ngày 25 tháng 06 năm 2017
Phóng sự - Ký sự
 

Hốt bạc từ dịch vụ tết ở 'Phố ông đồ'

In bài viết
Ông đồ
  Bán chữ tại "Phố ông đồ", có những gian hàng thu hơn 10 triệu đồng/ngày dù thời điểm này lượng người du xuân, mua chữ chưa phải đỉnh nhất.

Cận Tết cổ truyền, lượng người đổ về Phố ông đồ (góc ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai – Phạm Ngọc Thạch, quận 1) mỗi ngày một đông. Khá nhiều người đủ mọi lứa tuổi đến đây "xin chữ" cầu may mắn, tài lộc trong năm mới. Nhiều dịch vụ như chụp ảnh, cho thuê quần áo; bán cành hoa, liễn, mành; giữ xe, bán nước giải khát… cũng ồ ạt ăn theo khiến phố ông đồ càng thêm sôi nổi, nhộn nhịp.

Tới phố ông đồ vào thời điểm này, ta dễ dàng thấy rất nhiều bạn trẻ, có người đưa cả gia đình, vợ chồng, con cái... tới đây ngắm cảnh, du xuân và tận hưởng không khí tết cổ truyền đang cận kề. 

Ông đồ trẻ tại phố ông đồ, một hình ảnh quen thuộc nhiều năm gần đây

Tùy vào cá tính, nghề nghiệp, lứa tuổi của mỗi người, chữ được "xin" cũng khác nhau. Những bạn trẻ đang học hành, phải thi cử trong thời gian tới thường xin các chữ Tài, Đăng Khoa. Người mua bán, kinh doanh, sản xuất thì thường xin chữ Phát, Lộc, Tín. Người lớn tuổi hay xin chữ Thọ, Phúc… Nhìn vào chữ mà người ta xin, có thể biết được điều họ mong muốn nhất trong năm mới là gì.

Theo "ông đồ" Võ Hồng Nhân (30 tuổi, ngụ quận Tân Bình, bán chữ tại Phố ông đồ), "tiền bán chữ mấy hôm nay mỗi ngày được khoảng chục triệu đồng và đang tăng dần đều. Trừ tiền thuê mặt bằng, mua giấy bút, vật liệu và những chi phí khác, gian hàng của tôi lãi ròng cũng tầm 7 triệu/ngày. Trong những ngày tới khả năng doanh số sẽ còn tăng cao khi bà con mình đi chơi tết nhiều hơn”.

Đắt tiền nhất ở phố ông đồ là chữ thư pháp được viết lên các bức lụa hoặc giấy quý, lồng khung kính. Giá mỗi bức như thế lên đến vài triệu, thậm chí cả chục triệu đồng. Rẻ hơn nhưng cũng đẹp không kém là liễn, loại này các bạn trẻ rất yêu thích, thường dùng để chụp hình. Liễn và mành về kiểu dáng khá giống nhau nhưng khác về chất liệu. Giá cả hai ở mức vài trăm nghìn đồng. Rẻ nhất ở phố chữ là những phong bao lì xì được viết thêm chữ, vẽ thêm cành mai, cánh én với giá từ 20.000 - 30.000 đồng/bao.

Không đủ điều kiện tiền bạc để mở gian hàng, nhiều "ông đồ" có hoa tay và trình độ bèn đi viết chữ thuê cho các quầy, tuy nhiên tiền công cũng không đến nỗi nào, từ 500.000 - 800.000 đồng/ngày, thậm chí cao hơn tùy vào khả năng thu hút khách.

Chúng tôi gặp một thợ chụp ảnh tại Phố ông đồ, anh cho biết mỗi gói chụp ảnh tết thường kéo dài khoảng 2-3 giờ. Giá mỗi gói từ 600.000 - 1.000.000 đồng tùy yêu cầu của khách. Anh kể hôm nào khỏe có thể chụp được 4 - 5 gói (cả ban đêm).

Dịch vụ cho thuê quần áo chụp hình cưới tại phố chữ cũng khá "hot". Mỗi bộ quần áo dài, khăn đóng cho thuê với giá vài trăm nghìn đồng (tùy thời gian thuê). Theo một người cho thuê đồ ở đây, mỗi bộ đồ có thể cho thuê được 2-3 lần trong ngày. Đồ lỡ bị khách làm bẩn là lập tức được giặt khô, ủi phẳng sau đó lại cho thuê tiếp.

Bãi giữ xe của Nhà văn hóa Thanh niên mấy hôm nay luôn bị quá tải khiến phát sinh nhiều điểm giữ xe vỉa hè cho khách. Giá gửi xe máy dao động từ 10.000 – 15.000 đồng/chiếc và có thể tiếp tục tăng trong vài ngày tới.

Vẽ tranh chân dung, nghệ thuật cũng đang hái ra tiền. Có những bức khách phải trả vài trăm nghìn đồng. Những quầy vẽ hình xăm với giá vài chục nghìn đồng/hình (khoảng 5-7 ngày thì phai) cũng được các bạn trẻ thích thú tìm đến.

Bài, ảnh: Hồ Đông

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.