ngày 27 tháng 09 năm 2017
Văn hóa-Giải trí
 

Chuyện 'nghèo' của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý

In bài viết
  Tôi muốn im lặng, nhưng thấy báo chí và dân mạng ầm ĩ quá chuyện "nghèo" của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, rồi những lời trách móc con gái của nhạc sĩ bỏ rơi nhạc sĩ trong cảnh túng quẫn, già nua, rồi nhạc sĩ nói muốn chết quách cho rồi... tôi đành phải lên tiếng.

>> Con gái NS Nguyễn Văn Tý lên tiếng khi bị cha 'tố' bỏ rơi, khiến ông buồn muốn chết

>> Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý: 'Bị con cái bỏ rơi, tôi buồn và cô đơn lắm, tôi muốn chết lắm, muốn chết ngay...'

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý chính là người bế ẵm tôi từ tay bà mụ Lê Thị Thịnh, khi tôi chào đời. Và ông chính là người hát câu hát ru tôi đầu tiên. Tôi luôn kính trọng ông. Khi về già, ông thường điện thoại cho tôi: '"Văn ơi, có đi chơi đâu khỏi Sài Gòn thì rủ chú đi với".

Tôi từng rủ ông đi... phượt ở nhiều vùng quê. Đi với ông sướng lắm vì ăn theo sự ngưỡng mộ của dân quê với ông. Được nghe ông hát Dư Âm, Một khúc tâm tình, Tấm áo mẹ vá năm xưa, Mẹ ru con, Dáng đứng Bến Tre... Và được ngóng tai, tròn mắt thấy ông trổ tài tán các bà các cô tươi xinh.

Ông hơn đứt nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi ở đôi lúm đồng tiền duyên và ánh mắt đa tình. Ông càng hơn đứt nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi vốn nổi tiếng là đẹp trai ấy ở chỗ ông chả vướng bận chức tước gì nên cũng chả việc gì phải gồng mình giữ kẽ đạo đức. Vậy thì ông yêu lung tung xòe và được các bà các cô tỏ tình xòe lung tung là do Trời... "đày" chứ đâu phải lỗi của ông. Chả là giai thoại đâu, trong giới nhạc ai chả biết cứ sau mỗi khúc.... tâm tình, với... đi mô, với... dáng đứng... là một cuộc tình.

Khi ông 80 tuổi, tôi hỏi, chú thế nào, còn chiến đấu được không? Ông cười rõ roi rói: "Phụ thuộc đối tác còn nước nôi hay không?".

Ông không hề giấu tôi về các cuộc tình vụng trộm đẩu đâu. Nói chung đã là nhạc sĩ thì luôn đồng nghĩa với đa tình, luôn đồng nghĩa với ngoại... tình. Tôi nói vậy, tôi thách có bác nhạc sĩ nào dám tuyên bố rằng, thằng Văn mày đừng có đặt điều, tao đây không đa tình, không ngoại tình. Tôi nghĩ rồi, người có thể chửi tôi là bố láo chắc chỉ có nhạc sĩ Lưu Hữu Phước mà thôi.

Các cuộc tình không để lại hậu quả, mà chỉ để lại các chiến quả thì các bác nhạc sĩ thường khoe. Và các bà vợ, con cái thường dễ dàng tha thứ cho các bác ấy vì do... lấy cảm hứng sáng tác.

Nhưng các cuộc tình không có chiến quả là bài hát để đời nào mà chỉ có hậu quả làm phức tạp và rắc rối các mối quan hệ gia đình thì các bà vợ và con cái của họ khó mà cho qua.

Nói gần nói xa là rứa.

Là rứa, xung khắc bố con chú Tý. 

Là rứa, bố muốn con hiểu bố, cảm thông với bố, chia sẻ gánh nặng cho bố, con không chịu, vậy thì: Con bị mang tiếng là bỏ rơi bố.

Tôi chứng kiến Linh, con gái rượu của chú Tý, lo cho bố thế nào, chăm sóc từng miếng ăn, bước đi, giấc ngủ cho bố ra sao. Linh cứ nhắc đến bố là ứa nước mắt.

Hôm ấy Linh bảo tôi đến nhà Linh. Tôi bất ngờ thấy một căn phòng rất đẹp nhìn ra vườn cây. "Anh vào đi, chú ở trong ấy". Linh tỏ ra rất vui khi bố về ở với mình. Nhưng khi chỉ có tôi và chú Tý, chú lại rơm rớm nước mắt. Chú bảo: "con Linh nó thương chú nhưng nó không hiểu chú cháu à. Chú chỉ muốn ở đằng kia".

Và rồi chỉ ở vài hôm trong căn phòng đầy đủ tiện nghi và sự chăm sóc tận tình của con gái, cô con gái mà nhạc sĩ từng viết nên ca khúc tuyệt diệu, ru con, mẹ ru con à ới ru hời, miệng con chúm chím..., ông nhạc sĩ bỏ đi.

Ông về lại cái mà ông gọi là ổ chuột nhưng với ông chính là tổ ấm của ông.

Chuyện bắt đầu từ vợ của chú - cô Lê, em gái nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương qua Đức ở với Linh, khi đi cô nhờ cháu gái của cô cũng tên Thương chăm sóc cơm nước cho chú Tý. Và rồi, chuyện gì xảy ra...

Chú Tý có lần nói với tôi, đó là lỗi do cô, sao cô lại bỏ chú qua Đức để chú ở một mình? Khi cô Lê cùng Linh từ Đức trở về, biết sự tình, cô đã im lặng và sống riêng với Linh cho đến khi cô qua đời. Gã biết cô tuy cứ cười cười nhưng trong lòng thì đớn đau lắm.

Thương là người phụ nữ mê thơ, âm nhạc và dân ca Quảng. Thương chăm sóc hết mình cho chú... Tý. Chú Tý nói với tôi, chú đau yếu, bệnh tật, già nua, chú phải luôn biết ơn Thương và con gái của Thương đã hết mình chăm sóc chú. Đấy là cái tình và tình thương. Gia đình của Thương rất nghèo khó, con cái cũng nghèo khó...

Chú Tý có lần khóc với tôi: "Người ta lo cho mình, thương mình làm sao mình bỏ người ta được cháu ơi!".

Còn Linh nói với tôi trong nước mắt: "Bao nhiêu tiền bố em cho người ta cả chứ có tiêu pha gì cho mình đâu. Làm sao một ông già có thể gánh cả gánh nặng như thế. Đã thế lại còn cháu của người ta nữa... Em làm sao có thể chấp nhận được điều ấy. Xót quá anh à. Xót đứt ruột anh à".

Tôi đến nhà chú Tý thấy một thằng bé rất dễ thương, rất đẹp trai, đó là con trai của con gái của Thương, tức là cháu ngoại của Thương. Tôi hỏi bố của bé là ai, chú Tý bảo, không biết. Chú ôm đứa bé, bế đứa bé, tôi cảm nhận từng ánh mắt của chú thật kỳ lạ, cứ sáng rực lên. Chú bảo với tôi, đi đâu một lúc nhớ thằng bé không chịu được.

Tình. Tình thương. Thế thôi. Bi kịch từ đó mà ra. Bi kịch của những người tử tế.

Bây giờ thì ai đó đã phần nào hiểu được và tha thứ cho người nhạc sĩ, cho con gái nhạc sĩ, cho cả gia đình người đàn bà lam lũ nhiều năm nay sống, chịu muôn tủi cực, chua xót miệng lưỡi thế gian hiện đang sống cùng nhạc sĩ.

Than!
Chú Tý nói với tôi, chú gần đất xa trời rồi, chú cần gì cho chú nữa đâu cháu ơi, chú chỉ lo chú chết đi thì gia đình của Thương sẽ sống ra sao, thằng bé mà chú rất yêu nó, bao năm sống bên chú sẽ ra sao?

Than. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý đâu có than cho ông. Ông hiểu đoạn cuối cuộc hành trình của mình, ông chỉ còn vũ khí duy nhất là... than thôi. Ông đâu còn quyền lực và vũ khí nào khác nữa đâu.

Có lần tôi hỏi ông, nếu một ngày nào đó chú ra đi, thì điều mong ước cuối cùng để lại là gì?

Ông khóc và bảo: Mọi người hãy hiểu cho chú và tha thứ cho chú.

Lúc này trong tôi chỉ còn vang lên khúc ca ấy, dư âm của Dư âm:

"Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ
Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn gió
Yêu ai anh nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời...

Và:

Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió
Đưa anh tới cõi mơ hồ nào đây muôn kiếp bên nàng...

Lưu Trọng Văn 

 

>> Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý: 'Bị con cái bỏ rơi, tôi buồn và cô đơn lắm, tôi muốn chết lắm, muốn chết ngay...'

>> Con gái NS Nguyễn Văn Tý lên tiếng khi bị cha 'tố' bỏ rơi, khiến ông buồn muốn chết

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 9
22/07/17PHẢN HỒI
Hai cô con gái cụ Tý hãy quên đi những quyền lợi được hưởng từ cụ . Hãy thương lấy đứa em trai cùng cha khác mẹ của mình , cưu mang để nó có cuộc sống ổn định sau này . Như thế mới là có hiếu có tình có nghĩa .
18/07/17PHẢN HỒI
Vụ việc này chẳng hay ho gì đã đến lúc "khép hồ sơ". Tuy nhiên có mấy điểm cần "Rút kinh nghiệm" 1- Những người ẩn mình lấy cụ Tý làm "mồi câu" là đáng trách nhất. Cần tự vấn lại việc làm của mình vì chút lợi ích tư riêng mà đẩy bố con cụ Tý vào chuyện "mâu thuẫn" không đáng có 2- Cái ông nhà báo viết bài về sự nghèo khổ của cụ Tý thiếu thận trọng và cũng thiếu cân nhắc...thiếu bản lĩnh của một nhà báo. Một câu hỏi tối thiểu cần đặt ra : Tại sao 2 người con gái đều được học hành tử tế và được bố rất thương yêu mà lại đối xử với bố tàn tệ như vậy ? Có đúng như thế hay còn lý do gì nữa đây? Nếu tác giả gặp con cụ trước khi cho đăng bài thì không có chuyện này. 3. Cụ Tý không phải không có lỗi trong chuyện này . Nhưng mà thôi xin phép bỏ qua vì cụ đã quá già, mặt khác một nhạc sĩ tài hoa với những nhạc phẩm xao xuyến lòng người nếu có chút lãng mạn thì con cháu vẫn thương yêu cụ và OK 4. Hoan hô Lưu Trọng Văn đã lên tiếng công tâm đúng mức giúp cho vụ việc được minh bạch Như vậy mọi việc đã rõ, xin báo chí khép lại vụ này
17/07/17PHẢN HỒI
lỗi lầm thì không làm lại được. cho rằng cụ phụ bạc thì cũng là ý chủ quan mới lại nghệ sĩ mà, lấy nghệ sĩ ng tài cũng có thiệt thòi. hai chị thăm viếng cụ cho trọn đạo làm con, còn kệ cụ, chấp gì với cụ ở tuổi ấy, tiền của sẽ là nhỏ trước tình người. tôi cũng từng chăm người già, mệt và nhiều khi vô cùng tự ái, nhưng bấm bụng vượt qua. bà thương như vậy là có tình nghĩa với cụ, cụ thích mẹ con bà ấy thì kệ cụ, chút đỉnh hạnh phúc cho cụ lúc này là cần để cụ vượt qua đau đớn tuổi già. chúng tôi biết mỗi cây mỗi hoa... vào hoàn cảnh mình chắc cũng khó, nhưng mạ muội đưa ra vài lời.
17/07/17PHẢN HỒI
Ông Tý có quyền chọn lựa cuộc đời nào mà ông thấy hài lòng nhất , hạnh phúc nhất. Ông có quyền chọn cuộc sống bên cạnh cô Thương và con cháu cô ấy. Ông có quyền muốn cho ai bao nhiêu tiền thì cho. Nhưng ông không nên đòi hỏi quá nhiều. Ông không thể bực mình, than trách, mắng mỏ các con sao không ưa cô THương, không tin tưởng cô Thương để "HÒa hợp một nhà" với ông. Khi mẹ các con ông đi vắng ông và đứa cháu dâu đã dan díu với nhau. Khi bà trở về chuyện đã rồi không thay đổi được làm cho bà đau buồn . Làm con , các chị thương mẹ hận việc làm của ông và nghi ngờ "lòng tốt" người đàn bà kia là đúng. Trên đời này không người con nào xa lánh cha mẹ . Mọi chuyện đều có lý do.
16/07/17PHẢN HỒI
Hôm qua, khi chưa đọc được bài này của TG Lưu Trọng Văn, tôi có kể chuyện hoàn cảnh nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý với mấy bạn già thích âm nhạc và yêu mến nhạc sĩ, mấy người đều có ý trách 2 chị là con gái NS sao không quan tâm đến bố dù chị Linh có nói có những chuyện về bố chỉ 2 chị em biết, rất buồn mà không dám thổ lộ với ai. Nay đọc bài này, tôi thấy hoàn toàn thông cảm với 2 chị con gái NS, nếu ai đó rơi vào hoàn cảnh như thế này đều đau khổ và thật sự lúng túng không dễ xử lý thanh thoát trước hệ quả rắc rối do bố đẻ gây ra vì thế nỡ nào trách họ là không chăm sóc bố, là cạn tình... Tôi và mấy bạn già ngày mai sẽ có bàn luận để xem quan điểm của mọi người thế nào, với tôi, tôi thấy rắc rối quá, bị huyết áp nên không để tâm tới chuyện phức tạp, rắc rối của vị NS này nữa.
16/07/17PHẢN HỒI
Thật buồn cuối đời người nhạc sĩ tài danh không được hạnh phúc
17/07/17
Những người tham gia kháng chiến chống Pháp cùng thời với NS Nguyễn Văn Tý, không ai mà không biết tâm tính của ông. Âu cũng là luật nhân quả mà ông đã gây ra. Bài viết đã nói lên tất cả những gì gần gũi ông nhất.
16/07/17PHẢN HỒI
Người già ở Việt Nam bây giờ ngày càng tăng. Chung quanh tôi thảm kịch của người già không có người thân ở bên cạnh lúc bệnh đau, không có cơm ăn, không có người an ủi ngày càng nhiều. Được như ông NGuyễn Văn Tý là may mắn lắm. Ông phải biết sự may mắn của mình và đừng trách cứ cuộc đời, trách cứ con cái. Ông cũng không nên than nghèo mà phụ lòng những cơ quan, đoàn thể và người hâm mộ đã giúp ông. Sao ông không nói lời cảm ơn những người đã giúp đỡ ông, sao ông không thương người vợ mà ông phụ bạc mà lại lo cho gia đình người mà vì họ vợ ông buồn phiền , xa lánh ông?trong khi ông chỉ là chùm khế ngọt cho họ trèo hái mỗi ..tháng. Dạo này đàn ông mê muội hơi nhiều.
16/07/17PHẢN HỒI
Nếu quả đúng như anh V nói, điều đáng cảm thông cho chú T. Cuộc đời mỗi người, ai không trãi qua bi kịch?. Con người có tốt, có xấu, có ưu, có khuyết. Mỗi một người có một hoàn cảnh. Ai ở trong cuộc mới hiểu được. Thôi thì cụ đã là thượng thọ, con không phải gánh nặng là đã phúc đức rồi. Là con nên chịu hy sinh cái tôi, lo cho cuối cuộc đời của cụ là tốt rồi. Để mai sau không phải hối tiếc, khi cha mình còn sống mình chưa báo đáp đủ đầy, đó là tội lỗi đó hai chị à!. Sự việc nếu cho là lớn thì nó sẽ lớn, nếu cho là nhỏ nó sẽ nhỏ. Lời chân thành mong hai chị hiểu.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Nay người ta cố kiếm bằng cấp này nọ, học hàm học vị, miệng thì nói để đóng góp tốt hơn cho xã hội, phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, mà thực chất phần lớn cũng chỉ để kiếm hời cái giá khoa danh, thành ông nọ bà kia, khoe mẽ với thiên hạ.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    6 cơ quan bộ, ngành từng vào cuộc (gồm bộ Nông nghiệp và PTNT, bộ Khoa học-Công nghệ, bộ Tư pháp, bộ Công Thương, Viện KSND Tối cao...) để đi tới một kết luận thực nghiêm túc, khẳng định đây thực chất là phân bón giả chứ không chỉ kém chất lượng. Ấy vậy mà đã 2 năm qua, câu chuyện vẫn giậm chân tại chỗ.

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Ở lứa tuổi đã đi vào bình tâm trước các biến động của cuộc sống, tôi vẫn muốn dùng các từ HOÀN TOÀN KHÔNG ĐỒNG Ý để diễn tả suy nghĩ của mình trước phát ngôn của ông Tạ Quang Sum, nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Trần Hưng Đạo, Khánh Hòa, cho rằng “trở ngại lớn nhất đối với đổi mới giáo dục hiện nay là ở giáo viên”.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Mấy ngày qua, câu chuyện về một bà mẹ ở Lào Cai chỉ vì 7.000đ mà dồn hai đứa con ruột của mình vào chỗ chết không khỏi khiến cho nhiều người đau lòng, ám ảnh. Một câu chuyện tưởng như không còn xuất hiện ở thời nay…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Có nhiều người được cử đi học sau đại học, lôi về tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ thì nghiễm nhiên tự phong cho mình là giỏi, xem những người còn lại chẳng ra gì. Không phải tôi bi quan, nhưng ở nước ta dường như khoảng cách giữa bằng cấp và thực học vẫn còn xa lắm.