phép lịch sự tối thiểu, sự tôn trọng người khác, trách nhiệm của người thầy,... ở đâu? Tây là tây, ta là ta, tiếp thu cái hay nhưng phải phù hợp thuần phong mỹ tục của ông cha dày công vun đắp, không thể ngụy biện là sáng tạo mà mặc quần đùi đi dạy học được. Học theo ông giáo sư này chắc mai mốt bọn trẻ mặc quần đùi, quần chip đi ký hợp đồng với đối tác quá.

  • Nguyễn Tuấn PhướcReply

    07-5-2017 11:44:02

    Thưa ông Chiến, "Mặc quần soóc lên bục giảng chưa hẳn là “đột phá” sáng tạo". Ông nói đúng. Nhưng ông lại quên 1 điều rất cơ bản về sự sáng tạo. Đó là sự sáng tạo tùy thuộc 1 cách cơ bản theo tỉ lệ thuận của sự tự do trong trí tưởng tượng của 1 con người. Tuy nhiên, sự tự do của tư duy lại bị 1 nghịch cảnh cản trở là cái mà ông gọi là văn hóa; hay nói chính xác là sự định kiến, sự mặc định mà con người ngầm qui ước. Thưa ông, Việc mặc quần short trên bục giảng của giáo sư Thành chẳng qua là cho sinh viên thấy shock về 1 hình ảnh của một người thầy mà sinh viên học sinh (svhs) luôn ngẩm qui ước về hình thức của 1 con người đạo mạo. Đó là 1 rào cản mà svhs không dám vượt qua thì cơ hội sáng tạo là rất thấp. "Cú sốc của dư luận đối với giáo sư Thành là cú sốc văn hóa, mà văn hóa là cái mang tính bền vững, khó thay đổi." Ông lại quên 1 điều nữa là văn hóa là từ XH và do con người tạo ra qua thời gian. Khổng Tử đã đúng hơn ngàn năm và bây giờ đã không còn phù hợp. CNCS của Karl Marx đã phù hợp trong quá khứ và hiện tại đã trở thành không tưởng dù ông là 1 con người tài năng và sáng tạo. Với ông, tôi nghĩ XH VN sẽ khó có tính đột phá với lối tư duy như thế. Thật khó nói nhiều trong bài góp ý. Vẩn trân trọng những điều ông nói dù không đồng ý. Với tôi, việc mặc quần short trong bài giảng sáng tạo là điều rất tuyệt. Và việc mặc quần short là bình thường trừ những trường hợp cần sự nghi thức tối thiểu. Cám ơn. Trân trọng, phuoc

  • Phạm Ngọc HữuReply

    07-5-2017 02:14:39

    Chuyện cũ kể rằng khi thầy giáo đến thăm một học trò nghèo, học trò nâng một bát nước vối mời thầy và khóc nói : Thầy ơi con biết rót nước vào bát mẻ mời thầy là vô lễ nhưng thật tình nhà con không có chiếc bát nào lành. Thầy nhận bát nước thong thả uống rồi nhẹ nhàng nói : bát mẻ nhưng lòng con lành là thầy vui lắm rồi. Thế mới biết tư thế người thầy trong lòng người Việt đáng tôn kính biết bao.Trong xã hội moi nghề đều bình đẳng và là đầy tớ của nhân dân, riêng nghề giáo là LÀM THẦY. Người ta có thể ngụy biện nhiều lý do khác nhau nhưng đừng nhầm lẫn sự khác biệt giữa NGƯỜI THẦY và DIỄN VIÊN HÀI

  • Hiển KhoaReply

    04-5-2017 11:16:39

    Cái dễ làm nhất chính là bình phẩm những việc làm của người khác :-), còn tự mình nghĩ ra cái "đột phá sáng tạo..." thì cả đời cũng chưa chắc đã nghĩ ra. Một bài viết chẳng lấy gì là "đột phá sáng tạo...chỉ là một tiếng nói lạc lõng...

  • Trần BôngReply

    04-5-2017 10:57:08

    Bài viết hay! Vấn đề nằm ở chỗ loại trang phục chứ không phải độ "hở" của da thịt trong vụ này. Nếu Gs mặc váy chiến binh Hy Lạp, La Mã thì độ hở có cao hơn nhưng lại không gây ra phản ứng trái chiều. Có lẽ Gs chỉ minh họa cho việc độc lập của tư duy không lệ thuộc vào khuôn khổ truyền thống, và như vậy, nó chỉ nằm trong minh họa ấy mà không thể đi xa hơn. Không nên gắn sự việc này theo cách nghĩ thông thường về trang phục của nhà giáo vì hiểu lầm, trong đó có cả tôi nếu không có bài viết trên.

  • TRANHUNGReply

    04-5-2017 10:23:59

    Trang phục của GS Thành đã tạo nên sự tranh luận với nhiều nhận xét , quan điểm : Điều đó rất có lợi cho xã hội nhất là giới trẻ ! GS Thành chắc hẳn đã “ thoát ra ngoài ” để quan sát , đứng xem các tranh luận từ nhiều phía ? Để thấy rằng người VN đang đứng ở vị trí nào trên bản đồ thế giới về mặt trí tuệ ! ? Đến hôm nay , vẫn còn nhiều người “ ôm cái quần soóc ”của GS ; có thể trong khi GS và các SV của ông đã “ quên ” nó ? Bài học mà GS mang đến, các SV xem ra dễ chấp nhận hơn đối với nhiều người khác . Trong học thuật và nhất là khoa học kỹ thuật không có chỗ cho “ giống nòi nô lệ ” , nhất là lúc này mọi “ trí thức gia ” đang hăm hở nói chuyện cách mạng công nghệ 4.0 !

  • Nguyễn Mạnh YênReply

    03-5-2017 05:33:50

    Hoàn toàn đồng ý với Lê Xuân Chiến , việc " diễn " của ông Thành chỉ đúng để minh họa một lần cho nội dung chủ đề bài giảng cụ thể của ông chứ không phải là sự cách tân trong ăn mặc của người thày khi lên lớp để mọi người làm theo . Cũng nên chấm dứt tranh luận việc " ăn mặc " của ông Thành đi , để thời gian quan tâm những chủ đề khác !

  • Nguyễn Thành LậpReply

    03-5-2017 04:29:23

    Quần sooc khác biệt với quần đùi-quần "sà lỏn", chớ lẫn lộn. Chả thế đã có thời gian bàn luận: Đi họp Quốc hội vào mùa hè (ở miền Bắc) cũng có thể mặc quần sooc vô tư. Do đó GS mặc quần sooc lên bục giảng là chuyện bình thường. Nhất là ở miền Nam có khí hậu nhiệt đới quanh năm và GS lại có cặp zò đẹp-không bị "xe điếu" hay "cọng đu đủ" mà mặc quần sooc lên bục giảng thì có sao đâu, nếu chưa muốn ca ngợi GS thật hoàn hảo- tuyệt vời.

  • Ating ÝReply

    03-5-2017 02:40:56

    Bài viết quá hay và chuẩn.

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.