'Cá ung thư', 'nhãn lưu huỳnh' – xin đừng bất nhẫn với nhà nông!

Những thông tin thất thiệt khiến người nông dân vốn đã cơ cực lại thêm phần khốn đốn. I.T
Chỉ trong vòng mấy ngày qua, người nông dân cả nước đã điêu đứng trước thông tin được một số tờ báo đăng tải và được lan truyền trên mạng với nội dung rằng “cá rô phi gây hen suyễn, tim mạch, dừng ăn ngay lập tức“ và “nhãn lồng tẩy bằng lưu huỳnh“, “sầu riêng ngâm hoá chất”, chưa kể trước đó nữa là “ăn cá hồi gây ung thư”; “ăn bưởi gây bệnh”...

Điều đáng nói những thông tin thất thiệt hoặc thiếu thuyết phục, phản khoa học này lại được dẫn nguồn, chia sẻ trên mạng xã hội với tốc độ chóng mặt.

Người dùng mạng xã hội tâm lý chung là hầu hết cứ nghe bất kỳ thông tin gì “an nguy” hay “đe dọa” tới sức khoẻ bản thân và gia đình là vội vàng, nhanh tay chia sẻ, những mong cảnh báo tới bạn bè, người thân những nguy hại có thể gặp phải. Số rất ít người dùng mạng xã hội thì bình tâm cân nhắc, suy xét xem thông tin ấy có chuẩn xác hay không, trước khi ấn vào nút “share”.

Với những thông tin thất thiệt trong mấy ngày qua, đối tượng được đề cập trong các bài báo, thông tin trên là người nông dân một nắng hai sương. Người nông dân là đối tượng dễ tổn thương, cũng khó cất lên tiếng nói của mình bởi ngoài sự chân chất, thật thà, họ không có trong tay phương tiện thông tin nào cả.

Thực tế là với thông tin “ăn cá rô phi nuôi gây tim mạch, hen suyễn, khớp... do nhiễm dioxin, thuốc trừ sâu”, chỉ từ khi thông tin được phát đi, vài tiếng đồng hồ sau, những hậu quả đã bắt đầu hiện hữu. Giá cá xuống thấp, thương lái ép giá người nuôi.

Còn với thông tin “nhãn lồng tẩy bằng lưu huỳnh” thì người trồng nhãn Miền Thiết - một loại nhãn lồng nổi tiếng tại Hưng Yên cũng phải chịu cảnh bị ép giá một cách trắng trợn, giá nhãn rớt xuống còn một nửa.

Và với người trồng sầu riêng cũng chẳng phải là một ngoại lệ. Chị họ tôi có một vườn cà phê xen canh sầu riêng 2ha đã tới ngày thu hoạch, ngày hôm qua, chị gọi cho tôi với giọng thất thểu: “Các cô các chú là nhà báo, chị không rõ các cô các chú lấy nguồn thông tin ở đâu nhưng chỗ chị, làm chi có chuyện sầu riêng ngâm hóa chất. Sầu riêng của chị được thu mua ngay tại vườn, bao năm chị có biết hóa chất là cái chi chi. Mấy ngày qua, sầu riêng đã tới vụ mà giờ sự thể ra ri, chị biết bán cho ai đây?”

Còn tiến sỹ Lê Thanh Lựu - một chuyên gia đầu ngành và có tiếng trên thế giới về thủy sản, về nuôi trồng thủy sản và cá rô phi khi trả lời những câu hỏi của tôi về cơ sở khoa học của thông tin “dừng ăn cá rô phi ngay lập tức” đã không giữ nổi bình tĩnh.

Ông đã bỏ cả vị trí chủ trì của một cuộc hội thảo quốc tế để ra hành lang nói chuyện với tôi, để bác bỏ những luận điểm phi lý của thông tin khuyến cáo “dừng ăn cá rô phi ngay lập tức”.

“Không hiểu những người viết bài này, họ suy nghĩ cái gì, nhận thức ra sao về hậu quả của những thông tin lá cải, phản khoa học có thể xảy ra với những người nông dân chân lấm tay bùn. Họ quá dã man!...” - TS Lựu nói.

Rồi tôi cũng nhận được điện thoại với giọng như mếu của một anh bạn tôi ở Khoái Châu - Hưng Yên, anh có cả trăm gốc nhãn Miền Thiết tới ngày thu hoạch, vốn liếng phần lớn là vay ngân hàng. Đêm hôm trước vợ chồng anh đã khấp khởi mừng vì nhẩm tính với giá bán tại vườn trên dưới 20.000 đồng/kg, sẽ có lãi khá. Thế rồi sau khi có thông tin “nhãn lồng tẩy bằng lưu huỳnh”, giá nhãn đã giảm đi trông thấy. Nhãn đã tới ngày thu hoạch, không hái không được mà hái thì bị mất tới mấy nghìn đồng/kg cũng chua xót.

Trong cuộc trò chuyện với tôi anh nhắc đi nhắc lại câu nói: “Họ làm vậy để làm gì, hả chú (em)? Mục đích của họ là gì? Nếu như họ đã không cất lên tiếng nói bảo vệ người nông dân thì thôi cớ sao còn siết cổ người nông dân hả anh? Những người nông dân như chúng anh đã làm gì sai?”.

Tôi đã phải lặng thinh bởi dù là đồng nghiệp với nhau và tôi cũng thử đặt mình vào vị trí của họ, nhưng tôi không thể tài nào mà lý giải nổi.

Tôi cũng như nhiều đồng nghiệp của mình trong nghề báo đều xuất thân từ nhà nông, tuổi thơ gắn bó với vùng nông thôn. Chúng tôi được nuôi lớn bằng hạt gạo trắng trong của ông bà bố mẹ, từ những chùm nhãn quê được hái xuống - quả ngon, to thì bán cho thương lái, quả còi cọc thì để lại ăn, số tiền gom được dùng để đóng học phí và mua sách vở cho năm học mới.

Tôi cũng biết nhà cậu bạn thân tôi cũng đã vội bán mẻ cá lồng nuôi trên sông với thức ăn chính là cỏ và bèo tây băm nát, dù cá chưa đủ cân nặng đã phải xuất bán để gom tiền cho con trai nhập học đại học.

Chúng ta lớn lên nhờ sữa nguồn ấm áp của quê nghèo, được bao bọc, nuôi dưỡng nhờ sự chân chất, thật thà, thậm chí tới nghờ nghệch của người miền quê. Và rồi khi chúng ta trưởng thành, không ít người trong chúng ta lại dùng bàn phím, dùng ngòi bút quật lại quê nghèo, hướng thẳng đối tượng vào người nông dân.

Những ngôn từ cay nghiệt và những thông tin thất thiệt chẳng khác gì những nhát dao vô tình găm thẳng vào cơ thể vốn đã xanh xao, yếu ớt của người nông dân khiến họ thêm một lần lao đao, rỉ máu.

Cơ thể đó thấp thoáng có bóng dáng của ông bà, bố mẹ, người thân và có cả tuổi thơ của mỗi chúng ta…

*Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả

Theo Ngọc Thọ/Dân Việt


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận4

  • vu thi hoang haReply

    05-9-2016 04:39:17

    Tình trạng ung thư của nước ta đang có nguy cơ lan thành đại dịch. Người tiêu dùng khiếp sợ trước mọi thông tin về thực phẩm bẩn do các nhà cung cấp xấu xa bán ra thị trường. Điều đó gây ảnh hưởng mạnh mẽ tới các nhà sản xuất có lương tri. Với vai trò là nhà quản lý, chính phủ phải cung cấp thông tin một cách minh bạch về chất lượng thực phẩm, nghiệm trị những kẻ làm ăn gian dối. Có vậy người dân mới được bảo vệ.

  • Tiến Sỹ GiấyReply

    05-9-2016 09:53:21

    Người nông dân chân chính phải tự cứu mình trước khi chính quyền vào cuộc, tổ chức chức và cá nhân có tâm huyết hỗ trợ, bằng cách: - Tố giác những nông dân không chân chính, hám lợi - Không bán quả xanh non chỉ bán quả già chính Còn cơ quan chức năng phải quản lý chặt thương lái, chính thương lái là nơi sử dụng nhiều hóa chất (làm chính, làm đẹp, bảo quản...) và gần với người tiêu dùng nhất.

  • nguyễn văn NămReply

    05-9-2016 09:35:36

    Ngày 2/9/2016,VTC news phát bài:"Khiếp đảm công nghệ ủ sầu riêng với...phân bón" làm thiệt hại cho người trồng sầu riêng.Công nghệ bảo quản sau thu hoạch đã được giải thích trong buổi tọa đàm"Đánh giá đúng chất làm chín trái cây ETHEPHON" do GS.TS.NGND NGUYỄN QUANG THẠCH và GS.TS.NGUYỄN LÂN HÙNG trình bày,chương trình phát trên HTV 9-Bản tin 60s ngày 28/12/2015.Thiết nghĩ Nhà Đài nên thẩm định thông tin.

  • Lê HùngReply

    04-9-2016 07:36:38

    Người nông dân chân chính là nạn nhân của người nông dân không chân chính. Ngoài những nông dân hám lợi thì trong sự việc đau xót này còn có bóng dáng của áp lực thị trường. Làm ăn chân chính bị số làm ăn không chân chính đè bẹp không tồn tại nổi cho nên nhắm mắt đưa chân gây ra đổ vỡ niềm tin của người tiêu dùng. Vấn đề ở đây là chính quyền đã để trống khá lớn sự quản lý nhà nước trong việc đảm bảo sản phẩm nông nghiệp nước ta là an toàn, dân chúng hiện nay vẫn đang sử dụng sản phẩm nông nghiệp an toàn, hợp quy lẩn lộn với sản phẩm không an toàn không biết đàng nào mà lần. Chính phủ cần xây dựng một cục chuyên về quản lý an toàn thực và dược phẩm với các ban phòng tại các địa phương tỉnh thành hoạt động thiên về kiểm tra kiểm soát. Chúng ta có quá nhiều hội đoàn tiêu tốn ngân sách rất lớn nhưng chỉ có hình thức, hữu danh vô thực nhưng lại thiếu loại cơ quan rất cần thiết cho xã hội nên đến khi có chuyện, có sự cố thì trách nhiệm cứ vòng quanh đùn đẩy cho nhau. Điều này cho thấy để xây dựng được một chính phủ kiến tạo là một quá trình đổi mới về chất chứ không phải về lượng. Khi có tổn thất, người dân kêu ca thì nhà nước cần phải xem xét lại hệ thống trục trặc chỗ nào để mà khắc phục, vì các biện pháp hành chính đưa ra hầu như bắt cóc bỏ đĩa, tựa như phong trào. Nông nghiệp, sản phẩm nông nghiệp là nền tảng cho sự ổn định của kinh tế đất nước và hiện nay nó là chổ dựa cuối cùng cho lao động giản đơn. Rất tiếc, sự quan tâm của chính phủ về nông nghiệp là chưa đủ để nông nghiệp nước ta trở thành một nước có nền nông nghiệp có chất lượng, có hiệu quả cao vì được quản lý tốt. Một nghịch lý là ta tiêu tốn ngân sách nhiều để đưa con em là những thành phần tuyển chọn hoặc ưu tiên, ra nước ngoài để tiếp thu kiến thức hiện đại nhưng... không đặt ra yêu cầu phải học về nông nghiệp và khi về phải hoạt động trong ngành nông nghiệp. Đa số hầu hết thường chọn những ngành quản trị kinh doanh hoặc một số ngành khác vì nông nghiệp thường gắn với nông dân, nông thôn cho nên không hấp dẫn cho lắm. Nhìn ra các nước lân cận đã phát triển hơn ta trong khu vực đông nam á, nước ta kém sút họ nhiều về kỹ thuật canh tác nông nghiệp chứ chưa nói đến công nghiệp. Các quan chức thường quan tâm đến các lĩnh vực xây dựng, kinh doanh và dốc ngân sách không ít cho nó nhưng chính vì điều này cũng tạo ra không ít cái bong bóng căng phồng dể rạn vỡ. Tóm lại nông dân, nông nghiệp nước ta cần được nhà nước đầu tư, cần được tổ chức lại về quảng bá và tiêu thụ sản phẩm, cần được tuyên truyền nhiều hơn nữa về sản xuất an toàn. Đất nước sẽ đi lên một cách ổn định dựa vào nền tảng này. Nhiều lĩnh vực khác chúng ta đã quá muộn trong việc đua tranh cho nên dốc đa số nguồn lực vào đó cũng khó thể thành công ấn tượng.

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.