ngày 26 tháng 06 năm 2017
Câu chuyện văn hóa
 

Biết thẹn

In bài viết
Ảnh minh họa
  Xem lại chuyện tiền nhân, mới thấy rằng đôi khi thẹn cũng là một phẩm chất văn hóa, một nét đẹp trong cốt cách kẻ sĩ. Chừng nào người trí thức dân tộc còn biết thẹn thì chừng ấy vận nước vẫn còn may mắn.

Trong những ngày này, ngồi nghĩ lại về thời gian đã qua, bên cạnh niềm tự hào về những thành tựu của đất nước, bất cứ người trí thức có lương tri nào cũng đều cảm thấy xót xa trước một thực tại còn quá ngổn ngang: Kinh tế còn nhiều khó khăn, quốc nạn tham nhũng hoành hành; đạo đức xã hội xuống cấp, “người vô tâm nhiều như bụi bặm trên đường” (chữ dùng của Nguyễn Huy Thiệp)... và đáng lo hơn cả là “cái họa nước Tàu” đang trở thành một mối nguy cho dân tộc đúng như lời tiên liệu của tổ tiên (Di chúc của vua Trần Nhân Tông: Cái họa lâu đời của ta là họa nước Tàu). Thời thế buộc con người phải trĩu nặng suy tư để rồi không khỏi ngậm ngùi nhớ tới tiền nhân.

Phạm Ngũ Lão - vị danh tướng lừng lẫy chiến công thời Trần, con người bao nhiêu năm xông pha trận mạc, “cầm ngang ngọn giáo bảo vệ non sông” không lúc nào ngơi nghỉ mà vẫn chưa tự bằng lòng với chính mình, vẫn tự nhận là chưa trả xong nợ công danh. Ông cảm thấy thẹn khi nghe chuyện Vũ hầu để rồi khao khát công hiến nhiều hơn nữa “Nam nhi vị liễu công danh trái/ Tu thính nhân gian thuyết Vũ hầu” (Kẻ làm trai chưa trả xong nợ công danh/ Thấy thẹn khi nghe người đời nói chuyện Vũ hầu - Thuật hoài, Phạm Ngũ Lão).

Nguyễn Du - thi hào vĩ đại của dân tộc trên bước đường phiêu bạt trong cơn cuồng phong dữ dội của lịch sử cuối thế kỉ XVIII “Một phen thay đổi sơn hà/ Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu” (Văn chiêu hồn - Nguyễn Du) đã không giấu nổi tâm trạng phẫn uất và hổ thẹn cho lý tưởng của kẻ làm trai. Ông cảm thấy bất lực trước một thời đại quá đen tối, nhiễu nhương “Loạn thế nam nhi tu đối kiếm” (Kẻ làm trai thời loạn nhìn thanh kiếm mà thẹn - Lưu biệt Nguyễn đại lang, Nguyễn Du).

Nguyễn Khuyến - bậc danh sĩ nửa cuối thế kỉ XIX trước họa xâm lăng của giặc Pháp đã vứt bỏ tất cả mọi công danh phú quý, giã từ hoạn lộ thênh thang để trở về nơi thôn dã mà giữ gìn tiết tháo, kiên quyết bất hợp tác với kẻ thù. Vậy mà con người ấy vẫn mang nặng trong lòng một nỗi xót xa cay đắng, một cảm giác xấu hổ vì không thể làm gì để giúp dân giúp nước “Sách vở ích gì cho buổi ấy/ Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già” (Ngày xuân dặn các con - Nguyễn Khuyến).

Phan Bội Châu - linh hồn của các phong trào yêu nước đầu thế kỉ XX, người được Nguyễn Ái Quốc gọi là “Bậc anh hùng, vị thiên sứ, đấng xả thân vì độc lập được 20 triệu con người trong vòng nô lệ tôn sùng” (Những trò lố hay Varen và Phan Bội Châu - Nguyễn Ái Quốc) suốt mấy mươi năm bôn tẩu tìm đường cứu nguy cho dân tộc, đem chí anh hùng và lòng quả cảm ra đền nợ nước mà vẫn không thành công. Về cuối đời phải chịu cảnh bị giam lỏng trong thân phận Ông già bến Ngự ở Huế, tâm hồn nhà chí sĩ luôn trằn trọc không nguôi vì một nỗi hổ thẹn với non sông “Thẹn cùng sông, buồn cùng núi, tủi cùng trăng/ Hai mươi năm lẻ đã từng bao chua với xót” (Bài ca chúc tết thanh niên - Phan Bội Châu).

Xem lại chuyện tiền nhân, mới thấy rằng đôi khi thẹn cũng là một phẩm chất văn hóa, một nét đẹp trong cốt cách kẻ sĩ. Chừng nào người trí thức dân tộc còn biết thẹn thì chừng ấy vận nước vẫn còn may mắn. Chợt nhớ lời Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong một bài báo viết nhân dịp mừng Quốc khánh năm 2012. Xin mượn để thay cho lời kết “Tự hào với những gì đã làm được, nhưng chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc".

Hồ Tấn Nguyên Minh

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 1
22/01/17PHẢN HỒI
Một bài báo quá xuất sắc. Tôi rất tâm đắc.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.