ngày 24 tháng 09 năm 2017
Văn học - Nghệ thuật
 

Con trai nhà văn Vũ Bằng bất bình về quyển 'Món ngon Hà Nội'

In bài viết
  Ở tuổi ngoài tám mươi, ông Vũ Hoàng Tuấn - con trai nhà văn Vũ Bằng - cho biết đã đọc tin tức về quyển Miếng ngon Hà Nội trên các báo.

Tình trạng in lậu các sách của ông cụ nhà tôi tràn lan từ nhiều năm nay, tôi vẫn phàn nàn về việc này” - ông Tuấn khẳng định.

Về quyển Miếng ngon Hà Nội của Vũ Bằng, năm 2014 Công ty Nhã Nam đã ký hợp đồng độc quyền ấn hành quyển này và tái bản trong loạt sách Danh tác Việt Nam, phát hành tháng 5.2014.

Đến nay, bản quyền quyển Miếng ngon Hà Nội vẫn thuộc về Nhã Nam (còn trong thời hạn hợp đồng).

Giới xuất bản khi thấy nhà sách Minh Thắng in lại quyển Miếng ngon Hà Nộiđã đặt vấn đề nghi ngờ về tính hợp pháp của bản quyền.

Và quả vậy, ông Vũ Hoàng Tuấn cho biết từ bao nhiêu năm nay ông vốn không để ý đến nhà sách Minh Thắng là đơn vị nào cả, nhưng cách đây nửa năm có người của Minh Thắng liên hệ với ông và thông báo muốn tái bản quyển Miếng ngon Hà Nội.

“Lúc đó tôi nói ngay là tôi đã ký hợp đồng với Nhã Nam rồi, cho nên tôi không có dính dáng gì đến họ cả. Thế nhưng họ vẫn cứ in, không có sự đồng ý gì từ tôi cả” - ông Tuấn nói trong bất bình.

Ông Tuấn cũng băn khoăn khi có dư luận cho rằng chính Vũ Bằng đã viết cái câu “sai sót”, do nhiều người không để ý đây là một câu trong bài báo giới thiệu sách in kèm trong phụ lục.

“Như vậy là cũng ảnh hưởng đến nhân phẩm ông cụ nhà tôi” - ông Tuấn nói và cho biết ông hoàn toàn ủng hộ việc thu hồi quyển sách vừa vi phạm bản quyền, vừa có vấn đề về nội dung như vậy.

Điều băn khoăn của ông Tuấn là có cơ sở, do lẽ đến nay nhiều người chưa nắm rõ vấn đề truyền bản của quyển sách Miếng ngon Hà Nội.

Quyển này được Nhà xuất bản Đất Nước in lần đầu tại Sài Gòn năm 1957, chắc chắn trước ngày 28.10.1957.

Sau khi sách ra, ngày 28.10.1957 báo Nắng Sớm tại Sài Gòn đăng một bài dài giới thiệu quyển này. Ba năm sau, vào ngày 26.8.1960, giấy phép tái bản quyển Miếng ngon Hà Nội được cấp cho nhà Nam Chi Tùng Thư.

Lần này, sách có in phần phụ lục gồm hai bài báo: Một bài trên báo Nắng Sớmnhư vừa nói, một bài trên báo Tự Do số ra ngày 23.12.1957. Cả hai bài báo in trong phụ lục đều không in nhan đề. Bài trên báo Tự Do có in tên tác giả là Hi Hoàng, nhưng bài trên báo Nắng Sớm lại không in tên tác giả.

Như vậy đối chiếu văn bản cho thấy bản in của nhà sách Minh Thắng vừa rồi giống bản của Nam Chi Tùng Thư ra đời từ năm 1960, bởi ở phần phụ lục cũng in lại nguyên văn bài báo trên Nắng Sớm với nội dung nguyên văn một câu đã bị Cục Xuất bản cho là vi phạm nghiêm trọng điều 10 Luật xuất bản năm 2012.

Cụ thể, câu ấy nằm trong đoạn cuối cùng của bài báo. Chữ “tôi” xưng ở đầu câu là tác giả bài báo, chứ không phải tôi là Vũ Bằng

Lam Điền/Tuổi Trẻ

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Mấy ngày qua, câu chuyện về một bà mẹ ở Lào Cai chỉ vì 7.000đ mà dồn hai đứa con ruột của mình vào chỗ chết không khỏi khiến cho nhiều người đau lòng, ám ảnh. Một câu chuyện tưởng như không còn xuất hiện ở thời nay…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Có nhiều người được cử đi học sau đại học, lôi về tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ thì nghiễm nhiên tự phong cho mình là giỏi, xem những người còn lại chẳng ra gì. Không phải tôi bi quan, nhưng ở nước ta dường như khoảng cách giữa bằng cấp và thực học vẫn còn xa lắm.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Trong công tác quản lý nhà nước, nhiều khi chúng ta "nói vậy nhưng lại không làm vậy" để rồi “cái sảy nảy cái ung". Đến khi muốn xử lý khi biết có chuyện không bình thường hoặc buộc phải xử lý để xã hội phát triển thì khi đó mới lòi ra những bất ổn khó hiểu, thậm chí là hậu quả khôn lường từ những nhiệm kỳ trước để lại. Vì thế, những vị lãnh đạo kế tục đã và sẽ gặp khó.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng tiền lẻ đang phát huy sức mạnh bé mọn của nó, nhưng phát huy kiểu này thì chả ai mong muốn, kể cả nhà chức việc, nhà đầu tư lẫn giới tài xế, chủ xe. Người ta ai cũng chỉ mong có sự hợp lý trong mọi sự, nếu phải trả phí thì trả đúng đồng tiền bát gạo.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng phục đưa học sinh vào khuôn khổ, thử thách học sinh rèn luyện trong môi trường tập thể, nhưng “đồng phục” một cách máy móc, thái quá vô hình trung làm cho các em mắc chứng rập khuôn, phản xạ theo kiểu “rô-bốt”, bấm nút là chạy theo “lập trình”.