ngày 23 tháng 10 năm 2017
Thế giới
 

Trung Quốc sẽ đặt căn cứ quân sự nước ngoài thứ hai ở nước nào?

In bài viết
Binh sĩ Trung Quốc trên tàu chiến tại Djibouti
  Sau khi đã có căn cứ quân sự nước ngoài đầu tiên ở Djibouti, Trung Quốc có thể sẽ xem xét thiết lập căn cứ thứ hai tại Myanmar, Sri Lanka hoặc Pakistan-những nước mà Trung Quốc đang đầu tư rầm rộ vào cảng biển.

Ngày 1.8.2017, Trung Quốc tổ chức lễ thượng cờ mở cửa căn cứ quân sự tại Djibouti. Trang China Daily cho biết theo thỏa thuận đạt được giữa hai nước, căn cứ sẽ hỗ trợ hậu cần cho các hoạt động cứu hộ và bảo vệ hòa bình tại châu Phi. Cũng theo China Daily, đây cũng có thể là nơi tạo điều kiện thuận lợi cho các cuộc tập trận chung cũng như công tác bảo vệ “an ninh các tuyến đường biển quốc tế chiến lược”.

Nhà bình luận Ralph Jennings của Forbes cho biết tuy không trông đợi Trung Quốc lập căn cứ quân sự ở 16 quốc gia như Mỹ, nhưng rất có khả năng nước này sẽ mở thêm vài căn cứ mới ở bờ đông châu Phi, dọc theo Ấn Độ Dương hoặc biển Ả Rập. Những căn cứ này sẽ hữu dụng hơn, phát huy tác dụng bảo vệ công dân Trung Quốc ở nước ngoài và đảm bảo các tuyến đường biển Tây Á luôn mở cho việc vận chuyển những mặt hàng quan trọng như dầu thô.

Theo ông Jennings, châu Phi là nơi hợp lý cho việc đặt căn cứu quân sự do Trung Quốc hiện được Liên hiệp quốc ủy nhiệm thực hiện nhiệm vụ hộ tống tàu thuyền qua vịnh Aden ngoài khơi Djibouti.

Chuyên gia cao cấp của Chương trình nghiên cứu Đông Á (Trung tâm nghiên cứu Stimson) Tôn Vận, châu Phi còn có ý nghĩa và lợi ích về thương mại. Bà Tôn cho biết châu Phi đang là mục tiêu đầu tư mang tính lịch sử của Trung Quốc. Lục địa này là nơi Trung Quốc khai thác tài nguyên khoáng sản và là thị trường tiêu thụ hàng Trung Quốc.

Ảnh chụp căn cứ Djibouti từ vệ tinh 

Myanmar, Pakistan và Sri Lanka

Theo chuyên gia Tôn, tuy Trung Quốc chưa công bố căn cứ quân sự tiếp theo của mình sẽ đặt ở đâu nhưng chính quyền Bắc Kinh hiện tại đã muốn quân đội nước này có mặt tại những cảng biển dọc Ấn Độ Dương mà nước này đang đầu tư rầm rộ.

Địa điểm đầu tiên là quốc gia Nam Á Sri Lanka. Giới chức Sri Lanka vào tháng 7 đã đồng ý cho công ty cảng biển thương mại Trung Quốc (CMPort)  thuê cảng Hambantota trong 99 năm. Theo thỏa thuận, CMPort được góp 70% vốn để phát triển cơ sở hạ tầng cảng biển này và sử dụng cảng cho mục đích thương mại.

Cảng Hambantota (Sri Lanka) được cho Trung Quốc thuê trong 99 năm

Một điểm lý tưởng khác là Myanmar. Ông Jennings cho biết có một tập đoàn Trung Quốc đang cố giành lấy 85% cổ phần của cảng Kyauk Pyu, nơi kết nối với đường ống dẫn dầu chạy đến thành phố Côn Minh (Trung Quốc).

Pakistan cũng là một lựa chọn đáng xem xét. Vào tháng 4, chính quyền Pakistan cho biết hoạt động vận hành của cảng biển Gwadar đã đươc giao cho công ty cảng nước ngoài Trung Quốc (COPHC) quản lý theo hợp đồng cho thuê thời hạn 40 năm.

Ông Jennings cho biết thêm, do cùng có “đối thủ chung” là Ấn Độ mà quan hệ Trung Quốc-Pakistan từ lâu đã rất thân thiết. Mới đây vào tháng 3, quân đội Trung Quốc đã cử một phái đoàn sang tham dự lễ kỉ niệm quốc khánh Pakistan.

Trong một báo cáo gửi lên quốc hội Bộ Quốc phòng Mỹ đã cho biết: “Trung Quốc có nhiều khả năng sẽ tìm cách thiết lập vài căn cứ quân sự bổ sung ở các nước có quan hệ thân thiện lâu dài, có lợi ích chiến lược tương tự và từng cho quân đội nước khác đồn trú, ví dụ như Pakistan”.

Chuyên gia Tôn đánh giá các cảng biển ở Myanmar, Sri Lanka và Pakistan đều nằm dọc theo Ấn Độ Dương hoặc Biển Ả Rập và tất cả lúc đầu đều được khai thác cho mục đích thương mại nhưng đi kèm với “các lợi ích quân sự tiềm năng”.

Những lý do để Trung Quốc đưa quân ra nước ngoài

Ông Jennings cho biết ít nhất là cho đến hiện tại, Trung Quốc vẫn chỉ gửi binh lính ra nước ngoài dưới danh nghĩa thực hiện sứ mệnh nhiệm vụ gìn giữ hòa bình của LHQ. Năm 2015, Trung Quốc từng góp 8.000 lính cho lực lượng gìn giữ hòa bình dự bị của LHQ.

Ngoài ra, theo ông Jennings, những lý do riêng như chống cướp biển và học hỏi kinh nghiệm các nước cũng được Trung Quốc dùng đến.

Theo Viện Hòa bình Mỹ (USIP): “Giống như các nước khác, quyết định triển khai quân đội ra nước ngoài của Trung Quốc được thúc đẩy bởi mong muốn bảo vệ lợi ích quốc gia, học tập kinh nghiệm hoạt động, giữ vững danh tiếng và vị thế quốc tế”.

Bà Tôn nhận định: “Trung Quốc vẫn cần giữ chính sách “không có quân đội Trung Quốc ở nước ngoài”, do đó thực hiện nhiệm vụ của LHQ hay yêu cầu thương mại ví dụ như bảo vệ tài sản của Trung Quốc ở nước ngoài sẽ là lý do tốt của chính quyền Bắc Kinh”.

Cẩm Bình (theo Forbes)

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Một vị bộ trưởng phải có trách nhiệm huy động nguồn lực của bộ tạo môi trường làm việc thoải mái, nâng đỡ nhân viên sao cho không ai áp chế ai, không ai phải khúm núm sợ hãi, người nào cũng có tư thế vững vàng, đúng đắn phù hợp với các giá trị văn minh!

  • Hoàng Linh

    Nhà báo

    Một công dân cư ngụ ở Quận 10 TP.HCM đã kiện ra một tòa án quận khác cũng là nơi bị đơn cư ngụ, yêu cầu người này phải xin lỗi và bồi thường thiệt hại 250 triệu đồng về tổn thất tinh thần và sức khỏe. Việc xin lỗi phải được thực hiện ở nơi làm việc là trường học và đồng thời phải đăng cải chính và thư xin lỗi trên báo (trang quảng cáo).

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Trong 3-4 nhiệm kỳ gần đây, hình ảnh những người đứng đầu ngành thanh tra nước nhà xem ra chưa có vị nào được coi như tấm gương mẫu mực như các bậc tiền bối của họ. Trước khi rời nhiệm sở, họ cũng đã để lại những ấn tượng không hay.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Thủy điện cũng như bãi rác có lẽ chung đặc điểm: Lấy lợi ích của số đông làm nền tảng và bắt một bộ phận không nhỏ khác trong cộng đồng phải gánh chịu mọi hậu quả. Sự bất công, vô lý chính là ở chỗ ấy.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cả nước đang bàng hoàng đau xót trước hậu quả kinh hoàng của đợt mưa lũ vừa qua với 93 người chết và mất tích vì lũ cuốn ở các tỉnh Hòa Bình, Yên Bái, Thanh Hóa. Nhưng nào đã hết...