ngày 26 tháng 06 năm 2017
Văn học - Nghệ thuật
 

Nhà thơ, hoạ sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn choáng váng vì bị biến thành... kẻ sát nhân

In bài viết
  Nhà thơ, họa sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn bất ngờ và khá sốc khi thấy hình chân dung của anh trên bìa sách Kẻ sát nhân không bao giờ bị bắt.

Huỳnh Lê Nhật Tấn sống ở Đà Nẵng, mới đây anh vào Sài Gòn đi mua sách cũ, thì thấy chân dung của anh in trên bìa sách này. 

“Lang thang quầy sách vỉa hè Sài Gòn, giật cái hồn lạnh ngắt, lại thấy cái hình mình trên bìa sách với tựa Kẻ sát nhân không bao giờ bị bắt Tôi tò mò tác giả nào làm bìa sách này quá” - Huỳnh Lê Nhật Tấn la làng vì… sốc.

Liên lạc qua điện thoại với Huỳnh Lê Nhật Tấn anh cho biết: “Hình này do nhà thơ Đàm Hà Phú chụp khi tôi mồi thuốc hút ở Đà Nẵng khá lâu, trong thời tiết gần Tết trời mùa Đông lạnh. Có thể Đàm Hà Phú đưa hình này lên facebook và người làm bìa sách này “hồn nhiên” lấy xài”.

NXB Hồng Bàng in hình chân dung nhà thơ, họa sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn lên bìa sách "Kẻ sát nhân không bao giờ bị bắt" nhưng nhân vật cũng không hề hay biết

Kẻ sát nhân không bao giờ bị bắt do NXB Hồng Bàng cấp phép và Công ty Gia Lai CTC phát hành vào tháng 8.2012, dày 132 trang in khổ 13x19cm. Cuốn sách này nằm trong seri truyện trinh thám của tác giả Nguyễn Thanh Hoàng, được quảng cáo ngay trang nhất là “tập truyện đã được chuyển thể thành phim Cảnh sát hình sự do VFC sản xuất”.

Trên một số trang web bán sách, Kẻ sát nhân không bao giờ bị bắt còn có các trích đoạn quảng cáo nhằm thu hút người mua sách: “...Thủ đoạn và phương thức gây án hoàn toàn như hai vụ trước đó. Nạn nhân là gái điếm hết thời xuýt xoát tuổi bốn mươi chết trong tư thế quỳ úp mặt xuống đất. Lưỡi dao đâm xuyên qua ngực trái.

Gương mặt vụng về son phấn còn in nỗi kinh hoàng. Trên lưng nạn nhân có một bức thư từ một nửa tờ A4 được dằn bởi hòn gạch to bằng nắm đấm. Lời lẽ trong thư sặc mùi khiêu khích, đe dọa: “Đây là con điếm thứ ba được tôi gia ân sớm về đất Chúa! Và tôi sẽ còn tiếp tục tàn sát đến con điếm cuối cùng! Các người sẽ chẳng làm gì được tôi cả. Ha..ha..Ký tên: kẻ sát nhân không bao giờ bị bắt”.

Hình gốc nhà thơ, họa sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn mồi thuốc hút được nhà thơ Đàm Hà Phú chụp và chân dung Huỳnh Lê Nhật Tấn bị gắn với dòng chữ "Kẻ sát nhân..." do NXB Hồng Bàng in

Huỳnh Lê Nhật Tấn, cho biết: “Bản thân tôi làm khá nhiều bìa sách cho các nhà xuất bản, nhưng tôi chưa bao giờ dám cẩu thả đến như vậy. Khi dùng hình ảnh của người khác để thiết kế bìa, tôi luôn xin phép và được sự đồng ý của họ mới dám sử dụng”.

Về cuốn sách Kẻ sát nhân không bao giờ bị bắt, Huỳnh Lê Nhật Tấn cho rằng: “Trước mắt tôi sẽ tìm cách liên hệ với nơi xuất bản để họ thu hồi cuốn sách này. Vì trưng cuốn sách và gương mặt tôi kèm chữ “kẻ sát nhân” ra trước bao người khiến tôi thấy dị hợm lắm”.

“Thời buổi này sao lại có những người cẩu thả thế nhỉ? Dùng hình không xin phép tác giả là nhà thơ Đàm Hà Phú đã đành, họ không cần biết người trong hình là ai cũng ngang nhiên in luôn. Tôi chỉ biết la làng và kêu trời không thấu” - Huỳnh Lê Nhật Tấn, chia sẻ.

Chúng tôi tìm cách liên lạc với NXB Hồng Bàng nhưng không được. Tìm hiểu thêm từ giới xuất bản sách, được biết NXB Hồng Bàng thuộc tỉnh Gia Lai. Tuy nhiên, NXB Hồng Bàng hiện nay đã ngưng hoạt động.

Nếu NXB Hồng Bàng đã thực sự đóng cửa, thì nhà thơ, họa sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn chỉ còn biết "la làng" chứ biết "kiện" ai bây giờ?

Hoàng Nhân/TTVH
 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.