ngày 26 tháng 03 năm 2017
Vũ khí - Chiến lược quân sự
 

Tiết lộ về máy bay P-51 Mustang huyền thoại

In bài viết
PA-48 Enforcer là phiên bản cải tiến của P-51 Mustang - Ảnh: Wikipedia
  Máy bay chiến đấu động cơ cánh quạt P-51 một thời là huyền thoại trong Chiến tranh thế giới thứ 2. Máy bay này đã từng được quân đội Mỹ định sử dụng tại trên chiến trường Việt Nam và Chiến tranh lạnh tại châu Âu để thay thế máy bay phản lực A-10 Thunderbolt.

Trong Chiến tranh thế giới thứ 2 giai đoạn 1944-1945, máy bay P-51 Mustang do hãng North American Aviation sản xuất nổi tiếng đạt tốc độ nhanh, dễ điều khiển và quan trọng nhất là có tầm hoạt động rộng.

 P-51 có khả năng bay đủ xa để có thể hộ tống các loại máy bay ném bom như B-17 và B-24 thâm nhập sâu vào những vùng do Đức Quốc xã chiếm đóng tại châu Âu. Tuy nhiên, P-51 lại có nhược điểm thân mỏng với khả năng chịu đạn yếu, vì vậy không thích hợp để tấn công các mục tiêu dưới đất. Nhiệm vụ đối đất được giao cho máy bay P-47 Thunderbolt tuy nặng nề nhưng “lì đòn” hơn.

Sau Chiến tranh thế giới thứ 2, quân đội Mỹ đà ngưng sử dụng mẫu P-47 Thunderbolt. Thay vào đó, các chiếc Mustang đảm nhận luôn nhiệm vụ tấn công dưới mặt đất, dẫn đến nhiều tổn thất nặng nề trong Chiến tranh Triều Tiên.

Sau đó, P-51 Mustang được thiết kế lại thành Turbo Mustang III sau khi David Linsay (người sáng lập hãng máy bay Cavalier) mua lại quyền sản xuất máy bay Mustang vào năm 1956.

Đội hình P-51 Mustang của không quân Mỹ - Ảnh: Wikipedia

Năm 1968, vào lúc không quân Mỹ thông báo đấu thầu tìm mẫu máy bay có khả năng thực hiện các chiến dịch chống du kích tại Đông Nam Á, David Lindsay đã bán mẩu Turbo Mustang III cho hãng máy bay Piper Aircraft và ông cũng chuyển sang làm việc tại công ty này.

Kết quả là mẫu Mustang đã được nâng cấp thành PA-48 Enforcer, mẫu máy bay được hãng Piper đưa ra tham gia vào đợt đấu thầu của không quân Mỹ.

Mặc dù máy bay chiến đấu động cơ phản lực được xem là uy lực hơn, nhưng máy bay cánh quạt lại thích hợp hơn để thực hiện các chiến dịch chống du kích. Tốc độ chậm cho phép máy bay cánh quạt dễ dàng lượn lờ trên các cánh rừng để hỗ trợ bộ binh và phát hiện quân du kích.

Ngoài ra, máy bay cánh quạt cũng rẻ tiền để sản xuất và bảo trì hơn. Năm 1945, máy bay P-51 trị giá 51.000 USD (khoảng 675.000 USD vào thời điểm hiện tại). So với P-51, mẫu PA-48 Enforcer có giá khoảng 500.000 USD  trong khi máy bay A-10 Warthog có giá đến 19 triệu USD một chiếc.

Mẫu Piper PA-48 Enforcer cải tiến từ Turbo Mustang III được trang bị động cơ Lycoming T55 (dùng cho trực thăng CH-47) cùng ghế thoát hiểm và một số thiết bị nâng cấp khác. Bề ngoài, chiếc PA-48 tuy giống với chiếc Mustang nhưng mọi phụ tùng bên trong đều mới.

Với tốc độ tối đa 555 km/giờ, chiếc PA-48 bay chậm hơn P-51 đến gần 160 km/giờ. Mặt khác, nếu như mẫu P-51 chỉ có thể mang theo khoảng 450 kg bom thì PA-48 có sức chứa đến hơn 2.700 kg bom hoặc tên lửa, nhiều hơn cả một số máy bay chiến đấu hiện đại.

Tham vọng cạnh tranh với A-10 Thunderbolt

Đến những năm 1970, hãng Piper có tham vọng bán máy bay P-48 cho không quân Mỹ để thực hiện vai trò không chỉ dừng lại ở các chiến dịch chống du kích mà còn như là mẫu máy bay chủ lực để tấn công các mục tiêu dưới mặt đất.

Tại thời điểm đó, mẫu máy bay phản lực A-10 Thunderbolt của hãng Fairchild Republic giữ vai trò chủ lực trong công tác tấn công các mục tiêu trên mặt đất.

Máy bay phản lực A-10 Thunderbolt của hãng Fairchild Republic - Ảnh: airforce-ternology.com 

Theo đánh giá của tạp chí The National Interest, tuy chiếc P-48 có nhiều thế mạnh để cạnh tranh với các mẫu máy bay tiêm kích khác để hỗ trợ các chiến dịch chống du kích trong rừng rậm. Tuy nhiên, để thay thế máy bay phản lực trong vai trò chủ lực tấn công các mục tiêu trên mặt đất thì lại là chuyện khác.

Đề nghị này của hãng Piper lập tức bị không quân Mỹ từ chối. Tuy nhiên, nhờ chiến dịch vận động hành lang của David Lindsay, không quân Mỹ vào năm 1981 đã đồng ý trao cho hãng Piper một hợp đồng trị giá 11.9 triệu USD để sản xuất hai nguyên mẫu PA-48s để thử nghiệm.

Theo báo cáo về đợt thử nghiệm nguyên mẫu này do chuyên gia quốc phòng Joseph Trevithick thu thập được từ không quân Mỹ, chiếc P-48s được đánh giá dễ điều khiển và dễ bảo trì nhưng lại mỏng manh, có động cơ yếu và khó lái một khi chứa đầy bom.

Tại thời điểm này, hầu hết các mẫu máy bay tiêm kích đều bị chê là quá mỏng manh so với chiếc A-10 Thunderbolt được thiết kế rất kiên cố. 

“Huyền thoại” không còn phù hợp với chiến tranh hiện đại

Sau Chiến tranh thế giới thứ 2, tất cả các lực lượng quân sự đều tập trung phát triển khả năng phòng không.

Ngoài các hệ thống phòng không hiện đại ngày càng được quân đội chính quy của các quốc gia đưa vào sử dụng nhiều hơn như tên lửa S-400 của Nga, các nhóm phiến quân hay khủng bố như Nhà nước Hồi giáo (IS) hay Hezbollah cũng trang bị súng và tên lửa phòng không.

Điều này thậm chí gây nhiều khó khăn cho máy bay phản lực tàng hình tối tân như F-35. Với tình hình này, đưa các mẫu máy bay từ những năm 1945 vào sử dụng là hết sức nguy hiểm.

Hezbollah trang bị súng phòng không - Ảnh: AP

Mặc dù chiếc PA-48 có giá thành sản xuất rẻ hơn nhưng điều này cũng xuất phát từ tâm lý của các nhà cầm quân lúc bấy giờ có thể hy sinh quân lính một cách dễ dàng hơn. Vào thời Chiến tranh thế giới thứ 2, máy bay tiêm kích cùng phi công được giới tướng tá sử dụng không khác gì “những viên đạn bay” để lao vào tiêu diệt quân địch trong các trận đánh lớn và dai dẳng.

Trong Chiến tranh thế giới thứ 2, không quân Mỹ bị tổn thất gần 44.000 máy bay khi tham chiến ở nước ngoài và 14.000 máy bay trong lúc luyện tập trong nước. Về nhân sự, tổng cộng đã có hơn 40.000 lính không quân Mỹ thiệt mạng trên chiến trường. Con số này của phía Đức và Nhật còn cao hơn. Ngoài ra, Mỹ cũng mất hơn 900 máy bay trong chiến dịch Sấm rền (Rolling Thunder) tại miền bắc Việt Nam.

Ngày nay, phi công quân sự không những được đào tạo rất tốn kém mà máy bay chiến đấu một khi bị bắn rơi còn gây ra không ít rắc rối về mặt chính trị. Điển hình là các vụ bắn rơi máy bay quân sự ở Serbia và Syria đều mang lại hậu quả nghiêm trọng trong ngoại giao.

Đó cũng là lý do vì sao Mỹ chuyển sang dùng máy bay không người lái mặc dù không quân Mỹ đến nay vẫn ưa chuộng sử dụng máy bay phản lực tối tân và đắt tiền như F-35 có giá hàng trăm triệu USD.

Theo nhận định của tạp chí The National Interest., tuy các mẫu máy bay chiến đấu động cơ cánh quạt vẫn mang lại hiệu quả cho các chiến dịch quân sự nhỏ tại những vùng xa xôi hẻo lánh nhưng quân đội Mỹ sẽ không nâng cấp máy bay từ thời thế chiến để đối chọi với Nga và Trung Quốc.

Mặc dù vào năm 2011, Mỹ đã mua 20 máy bay cánh quạt A-29 Tucano do Brazil sản xuất để yếm trợ cho các chiến dịch chống du kích nhưng số máy bay này sẽ được giao cho không quân Afghanistan sử dụng.

Huỳnh Hy 

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nhàn Đàm

    Tác giả

    Sự xuất hiện của các tỉ phú (và cả triệu phú) đô la có thể xem như một góc nhìn mới mẻ về nền kinh tế Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh Chính phủ đang nỗ lực tái cơ cấu nền kinh tế và thúc đẩy sự phát triển của các doanh nghiệp tư nhân – tiền đề cho sự xuất hiện của các tỉ phú đô la Việt.

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Tôi đọc bài phóng sự "Bảo mẫu Thiên Lý: vấp ngã tuổi 19, trưởng thành tuổi 23" (Tuổi Trẻ Online, ngày 22.3.2017) với niềm vui nhẹ nhàng và cảm động.

  • Hồ Hùng

    Nhà báo

    Chuyện ông trưởng phòng ở Tiền Giang ăn cắp 16 quả trứng vịt, tuy trị giá rất nhỏ, chỉ khoảng 80.000 đồng, nhưng đã “lòi” ra chuyện không nhỏ!

  • Nguyễn Thông

    Nhà báo

    Thiết nghĩ những người làm chính sách, đề ra ý tưởng để lập lại trật tự xã hội cũng cần xem xét thấu đáo nghĩa của những khái niệm, từ ngữ. Với hàng rong mà định nhốt vào một chỗ, quả thực chả khác đem thúng úp nia, làm cái việc vô nghĩa.

  • Hoàng Hải Vân

    Nhà báo

    Việc ra quân dọn dẹp vỉa hè đang được mở rộng trong cả nước thành một phong trào rất có khí thế. Dù được sự ủng hộ của người dân và sự hậu thuẫn của các phương tiện truyền thông, nhưng vẫn còn nhiều lý do để lo ngại và sự lo ngại không chỉ ở chuyện vỉa hè.