ngày 26 tháng 09 năm 2017
Tạp văn
 

Lam lũ những mùa hoa

In bài viết
  Đọc “Lam lũ những mùa hoa”, độc giả ít tìm thấy những điều mới lạ, bất ngờ có tính phát hiện dù vùng Đồng Tháp Mười là một thế giới khá biệt lập mà chỉ bắt gặp những hình ảnh đâu đó trong ký ức tuổi thơ mà mình đã vô tình bỏ qua trên đường đời.

Là tập hợp những bài ký nhưng cuốn Lam lũ những mùa hoa lại tràn trề những hình ảnh văn chương, được viết lên bởi tâm hồn văn chương. Tất cả vùng Đồng Tháp Mười mênh mông trải dài hàng trăm cây số như một bức tranh tuyệt đẹp được ghép lên bởi những hình ảnh là những con người, cây cỏ, đồng nước…

Theo chân tác giả, trên từng trang giấy, độc giả như được khám phá và hòa mình trong cái mênh mang nhưng cũng đầy ám ảnh và buồn bã của vùng đất này. Một vùng đất đẹp đẽ, trù phú, êm đềm cùng những con người hào sảng, chăm chỉ, thật thà nhưng cả đời cứ cơ cực, nghèo nghèo khổ khổ trong một vòng xoáy lam lũ không biết vì sao. Nhiều câu hỏi, nhiều băn khoăn được ngòi bút ghi lại, xoáy vào từ góc cạnh của một người làm báo thể hiện một cách sắc nét những biến đổi của thiên nhiên, con người, xứ sở nơi đây mà nếu không tinh ý, ngay cả bản thân cư dân ở đây cũng khó lòng cảm nhận thấy.

Đọc Lam lũ những mùa hoa, độc giả ít tìm thấy những điều mới lạ, bất ngờ có tính phát hiện dù vùng Đồng Tháp Mười là một thế giới khá biệt lập mà chỉ bắt gặp những hình ảnh đâu đó trong ký ức tuổi thơ mà mình đã vô tình bỏ qua trên đường đời. Ngoài ra, bằng sự cảm nhận, từng trải nên những cung đường, con kênh, con rạch, bưng đồng của Đồng Tháp Mười hiện ra rõ ràng, khiến nhiều người chộn rộn, muốn đi về vùng đất thi vị này. Nói nôm na, tác giả nhắc nhớ người ta những gì đã quên, đã qua thay vì đưa đến cho độc giả những điều chưa biết.

Đoàn Đại Trí là một cây bút khiêm nhường, nhưng dấn thân và bền bỉ lao động. Từng làm thơ, viết tản văn; từng biểu hiện sự lấp lánh của tài hoa; nhưng khi chuyển qua viết bút ký, Đoàn Đại Trí biết tiết chế sự bay bổng “làm văn” để đi vào những chi tiết hiện thực. Từng cảnh đời, từng vùng đất, từng vấn đề xã hội… hiện qua trên từng trang viết của anh một cách sinh động, chân thật và mới mẻ. Thật lạ, Đoàn Đại Trí sinh ra ở miền Bắc, từng học ở miền Trung, nhưng sống và viết ở miền Nam. Và, trong cuốn sách đầu tiên này, anh dành trọn những trang viết về miền Nam bộ, với vùng đồng đất Đồng Tháp Mười. Phải chăng, vùng đất mênh mông nước ngập ấy đối với anh có nhiều điều kỳ lạ, vừa khiến tò mò, vừa dạt dào cảm xúc; để từ đó thôi thúc anh mải miết đi và viết. Rong ruổi cùng Đoàn Đại Trí, là chúng ta có dịp rong ruổi qua những đồng đất còn nhiều bí ẩn của Đồng Tháp Mười, và cũng là rong ruổi qua nhiều miền cảm xúc chính.

Y Quyên

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Nay người ta cố kiếm bằng cấp này nọ, học hàm học vị, miệng thì nói để đóng góp tốt hơn cho xã hội, phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, mà thực chất phần lớn cũng chỉ để kiếm hời cái giá khoa danh, thành ông nọ bà kia, khoe mẽ với thiên hạ.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    6 cơ quan bộ, ngành từng vào cuộc (gồm bộ Nông nghiệp và PTNT, bộ Khoa học-Công nghệ, bộ Tư pháp, bộ Công Thương, Viện KSND Tối cao...) để đi tới một kết luận thực nghiêm túc, khẳng định đây thực chất là phân bón giả chứ không chỉ kém chất lượng. Ấy vậy mà đã 2 năm qua, câu chuyện vẫn giậm chân tại chỗ.

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Ở lứa tuổi đã đi vào bình tâm trước các biến động của cuộc sống, tôi vẫn muốn dùng các từ HOÀN TOÀN KHÔNG ĐỒNG Ý để diễn tả suy nghĩ của mình trước phát ngôn của ông Tạ Quang Sum, nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Trần Hưng Đạo, Khánh Hòa, cho rằng “trở ngại lớn nhất đối với đổi mới giáo dục hiện nay là ở giáo viên”.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Mấy ngày qua, câu chuyện về một bà mẹ ở Lào Cai chỉ vì 7.000đ mà dồn hai đứa con ruột của mình vào chỗ chết không khỏi khiến cho nhiều người đau lòng, ám ảnh. Một câu chuyện tưởng như không còn xuất hiện ở thời nay…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Có nhiều người được cử đi học sau đại học, lôi về tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ thì nghiễm nhiên tự phong cho mình là giỏi, xem những người còn lại chẳng ra gì. Không phải tôi bi quan, nhưng ở nước ta dường như khoảng cách giữa bằng cấp và thực học vẫn còn xa lắm.