ngày 26 tháng 06 năm 2017
Câu chuyện văn hóa
 

Ngọc Trinh- Hoàng Kiều và... truyền thông

In bài viết
Ngọc Trinh và Hoàng Kiều
  Năm nay tôi chọn đề tài này để viết cho dịp Tết con gà 2017. Lại viết về truyền thông của Việt Nam.

Trước hết tôi xin không phê phán mối tình nào, của bất cứ ai. Vì biết đó là quyền lựa chọn riêng tư của mỗi người, huống gì tôi lại là bạn của anh Hoàng Kiều, có dịp làm việc với anh, cũng hiểu anh. Tôi chỉ muốn đề cập đến khía cạnh truyền thông. Rất rùm beng trong những tháng cuối năm 2016 này.

Đành rằng là người trong nghề truyền thông lâu năm. Biết rằng, vấn đề gì mà độc giả quan tâm thì báo phải đề cập. Biết rằng cả vấn đề thu hút người đọc, câu view cũng là cần thiết với bất cứ tờ báo điện tử nào. Có những trang mạng chính trị xã hội “được tự cho” là đứng đắn cũng nhiều lúc câu view quá đà khi thấy một nhân vật chính khách nào đó ảnh hưởng đến công chúng có dính líu đến “scandal” là ra sức khai thác, ra sức “câu view” để giành giật độc giả, cả khi những nguồn tin đó thiếu căn cứ, vu khống mà người có trách nhiệm vẫn cho đăng kéo dài để lôi kéo người đọc.

Tôi đã có dịp viết bài cho New York Times và một vài tờ báo có uy tín ở nước ngoài, khi dẫn một số liệu về nhập siêu giữa Trung Quốc và Việt Nam hoặc đơn giản là số liệu xuất khẩu lương thực của Việt Nam trong một thời điểm, họ buộc người viết phải dẫn nguồn được công bố của một cơ quan có thẩm quyền thì họ mới đồng ý đăng. Tính chuyên nghiệp và đòi hỏi chứng cứ, nguồn, căn cứ của họ là rất quan trọng và gần như bắt buộc.

Ở ta, được thế giới cho là nơi kiểm soát báo chí nghiêm ngặt, những cái cần “chặt” thì lại không chặt chẽ, còn việc cần “thoáng” thì lại bị ràng buộc.

Có nhiều nhà trí thức chuyên đọc các trang mạng các loại ở Việt Nam và các trang mạng người Việt ở nước ngoài, gần đây họ nói với tôi rằng, đã ngưng đọc tất cả các loại này vì thấy “nhức đầu” bởi không biết cái nào đúng, cái nào “dựng chuyện”, ví dụ chuyện gần nhất là chuyện của nguyên Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh.

Nhà báo Nguyễn Công Khế (người thứ hai từ bên phải sang) và ông trùm truyền thông Mỹ Donald Trump tại Las Vegas năm 2008

Truyền thông của chúng ta đi vào ngõ cụt và bộc lộ rất nhiều khuyết điểm cực lớn, nhất là khi người ta bắt đầu đọc báo mạng nhiều hơn là báo giấy. Và hiện nay, thực sự báo giấy đã bắt đầu kết thúc kỷ nguyên hoàng kim của nó.

Trở lại chuyện của tỷ phú Hoàng Kiều 72 tuổi yêu cô người mẫu Ngọc Trinh 27 tuổi đã khuấy động mạng xã hội suốt vài tháng vừa qua. Tôi đoán biết được anh Hoàng Kiều cũng chẳng thú vị gì khi đọc những tin tức kiểu này, chắc rằng anh cũng không cần nổi tiếng kiểu này, bởi vì anh đã làm ăn có tiếng từ ngành huyết tương ở Thượng Hải và được tạp chí Forbes của thế giới công bố tên tuổi.

Ở Việt Nam cũng nhiều người biết đến anh trong chuyện làm ăn và cả chuyện từ thiện. Với lại chuyện có người yêu, kết hôn với Ngọc Trinh cũng chẳng có gì phải đáng ầm ĩ. Đa số tin tức được các trang mạng và báo chí đăng lại đều lấy từ Facebook cá nhân của Ngọc Trinh, con dâu của Hoàng Kiều và một vài Facebook có quan hệ khác. Đó chỉ là tin tức và cảm xúc cá nhân.

Rất nhiều người nổi tiếng là nạn nhân của sự khai thác câu view kiểu này. Một ca sĩ nổi tiếng khác là Hồ Ngọc Hà từng than vãn với tôi: "Nhiều tờ báo câu view đối với em vào thời điểm này, bất luận sự thật đúng sai thế nào, chắc em không thể tiếp tục chịu nổi sức ép của dư luận đâu”.

Câu chuyện về truyền thông như một lời tâm sự cuối năm của tôi dành cho tạp chí Duyên Dáng Việt Nam vậy.

Nguyễn Công Khế/DDVN

 

 

 

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 2
25/01/17PHẢN HỒI
Qua sự thông tin của truyền thông gần đây thì hiện nay không hiểu em nó (Ngọc Trinh) đang ở đâu? Lão đại gia đã bỏ chạy vì...sợ quá (!) cho nên em có qua Mỹ thì cũng nên trở về ăn tết cùng gia đình chứ ở xứ Mỹ tốn tiền lắm, lại buồn vì chỉ có một mình rồi suy nghĩ lung tung rất nguy hiểm! Một giáo sư tiến sĩ tâm lý học ở ta có đưa ra quan điểm "yêu thực tế", nếu thực tế không đáp ứng được cuộc sống thì phải giải phóng tấm thân ngọc ngà chứ không lý "bông hoa lài cắm vào bãi phân trâu" mãi hay sao? Nhưng...chính vì thực tế làm cho con người phải tính toán thiệt hơn và như vậy 'cái tình' không còn có giá trị. Khi không còn quan tâm đến nhau nữa thì có thể phủi tay với ân tình cũ một cách nhanh chóng, không áy náy! Đấy là những gì vừa xảy ra trong cuộc tình lệch pha này. Ông muốn nắm cái cán...còn bà dành giật cái chuôi, thế là không yêu nữa! Chẳng ai chịu dại cả thì tình yêu thực tế là "tình yêu khôn". Cuộc tình vớ vẫn này đưa đến thiệt thòi về uy tín cho cả hai người do thiếu đưa ra định hướng rõ ràng ngay từ đầu. Nói thẳng: "tình yêu thực tế" là "tình yêu hợp đồng", "hôn nhân thực tế" cũng là "hôn nhân hợp đồng". Cái này ở Mỹ đã có lâu rồi sao ông không nói trước cho đối tượng và nhân dân (?): "Chúng tôi chỉ là bạn (bạn tình) của nhau, chỉ thế thôi!" Khi không thể làm bạn nữa thì đường ai nấy đi... Cả hai người đều tưởng bở nhưng thực tế thì lại rất..."bở"!
19/01/17PHẢN HỒI
Đúng như anh Khế nói, việc thoáng và chặt chẽ ở nước ta đang ...lộn quy trình! Chính vì chuyện lộn lạo này mà đất nước đang phải trả giá. Tuy nhiên, tin tức của mối lương duyên HK và NT không phải là từ trên trời mà ra. Nó có thật và nhiều người cũng muốn biết tình hình đang...chạy tới đâu! Ông Hoàng có cho phép thì em nó mới dám trương cái này lên facebook của mình. Ông đại gia này biết tất...và có lẽ cũng khoái chí vì chẳng ai xây biệt thự mua xe sang rồi cất trong rừng cả. Báo chí có nhiệm vụ đáp ứng nhu cầu của người đọc, vì thế, họ mới đọc báo...chưa nói ông đại gia có thể cũng nhất trí chuyện "love story" đặc biệt của ông cũng hoành tráng như vậy!
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.