ngày 22 tháng 08 năm 2017
Thế giới
 

Thủ tướng Campuchia tuyên bố không trả 500 triệu USD cho Mỹ

In bài viết
Thủ tướng Campuchia Hun Sen
  Thủ tướng Campuchia Hun Sen tuyên bố nước ông sẽ không trả món nợ trị giá 500 triệu USD cho Mỹ, bất chấp mong muốn thu hồi nợ của Washington.

>>>Ông Trump quyết đòi Campuchia trả nợ thời 'Chiến tranh chống Mỹ'

Chính phủ của Tổng thống Donald Trump đã có nhiều động thái để quyết đòi cho bằng được khoản "nợ chiến tranh" trị giá 500 triệu USD từ thời Chiến tranh chống Mỹ, hay theo cách gọi phương Tây là chiến tranh Đông Dương lần 2 (1954-1975).

Khoản vay trị giá 274 triệu USD được Washington giải ngân hồi những năm 1970 với mục tiêu chủ yếu là để mua lương thực cho người Campuchia.

Nhưng Thủ tướng Hun Sen cho rằng đây là một khoản "tiền bẩn" được dùng để mua vũ khí.

Ông Hun Sen nhấn mạnh rằng Mỹ không có quyền đòi nước ông trả lại món nợ "nhuốm máu" khi Mỹ ném bom lãnh thổ Campuchia thời Chiến tranh chống Mỹ.

"Mỹ tạo ra các vấn đề trong nước chúng tôi và giờ họ lại tới đòi tiền chúng tôi. Chúng tôi cũng không yêu cầu người Mỹ trả tiền cho những thiệt hại tàn phá mà họ gây ra thời chiến. Chúng tôi chỉ muốn Mỹ phải tự chịu trách nhiệm cho các vấn đề của họ", ông Hun Sen nói.

Hồi cuối năm ngoái Thủ tướng Campuchia từng kêu gọi Tổng thống Donald Trump hủy bỏ khoản nợ, nhưng Washington khẳng định họ quyết đòi cho bằng được món nợ khó đòi này.

Số nợ nói trên được Bộ Nông nghiệp Mỹ giải ngân trong khoảng thời gian từ 1972 -1974, nhằm giúp chính quyền Campuchia khi đó mua bông, gạo và bột mỳ của Mỹ.

Tuy nhiên, cũng trong thời điểm đó Mỹ rải xuống Campuchia tới 500.000 tấn bom và gây ra một thảm họa nhân đạo, mở đường cho sự trỗi dậy của Khmer Đỏ.

Nhà báo Elizabeth Becker, người từng theo dõi nạn diệt chủng tại Campuchia trong những năm 1970 nói với Al Jazeera rằng thật "vô đạo đức" khi Mỹ quyết đòi số nợ trên.

"Sự can thiệp của Mỹ vào Campuchia thời đó rất gây tranh cãi. Họ kéo Campuchia vào Chiến tranh Đông Dương lần 2 với hy vọng mở rộng cuộc chiến sẽ giúp họ chiến thắng. Nhưng các hậu quả còn tồn tại cho tới ngày nay, tứ là 50 năm sau khi cuộc chiến kết thúc, thời kỳ Khmer Đỏ thật là khủng khiếp", bà Becker nói thêm.

Thiên Hà (theo Al Jazeera)

 

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Giáo viên hiện nay đời sống cực kỳ khó khăn. Loại được hưởng lương trong biên chế tuy ít ỏi nhưng cũng còn là may mắn. Có những giáo viên ở nông thôn, lương chỉ là thứ phụ cấp vài trăm ngàn/tháng (giáo viên mẫu giáo...) thì xin hỏi họ sống sao nổi nếu không có nghề phụ? Trách nhiệm của nhà nước ở đây là cần có cách xử lý thật thấu đáo chuyện này nếu không muốn đất nước bị tụt hậu về tri thức.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Nếu băm nhỏ các con đường BOT để lắp trạm thu phí dày đặc hơn thì tất nhiên dòng xe cộ sẽ phải lưu thông chậm chạp hơn vì chốc chốc lại phải dừng trạm trả phí ở khoảng cách quá gần. Nếu đặt trạm dày như vậy thì BOT hóa ra lại cản trở tốc độ phát triển kinh tế xã hội, chứ không còn thúc đẩy nữa.

  • Phạm Quang Long

    PGS-TS

    Đường sá nói chung là tài sản quốc gia, nhà nước giao cho ông GTVT quản. Ông quyết định đầu tư đường nào, chọn hình thức nào, đặt trạm thu phí ở đâu, được thu trong bao nhiêu năm... đều được dân giao cho ông quyết cả. Thế mà ông phụ lòng tin của dân.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Cuộc 'khủng hoảng tiền lẻ' ở trạm thu phí Cai Lậy vẫn chưa đến hồi kết mà còn có “khả năng lây lan” như lo ngại của Chủ nhiệm Ủy ban đối ngoại Thường vụ quốc hội Nguyễn Văn Giàu. Câu hỏi được đặt ra là: Ai là người chịu trách nhiệm về cuộc khủng hoảng này và cả khả năng có thể lây lan của nó?

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Đây là tranh chấp giữa nhà đầu tư yêu cầu dân trả tiền, còn dân không chịu trả tiền vì cho rằng mình dùng đường cũ, không dùng đường mới do nhà đầu tư xây. Nhà đầu tư thấy mình có lý theo quy định về BOT thì cứ đưa sự việc ra thuyết phục công luận, hay kiện ra tòa xét xử công khai và công minh. Có đâu lại mật báo thông tin của người đang tranh chấp với mình?