ngày 26 tháng 09 năm 2017
Phóng sự - Ký sự
 

Chuyện cô thợ may và nỗi buồn quan tài không vô được nhà giữa Sài Gòn

In bài viết
Chị Bé Bẩy đang leo cầu thang hẹp lên gác xép
  Ngồi trong căn nhà có bề sâu 1,2 mét, ngang 3 mét trên đường Dương Bá Trạc (Quận 8, chân cầu Nguyễn Văn Cừ), chị Huỳnh Thị Bé Bẩy nói: "Tui đã sống như thế này đã 11 năm nay rồi đó. Tối nằm ngủ phải co ro người lại mới nằm được"

Việc giải phóng mặt bằng, mở rộng các tuyến đường mang lại giao thông thuận tiện cho TP.HCM. Nhưng mặt trái của nó là tạo ra những căn nhà siêu nhỏ. Từ đây tạo ra những câu chuyện dở khóc dở cười mà thiết nghĩ rất cần sự quan tâm của các cơ quan chức năng. Câu chuyện về "ngôi nhà" số 7 đường Dương Bá Trạc (Quận 8, chân cầu Nguyễn Văn Cừ) của chị Huỳnh Thị Bé Bẩy là một điển hình.

Nhìn từ bên ngoài, mặt tiền căn nhà có một gác đúc khá khang trang, như mọi căn nhà khác trên dãy phố. Vào bên trong, mới cảm nhận căn nhà này có một kích thước bất thường, mỏng dính. Có thể nói đây là căn nhà "mặt tiền" cá biệt, nhỏ nhất so với những dãy nhà cao tầng đang mọc lên dầy đặc ở Sài Gòn.

Không gian chật hẹp đủ đặt hai chiếc ghế ngồi, lại bề bộn đồ đạc. Giữa trưa nắng nóng hầm hập, căn "nhà" nhỏ như chiếc hộp, càng trở nên ngột ngạt hơn.

Chị Bẩy đang ngồi sửa đồ cho khách trong không gian chật hẹp và bề bộn của "căn nhà" mặt tiền đường Dương Bá Trạc (Quận 8) chỉ dài...1,2 mét

Chị Bẩy bẽn lẽn nhắc ghế ra vỉa hè, mời khách ngồi. Nở nụ cười, chị Bẩy phân trần: "Chú ngồi đây tạm. Khách đến chơi tui cũng cho họ ngồi kiểu này, chứ không biết làm sao. Ngày trước căn nhà này có chiều dài đến 6 mét. Năm 2006, nhà nước xây cầu Nguyễn Văn Cừ, nhà bị giải tỏa sâu vào, đập bỏ gần hết, chỉ còn lại một chỏm chút éc, bề dài chỉ hơn 3  tấm gạch bông như bây giờ".

 "Năm đó má mất, nhà chật chội, không có chỗ đặt được chiếc quan tài, quá phải làm đám tang cho má chỗ khác. Trước khi chôn cất, gia đình tui phải khiêng hòm đi ngang đây cho má nhìn căn nhà gắn nhiều kỷ niệm lần cuối cùng", chị Bẩy kể.

                      Chị Bẩy đang sắp xếp lại đồ đạc trong căn nhà đặc biệt của mình

Chị Bẩy nhớ lại: "Hồi giải tỏa, tui quyết giữ phần còn lại ngôi nhà này. Kệ, còn bao nhiêu thì cũng là công sức má tần tảo gầy dựng mới có, nhưng lãnh đạo phường 1 họ không chịu, vì diện tích nhỏ quá, không thể nào gọi là nhà. Tui phải làm đơn gửi lên đến Quận 8 mới được chấp thuận. 

"Giấy tờ nhà tui có đầy đủ, lúc mới giải tỏa thì họ nói sẽ xem xét cấp giấy chủ quyền phần còn lại, phải đợi đợt mới cấp... Nhưng đến nay chưa thấy... Tôi nghe đâu bây giờ nhà nước có quy định mới, những ngôi nhà có diện tích túm hụm thế này, sẽ không cấp chủ quyền", người phụ nữ này than.

 "Chồng tui đi làm xa, lâu lâu mới về căn nhà này. Hai đứa con gái lớn rồi, ở trong căn nhà nhỏ xíu này thì bất tiện quá nên tui cho về bên nội ở. Tui bám víu căn nhà này vì nó gắn liền quá nhiều kỷ niệm của má, không thể bỏ đi được. Nhà nằm ở mặt tiền khá thuận lợi kinh doanh, tui cũng mở tiệm tạp hóa nhỏ, nhận giặt ủi, sửa thêm quần áo cho khách để đắp đổi qua ngày", chị Bẩy cho biết thêm về hoàn cảnh của mình.

Nhìn từ bên ngoài, căn nhà của chị Bẩy giống mọi căn nhà mặt tiền khác trên đường Dương Bá Trạc

Mang tiếng là nhà mặt tiền, nhưng bên trong nó xập xệ, nhếch nhác hơn một phòng trọ dành cho sinh viên. Do diện tích căn nhà khá "dị hợm", chiều dài ngắn hơn chiều ngang nên không gian đã rất chật chội, càng trở nên chật hẹp hơn, khó bày trí đồ đạc.

Cái bàn máy may gần như đã chiếm hết diện tích "phòng khách". Trên sàn nhà bề bộn những túi vải, đống quần áo. Những vật dụng linh tinh treo lủng lẳng trên vách tường.  "Quầy" hàng tạp hóa gồm tủ thuốc, dây dầu gội, mì gói..  của chị Bẩy, cũng phải bày ra vỉa hè. 

Tất cả đồ dùng cá nhân khác, chị Bẩy mang hết lên căn gác xép, chất thành đống. Nhà quá nhỏ, không còn diện tích để xây nhà vệ sinh, khi cần tắm giặt... chị Bẩy đều sang nhà người chị ruột ở gần đó.

Chiều dài ngôi nhà "mặt tiền" chỉ vừa vặn chiếc máy may

Rất thích nấu nướng như bao nhiêu người phụ nữ khác, nhưng không có chỗ đặt bếp nên khi muốn ăn món gì, chị Bẩy đều phải ra ngoài. "Mười mấy năm nay, tui bị mai một chuyện nấu ăn. Nhà bằng cái lỗ mũi, nấu nướng thì hơi dầu, mỡ bám vào trong quần áo hôi hám cả ngày làm sao tui chịu nổi?

"Tui cũng không sắm sửa tủ lạnh, giường tủ làm gì, có chỗ đâu mà để? Trên tường chỉ gắn có cái quạt nhỏ mà còn thấy chật. Nhà ở Sài Gòn đắt như vàng, mình có vài mét vuông nhà để chui ra chui vào là đã may mắn hơn nhiều người lắm rồi. Giờ đi thuê một phòng nhỏ thôi, hàng tháng cũng tốn tiền bạc triệu chứ không ít đâu", chị Bẩy tự an ủi mình.

Chị Bẩy khoe: "Được cái, do số nhà cũ, tui có đồng hồ điện, nước. Xài giá nhà nước, bao nhiêu tính bấy nhiêu nên cũng đỡ mệt, không thì chắc chết".

Khách đến đợi sửa quần áo, lấy đồ giặt ủi phải bắt ghế ngồi trên vỉa hè đợi

Nếu quan sát kỹ, căn nhà nhỏ đặc biệt của chị Bẩy đang bị ngả về phía trước, nứt tường và mái tôn bị mưa dột. Chị Bẩy kể: "Nhà bị nghiêng là hậu quả của việc làm cầu, nền bị chấn động. Vừa rồi nhà bên cạnh xây phòng trọ, làm nứt tường, thợ leo lên mái tôn làm thủng, mưa dột. Nhà tui nhỏ quá nên đâu có dám đi thưa kiện, sợ không ai giải quyết".

Chị Bẩy nói: "Giờ tui cũng muốn sửa căn nhà lại cho khang trang một chút. Muốn sửa cũng phải xin cấp phép xây dựng nhưng sợ không được. Mình đâu có tự ý sửa nhà được. Tui cũng đang dành dụm tiền để chuẩn bị khi nào được cho phép thì sửa ngay".

Chị Bẩy cười, hóm hỉnh: "Ở trong căn nhà nhỏ xíu, vậy mà vui, thoải mái. Suốt 11 năm nay, đêm về đi ngủ tôi đều phải nằm theo chiều ngang. Nằm ngủ theo chiều dọc thì phải co người lại, sáng thức dậy ê ẩm người lắm".

Chỉ Bẩy đang khuân đồ ở tầng dưới lên gác xép

Clip cận cảnh căn nhà mặt tiền dài chỉ 1,2 mét của chị Bẩy: 

Clip chị Bẩy nói về căn nhà mặt tiền "lạ đời" của mình: 

Bài, ảnh, clip: Dương Cầm

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Nay người ta cố kiếm bằng cấp này nọ, học hàm học vị, miệng thì nói để đóng góp tốt hơn cho xã hội, phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, mà thực chất phần lớn cũng chỉ để kiếm hời cái giá khoa danh, thành ông nọ bà kia, khoe mẽ với thiên hạ.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    6 cơ quan bộ, ngành từng vào cuộc (gồm bộ Nông nghiệp và PTNT, bộ Khoa học-Công nghệ, bộ Tư pháp, bộ Công Thương, Viện KSND Tối cao...) để đi tới một kết luận thực nghiêm túc, khẳng định đây thực chất là phân bón giả chứ không chỉ kém chất lượng. Ấy vậy mà đã 2 năm qua, câu chuyện vẫn giậm chân tại chỗ.

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Ở lứa tuổi đã đi vào bình tâm trước các biến động của cuộc sống, tôi vẫn muốn dùng các từ HOÀN TOÀN KHÔNG ĐỒNG Ý để diễn tả suy nghĩ của mình trước phát ngôn của ông Tạ Quang Sum, nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Trần Hưng Đạo, Khánh Hòa, cho rằng “trở ngại lớn nhất đối với đổi mới giáo dục hiện nay là ở giáo viên”.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Mấy ngày qua, câu chuyện về một bà mẹ ở Lào Cai chỉ vì 7.000đ mà dồn hai đứa con ruột của mình vào chỗ chết không khỏi khiến cho nhiều người đau lòng, ám ảnh. Một câu chuyện tưởng như không còn xuất hiện ở thời nay…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Có nhiều người được cử đi học sau đại học, lôi về tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ thì nghiễm nhiên tự phong cho mình là giỏi, xem những người còn lại chẳng ra gì. Không phải tôi bi quan, nhưng ở nước ta dường như khoảng cách giữa bằng cấp và thực học vẫn còn xa lắm.