ngày 26 tháng 05 năm 2016
Ẩm thực
 

Việt Nam, quê hương của phương pháp thực dưỡng bằng gạo lứt

  Không phải tự dưng giáo sư Ohsawa, tác giả của phương pháp thực dưỡng Ohsawa nổi tiếng toàn cầu lại cho rằng Việt Nam là quê hương đích thực của “Phương pháp thực dưỡng (Macrobiotics)”, bởi linh hồn cốt lõi của phương pháp thực dưỡng chính là gạo lứt, mà Việt Nam lại là cái nôi của nền văn minh lúa nước.
Tiếc rằng tại chính quê hương của văn minh lúa nước ấy, nơi hạt gạo 5000 năm trước được phát hiện và trở thành nguồn bổ dưỡng hiện nay, lại rất ít người Việt Nam hiểu biết các giá trị của hạt gạo với tư cách là một thực thể nguyên vẹn, gồm vỏ bọc (cám), mầm và lõi (tinh bột).
Trong khi đó các giá trị của nó với thực thể nguyên vẹn lại được các thiền sư Nhật Bản, Trung Hoa, Ấn Độ vô cùng quan tâm. Ở thời đại nào cũng vậy, tôn giáo của một dân tộc luôn là thành lũy cuối cùng để bảo vệ các giá trị văn hóa của dân tộc đó. Phật giáo Việt Nam đã nhiều giai đoạn lịch sử làm được cái sứ mệnh thiêng liêng đó. Nhưng thật trớ trêu, ngày nay, ở tại  các chùa, giá trị văn hóa ẩm thực chay được nâng niu, bảo vệ nhưng cái lõi của nền văn hóa, văn minh thực dưỡng truyền thống phương Đông là gạo lứt không phải ở chùa nào cũng được tôn vinh.
Các sư sãi, phật tử vẫn ăn gạo trắng (được xay sát kỹ) là chính. Nếu chúng ta nghiên cứu về gạo lứt thì không thể phủ nhận được các giá trị của gạo lứt đối với sức khỏe con người, đối với sự sảng khoái, minh mẫn, sáng tạo, đối với sự hưng phấn, cởi mở hòa đồng – tạo nên những phẩm chất con người toàn diện mà một quốc gia nói riêng, một thế giới nói chung phát triển bền vững cần có.
Sách Phật có dạy: “Mạng nhờ ăn mà sống/Đạo nhờ ăn mà còn”. Kinh Upanishad của Ấn Độ giáo có viết: “Mọi sinh vật, sinh từ thức ăn, sống nhờ thức ăn, chính thức ăn là cội rễ của vạn vật”. Đại sư Dogen ở Nhật Bản viết: “Đã là người tu thiền thì không được phép hững hờ với thức ăn mình dùng”.
Một thiền sư khác của Nhật Bản là Taisen Deshimaru nói: “Trong khi ăn phải quên hết tất cả để chăm chú mà ăn, đây là dịp để đạt cõi Ngộ với tâm trạng của chư Phật và chư Tổ, hành động nhai cũng là Phật hạnh”. Ấy vậy mà ở Việt Nam, rất nhiều người tự cho mình là sĩ phu, văn nhân, bậc học giả tri thức lại thường phỉ báng cái gọi là miếng ăn “tầm thường”. Có người nho học xưa coi “miếng ăn là ô nhục”.
Viet Nam, que huong cua phuong phap thuc duong bang gao lut
 
Khi tầng lớp tinh hoa một quốc gia coi “miếng ăn” là điều tầm thường không đáng phải quan tân so với biết bao điều lớn lao quốc gia đại sự, so với nghệ thuật khoa học, và không ít người có học cho rằng cái ăn – miếng ăn chỉ là phương tiện để duy trì đời sống, thế thôi, thì làm sao có được sự đam mê, cảm hứng khi ăn? Thì làm sao biết được các giá trị mà Tạo hóa – trời đất ban tặng cho con người là thế nào? Và, vì sao Tạo hóa – vũ trụ vô biên thần thánh ấy qua hàng triệu năm lại ban tặng cho con người những tặng phẩm ấy? Có ai đó nói rằng một dân tộc coi thường chuyện ăn uống, coi ăn uống chỉ là phương tiện thì dân tộc ấy đang bị hủy hoại về văn hóa. Mà cái văn hóa lớn nhất đó là văn hóa ứng xử với những  sản phẩm lao động mồ hôi nước mắt do con người kết hợp với Tạo hóa tạo ra.

Cha ông ta từ xa xưa không phải không hiểu biết các giá trị của cái ăn, vì vậy có câu tục ngữ “Trời đánh tránh bữa ăn”, “có thực mới vực được đạo”. Nhưng cuộc sống hôm nay của chúng ta quá tất bật, quá xô bồ, quá bon chen, nên hầu như nhiều người cần lao của chúng ta coi bữa ăn là nghĩa vụ sinh tồn chứ không còn là niềm cảm hứng đợi chờ, đón nhận, giao hòa, thăng hoa với nó nữa. Văn hóa ẩm thực dần mất đi, dần biến dạng, dẫn đến điều tất yếu văn hóa thực dưỡng gạo lứt cũng dần mất đi, dần biến dạng.

Có thể cha ông chúng ta không hề có những nghiên cứu khoa học như các chuyên gia ẩm thực ngày nay để biết rằng, gạo lứt có các giá trị vô cùng quý giá như: Do gạo lứt còn giữ lớp cám bên ngoài (không bị xay xát thành cám) nên chứa nhiều vitamin bổ dưỡng: E, B1, B3,Mg, K,C, chất xơ, chất sắt. Trong khi đó gạo trắng xay xát kỹ đã mất đi hầu hết chất bổ dưỡng trên. Trong gạo lứt có chất salen ngăn ngừa được các tế bào ung thư, làm cho các tế bào ung thư không phát triển lên. Gạo lứt còn có nhiều calo, chất sơ, chất bột hơn hẳn gạo trắng.

Nhưng cha ông ta qua thực tiễn đời sống của mình đã biết rằng, sự tinh khôi, tươi mới của hạt gạo bao giờ cũng có giá trị hơn hạt gạo để lâu ngày. Và hạt gạo chưa bị chà xát phá vỡ, bao giờ cũng có ích cho cơ thể, cho sức khỏe hơn so với hạt gạo đã kỳ công chế biến. Không phải tự dưng về cơ bản mà nói cha ông ta xưa là người hiền lành, hiền hòa, lạc quan, yêu đời. Chính vì nguồn thực phẩm với thành phần rau và gạo lứt đã là tác nhân chính cho những phẩm hạnh không phải ở dân tộc nào cũng có được đó. Câu chuyện “Tấm cám” theo nhiều chuyên gia nghiên cứu ẩm thực người Việt thì đó là câu chuyện của ngày nay, vì ngày nay mới có cách nhìn sai lệch về “cám” so với “tấm”.
Viet Nam, que huong cua phuong phap thuc duong bang gao lut
 
Trong khi đó theo Hải Thượng Lãn Ông và Tuệ Tĩnh thì cha ông ta đã biết rõ cái giá trị mà “cám” trong hạt gạo đem lại, không hề có cái tâm thức coi thường “cám” – lại vứt đi. Ngay cả những năm đầu thế kỷ 20 khi mà công nghệ xay xát chưa ào ạt vào VN, biến hạt gạo trở nên “trắng ngần” – mà một nhà thơ đã phải thốt lên “trắng đến vô hồn”, thì thói quen giã, xay thủ công vẫn là chủ đạo, và hạt gạo không hề mất đi 100% “mầm” và “cám” mà còn giữ được 50 %– 60 %. Chính vì biết các giá trị của cám và mầm gạo, khi nấu cơm, các bà các cô của làng quê xưa vò gạo rất nhẹ tay, hầu như họ chỉ nhúng nước vào gạo, vì sợ làm mất đi lớp vỏ gạo tinh hoa, bổ dưỡng. Trong khi đó những người trên phố lại vò gạo vò kỹ, chà tay thật sát hạt gạo vào thành rá, dẫn đến nước gạo “đục ngầu”, làm bổ béo cho các chú lợn mà các bà đổi nước gạo ở quê đem về.

Một triết gia nói rằng: “Bạn hãy cho tôi biết bạn ăn thế nào, tôi sẽ biết bạn sống thế nào”. Chính vì vậy chúng ta không ngạc nhiên khi thế giới đang có xu hướng chuyển dịch cơ cấu bữa ăn – từ đó dẫn đến tái cấu trúc lại nền kinh tế. Chính vì vậy, với người VN ta thì ngạc nhiên, trong khi đó người từ các nước văn minh lại coi rất bình thường, khi hỏi một khách du lịch đến VN cảm nhận của bạn là gì, thì câu đầu tiên vị khách đó nói về “miếng ăn”.

Nhìn ở bình diện phát triển nhân loại và với tư duy “đi tắt đón đầu” thì các nhà hoạch định chiến lược quốc gia ở VN nên quan tâm đầu tiên đến cơ cấu bữa ăn của người Việt Nam. Chỉ khi thực sự quan tâm tới điều này, chúng ta mới thấy hết được thế mạnh của dân tộc mà lịch sử văn hóa cha ông cũng như Tạo hóa đã tạo nên cho chúng ta, từ đó mới có thể đưa đất nước ta sớm vượt lên đi con đường ngắn nhất, đúng đắn nhất mà nhiều nước trên thế giới vẫn còn loay hoay trên những cung đường khác, để chúng ta có quyền hãnh diện là người đi trước, chứ không chỉ đi tắt đón đầu.

Nói một cách khác, cần có ngay một cuộc cách mạng về ẩm thực và lấy cuộc cách mạng ấy là trung tâm của mọi trung tâm, từ đó điều chỉnh cơ cấu toàn bộ chiến lược quốc gia về nông nghiệp, công nghiệp, công nghệ, giáo dục, an ninh, ngoại giao, thể chế đáp ứng nó.

Đến đây câu chuyện về gạp lứt VN không còn đơn giản chỉ là hạt gạo còn nguyên mầm gạo và cám nữa mà còn là một cách nhìn mới, cách tiếp cận mới các giá trị cốt lõi của con người  - miếng ăn, mà như đức Phật đã dạy: “Mạng nhờ ăn mà sống/ Đạo nhờ ăn mà còn”. Như bao đời nay cha ông ta truyền dạy: “Có thực mới vực được đạo”.

Chỉ khi chúng ta thực sự quan tâm tới miếng ăn và coi đó là văn hóa đẳng cấp tinh hoa, chúng ta mới biết giành sức lực để bảo vệ, phát triển nó. Ví dụ như với gạo lứt – làm sao hạt thóc để tạo ra gạo lứt phải là hạt thóc tốt nhất, được tạo nên bởi cách thức tự nhiên nhất, sinh thái nhất, hữu cơ nhất để ngon và bổ dưỡng nhất. Từ những hạt thóc tinh hoa nhất đó mới có thể có chất lượng gạo lứt VN tốt nhất thế giới, để rồi xưa kia cha ông chúng ta đã tạo nên cho thế giới một nền văn minh lúa nước, thì con cháu hôm nay có thể tự hào tạo nên cho thế giới một nền văn minh gạo lứt.
Viet Nam, que huong cua phuong phap thuc duong bang gao lut
 

Rồi sẽ đến lúc các nhà nghiên cứu khoa học, các triết gia sẽ phải thốt lên rằng “Cám ơn VN, chính “văn minh gạo lứt” đã cứu nhân loại”. Lẽ nào đó là một giấc mơ khi mà chỉ xin nêu một dẫn chứng rất nhỏ từ lợi ích dinh dưỡng của gạo lứt thôi, đó là, chỉ việc ăn gạo lứt nhiều hơn một chút và thành chế độ ăn đời thường thì trái đất sẽ không phải quá tải vì chăn nuôi bò, lợn, gà, cừu với cả một nền công nghệ, công nghiệp gây ô nhiễm khủng khiếp của nó cùng các chất tăng trưởng độc hại hủy diệt môi trường.

Bài Lưu Trọng Văn - Ảnh: Tư liệu (Nguồn DDVN)
 
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 

 
 

Đến phố đèn đỏ Geylang ăn cháo ếch

  Nếu đã tìm hiểu về Singapore, không mấy người chưa từng nghe tới đặc sản cháo ếch khu Geylang. Và chắc hẳn cũng biết tới việc Geylang còn là phố đèn đỏ nổi tiếng với những dịch vụ giải trí dành cho người lớn.

Không biết có phải vì sự nổi tiếng (có lẽ cả tai tiếng) của phố đèn đỏ Geylang hay không mà giá cả sinh hoạt ở đây khá rẻ so với hầu khắp khu vực khác ở Singapore. Chính vì vậy, nhiều du khách coi Geylang là địa điểm nhất định phải tới trong chuyến du lịch tại đảo quốc Sư tử. Người Việt đi về thường truyền tai nhau việc phải tới Geylang để khám phá "vạn điều hay", cũng là để thưởng thức bằng được niêu cháo ếch cay xè, thơm lừng mà tiếng tăm đã lừng lẫy bao lâu nay.

Den pho den do Geylang an chao ech-hinh-anh-1
 
Một quán cháo ếch ở Lorong 9 trưng biển hiệu tiếng Việt 

Gần như ở Lorong (khu phố nhỏ) nào ở Geylang cũng có bán cháo ếch nhưng nếu hỏi những người có kinh nghiệm dày dạn đều cho biết nơi bán món này ngon nhất (có lẽ cũng là hợp với khẩu vị người Việt nhất) là ở Lorong 9 và Lorong 11. Người Việt chuộng món này tới nỗi tại Lorong 9 còn có quán cháo ếch trưng biển hiệu tiếng Việt, quả là một điều lí thú.

Thời điểm thích hợp nhất để tới Geylang là cuối giờ chiều hoặc tối muộn (như tính chất của nhiều khu đèn đỏ) nên đây thường là nơi khách du lịch ghé lại sau ngày dài thăm thú nhiều thắng cảnh ở Singapore. Các quán cháo ếch vì thế cũng chỉ mở từ chiều tới tối, đều rất đông khách, đặc biệt là những quán đã có tên tuổi. Khi bước chân vào quán, việc đầu tiên bạn cần làm là ổn định chỗ ngồi rồi mới gọi đồ ăn. Việc này thực sự quan trọng nếu đi theo nhóm lớn bởi cơ hội được ngồi gần...người nhà là rất ít nếu không sắp xếp được vị trí trước. 

Den pho den do Geylang an chao ech-hinh-anh-2

Thành phần cháo ếch Geylang 

Cũng cần lưu ý thêm một chút với các đấng mày râu, các quán cháo ếch ở Geylang thường đều không bán kèm bia và rượu. Nếu muốn dùng thêm các loại đồ uống có cồn, bạn phải chấp nhận móc thêm hầu bao khá “chát” đồng thời nhiều khả năng bị xếp ngồi cách biệt với phần đông khách hàng còn lại. Cháo ếch ở Geylang không tính theo đơn vị bát, hay niêu mà tính theo số người. Tùy lượng người mà quán sẽ mang ra khẩu phần ếch trong niêu và cháo khác nhau. Thông thường, trung bình 1 người sẽ chi khoảng 8 SGD (khoảng 130.000 VND) cho một suất, càng nhiều người ăn nhà hàng càng có ưu đãi giảm giá hoặc khuyến mãi thêm. Khi đã chốt số lượng, bạn sẽ phải chờ từ 20-30 phút, thậm chí cả tiếng để được thưởng thức món ngon. Lúc ấy, nhìn ngắm quán xá đông đúc, chốc chốc lại nghe mùi xào nấu phất vào mũi, thòm thèm mà thách thức khó tả. Nhưng bù lại, khi phần cháo được đưa ra, vị ngon của cháo ếch Genlang có thể khiến bạn “nhớ đời”. 

Không giống như cách chế biến cháo ở Việt Nam, khi các loại thịt cá đều được ninh cùng cháo cho “có chất”, cháo ếch Singapore được phục vụ thành hai niêu riêng biệt, một niêu đựng cháo trắng rắc chút hành hoa, niêu còn lại là những miếng thịt ếch màu vàng ruộm như kho tộ, còn nóng hổi, cháy xèo xèo và tỏa hương thơm nghi ngút. 

Den pho den do Geylang an chao ech-hinh-anh-3
 
Thịt ếch kho nước tương, dầu hào...đậm đà

Ếch được ướp và kho cùng nước tương, hắc xì dầu ngọt, đường, dầu hào, hành tím, rượu, hương liệu tạo mùi… rất đặc trưng theo kiểu ẩm thực Trung Hoa. Về cảm quan, niêu ếch kho trông đặc biệt hấp dẫn với từng miếng thịt ếch béo mẫm, nước tương sóng sánh, hành lá mỡ màng, lấm tấm từng mảnh ớt đỏ. Đưa miếng đùi ếch lên miệng cắn, nghe vị thân quen như cá kho tộ nhưng nhạt hơn. Thịt ếch tươi nên không hề tanh, quyện gia vị thơm ngọt, đằm đặm vừa phải rất dễ ăn. Tuy nhiên, đây là thử thách thật sự với những người không biết ăn cay bởi ếch được chế biến cùng rất nhiều ớt, thêm sức nóng của niêu đất lại càng thêm “hừng hực”. Vậy nên khi lưỡi đã thấm ớt cay tê tái, một thìa cháo trắng sẽ làm trung hòa lại vị giác trong khoang miệng. Cháo ninh nguyên hạt nên không quá sánh, tạo cảm giác mềm mại, vừa vặn khi thưởng thức. Ai không thích ăn riêng có thể múc một chút nước từ niêu thịt ếch sang cháo để có niêu cháo đậm đà, thơm lạ lùng.

Den pho den do Geylang an chao ech-hinh-anh-4
 
Một phiên bản Việt của cháo ếch Geylang 
Ở Việt Nam hiện nay cũng có nhiều cửa hàng trưng biển cháo ếch Genlang nhưng hương vị khó lòng sánh được với niêu cháo được thưởng thức ngay trên chính mảnh đất Singapore. Vậy nên tôi lại đang làm cái việc mà tất cả những người đi trước đã làm, là giới thiệu lại với các bạn món ăn đặc biệt ấy. Thực quả, chưa ăn cháo ếch Geylang, chuyến đi Singapore đã thành ra lãng phí!
Theo Depplus
 
 

Món ngon dân dã miền Tây, no căng mà vẫn thèm

  Ngoài đặc sản là sông ngòi và kênh rạch chằng chịt, miền Tây còn nổi tiếng bởi những món ăn khiến du khách "đi dễ khó về".

Cá lóc nướng trui Vĩnh Long

Ngoài đặc sản trái cây bốn mùa, cá lóc nướng trui đậm vị đồng quê là món ăn du khách không nên bỏ lỡ khi về Vĩnh Long. Cá lóc nướng trui được nướng theo kiểu "rừng rú" nhưng ăn một lần là ghiền bởi phải khéo tay và nướng đúng điệu thì cá ăn mới thơm, thịt mới ngọt.

Dùng một que tre tươi chuốt nhọn đầu rồi đâm xuyên từ miệng đến đuôi cá. Sau đó cắm que xuống đất, phủ rơm lên và đốt. Thoạt tiên trông có vẻ đơn giản nhưng không phải ai cũng nướng được cá ngon mà không bị khét hoặc sống. Phải phủ rơm vừa đủ, rơm ít cá sẽ sống, khi ăn có mùi tanh còn rơm nhiều quá cá khét thì ăn bị đắng.

Cá lóc nướng trui ngon nhất khi vừa chín tới, thịt trắng phau được bao bọc bởi lớp vảy cháy xém. Cá lóc nướng trui thường dùng với bánh tráng, rau thơm, khế, húng lủi, giá sống, chuối chát, dưa leo... và chấm kèm với nước mắm tỏi ớt, me.

Hủ tiếu Mỹ Tho

Hủ tiếu khá phổ biến tại đồng bằng sông Cửu Long, song hủ tiếu Mỹ Tho là danh bất hư truyền, bởi dù chỉ ăn một lần cũng làm người ta nhớ mãi. Món ăn được nấu từ sợi hủ tiếu khô cùng với nước lèo từ thịt bằm nhỏ, lòng và xương tủy heo. Hủ tiếu Mỹ Tho được ăn kèm với giá, hẹ, xà lách và một số loại rau sống khác. Nước chấm đi kèm là nước tương tỏi ớt pha chút giấm đường, giúp tô hủ tiếu thêm thơm ngon, bắt mắt.

Một tô hủ tiếu ngon thì sợi hủ tiếu phải trong và dai, không bị bở hay mềm. Hủ tiếu Mỹ Tho ngày nay có mặt khắp mọi nơi ở miền Tây, song về Tiền Giang thì phải ăn món này mới đúng điệu.

Canh chua cá linh bông điên điển Đồng Tháp

Mon ngon dan da mien Tay, no cang ma van them-hinh-anh-1
Lẩu cá linh ăn cùng bông điên điển là món ăn yêu thích của du khách. 

Bông điên điển là loài cây mọc hoang đặc trưng ở miền Tây. Bông hoa nhỏ, màu vàng, thường được chế biến theo kiểu luộc hay xào tỏi. Nhưng bông điên điển ngon nhất vẫn là khi được nấu món canh chua với cá linh mùa nước nổi. Cá linh bằng ngón tay, thân có nhiều xương, vảy cá cứng. Từ khoảng tháng 11 âm lịch, nước rút, lúc này cá về nhiều ăn không hết, ngoài nấu canh chua, người dân tích trữ, ủ thành nước mắm ăn dần.

Bông điên điển với cá linh là một sự kết hợp độc đáo, rất miền Tây và có lẽ chỉ ở xứ sở này người ta mới có thể tìm thấy món ngon như thế. Vị ngọt từ cá linh, vị chua chua, thơm, giòn và bùi của bông điên điển chấm với nước mắm mặn pha ớt... khiến cho những ai từng ăn món này đều phải gật gù khen ngon.

Kẹo dừa Bến Tre

Kẹo dừa Bến Tre vốn nổi tiếng từ lâu bởi nơi đây được mệnh danh là xứ dừa với những cánh đồng dừa bạt ngàn bất tận. Về Bến Tre không những được uống nước dừa thả ga, du khách còn có dịp thưởng thức món kẹo dừa thơm ngon, béo ngậy.

Nguyên liệu chính để làm kẹo dừa là cơm dừa khô, nếp, đường và đậu phộng. Ngày nay kẹo dừa phong phú về chủng loại bởi đã được người dân sáng tạo ra nhiều hương vị như kẹo dừa sầu riêng, kẹo dừa cacao... để phục vụ nhu cầu đa dạng của du khách.

Bánh cống Cần Thơ

Mon ngon dan da mien Tay, no cang ma van them-hinh-anh-2
  Bánh cống ăn kèm rau cải, xà lách.
Cái tên lạ tai của loại bánh này xuất phát từ hình dáng như cái cống sâu. Bánh cống là một món ăn dân dã của người Cần Thơ với nguyên liệu chính từ bột, thịt băm, đậu xanh và tôm tươi.

Khi chế biến, bột bánh trộn đều với đậu xanh, thịt băm (đã được xào chín trước đó) và cho vào khuôn, để tôm tươi lên trên, sau đó đem cho vào chảo dầu nóng chiên đến khi chín thì vớt ra. Bánh cống ăn nóng để giữ độ giòn và thơm, thường ăn kèm với rau sống như cải xanh, xà lách, diếp cá... và chấm nước mắm tỏi ớt.

Rượu đế Gò Đen, Long An

Rượu đế Gò Đen là đặc sản nổi tiếng của Long An nói riêng và của miền Tây nói chung. Tên gọi Gò Đen của loại rượu này xuất phát từ địa danh ba 3 xã Mỹ Yên, Long Hiệp và Phước Lợi của huyện Bến Lức. Đây là địa danh tập trung nhiều lò nấu rượu nhất từ hơn 100 năm trước.

Rượu đế Gò Đen được nấu 100% từ nếp nguyên chất và men gia truyền để đảm bảo không cồn và vị thơm, ngon, ngọt khi uống. Bí quyết để rượu thơm ngon và chất lượng nằm ở khâu chọn nếp, thường là nếp cái, nếp mỡ hay nếp than được trồng tại địa phương. Vì thế, rượu đế Gò Đen là loại thức uống mà du khách không nên bỏ qua khi du lịch về Long An.

Ba khía muối Bạc Liêu

Không phải ngẫu nhiên mà loài ba khía đi vào âm nhạc với bài hát Anh ba khía. Bởi lẽ loài ba khía là thực phẩm dân dã, hình dáng không đẹp nhưng thịt thì ngon ngọt, đặc trưng cho ẩm thực miền Tây.

Đặc biệt, món ba khía muối là món ăn không thể bỏ qua khi đến xứ sở của công tử Bạc Liêu. Ba khía muối mua ở chợ về đem gỡ bỏ vỏ, trộn đều với tỏi ớt, đường và chanh. Đợi ba khía ngấm gia vị tầm 30 phút là có thể ăn được. Dân sành ăn thường trộn ba khía sẵn để hôm sau mới ăn cho thấm hết gia vị, ăn sẽ đậm đà hơn. Ba khía muối ăn với cơm là hết sảy, nước ba khía mằn mặn ứa ra hòa trộn với vị ngọt của đường, vị chua của chanh, vị cay nồng của tỏi ớt rất thú vị.
Theo Ngoisao

 

 

 


 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Người dân tin rằng, trong tương lai, một tổng thống Mỹ đến Việt Nam sẽ được tiếp đón bằng 21 phát đại bác hoàn toàn sẽ là hiện thực. Tư duy "thằng Mỹ" là một khái niệm không có trong một Việt Nam thân thiện, hợp tác, trách nhiệm.

  • Nhàn Đàm

    Tác giả

    Khi tổng thống Barack Obama trích dẫn lại một câu nói của người Mỹ “những điều tốt đẹp nhất luôn được dành lại sau cùng” để lý giải vì sao ông lại chọn Việt Nam như một trong những điểm đến cuối cùng trong 2 nhiệm kỳ của mình, ông đã đúng.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Hình như trong cái cách vận hành của bộ máy công quyền chúng ta hiện đều đang "có vấn đề" ở rất nhiều ngành, nhiều địa phương. Nó chuyển động rất chậm chạp và nhiều khi, nhờ có những "cú hích" rất không hay và không muốn xảy ra, công việc mới lại trở nên hanh thông đến lạ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    ​TP.HCM hiện nay không tương đồng hoàn toàn với Sài Gòn xưa kia. Tuy nhiên với quan điểm xem TP.HCM là tiếp nối theo thời gian của Sài Gòn, chúng ta có thể xem Hòn ngọc Viễn Đông là hình bóng cũ của TP.HCM. Đọc báo chí thời gian gần đây chúng ta thường bắt gặp cụm từ Hòn ngọc Viễn Đông. Phải chăng quá khứ vàng son của Sài Gòn trước khi cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ 2 bùng lên lại hiện về?

  • Thanh Thảo

    Nhà văn

    Nhà văn Nguyễn Khắc Phục vừa trút hơi thở cuối cùng, giã biệt văn đàn vào 3g45 ngày 20.5 tại Bệnh viện quân y 103 (Hà Nội), sau 11 tháng chống chọi với căn bệnh ung thư phổi.

 
 
 
 
BLOGGER NỔI BẬT