ngày 23 tháng 09 năm 2017
Sức khỏe
 

Đang đi làm, nam thanh niên bỗng ngưng thở cận kề cái chết

In bài viết
Các bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy vẫn đang tiếp tục điều trị tích cực cho bệnh nhân Trần Văn Em
  Trên đường đến công ty để làm việc, nam thanh niên bất ngờ té xỉu giữa đường, mọi người đưa anh đến bệnh viện thì bệnh nhân đã ngưng tim, ngưng thở, huyết áp không đo được và rơi vào tình trạng nguy kịch.

Theo người nhà của Trần Văn Em (26 tuổi, ngụ Bình Thuận) thì anh làm công nhân cho một công ty trên địa bàn tỉnh. Trong lúc anh đang điều khiển xe máy đi làm thì bất ngờ té ngã giữa đường được mọi người đưa vào cơ sở y tế địa phương cấp cứu trước khi chuyển lên Bệnh viện Chợ Rẫy.

Chiều 23.8, Bệnh viện Chợ Rẫy cho hay bệnh nhân Em được chuyển đến cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, ngưng tim, ngưng thở, huyết áp không đo được. Các bác sĩ chẩn đoán bệnh nhân bị viêm cơ tim cấp.

Bác sĩ Trần Thanh Linh, Phó Khoa Hồi sức cấp cứu, Bệnh viện Chợ Rẫy cho biết các bác sĩ đã tiến hành nhiều phương pháp hồi sức cho bệnh nhân nhưng đều không hiệu quả, bệnh nhân không thể vượt qua cơn nguy kịch, tình trạng bệnh ngày càng xấu.

Trong lúc bệnh nhân Em đang cận kề sinh tử, các bác sĩ quyết định sử dụng phương pháp ECMO (tuần hoàn máu ngoài cơ thể). “Rất may mắn sau 2 tuần điều trị tích cực, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, tim hồi phục, cơ hội sống đã trở lại. Tuy nhiên hiện bệnh nhân vẫn còn phải tiếp tục điều trị vì chức năng thận chưa phục hồi”, bác sĩ Linh cho hay.

Theo bác sĩ Linh, phương pháp ECMO là một kỹ thuật cao trong hồi sức, cứu cánh cho nhiều bệnh nặng tưởng chừng không qua khỏi (tỉ lệ thành công hơn 80%). Tuy nhiên, do chi phí điều trị quá cao, lên đến hàng trăm triệu đồng mỗi lần điều trị (dù có BHYT thanh toán) nên cũng là rào cản lớn cho không ít người bệnh.

Anh Trần Ngọc Anh (anh trai của Em) cho hay vợ chồng Em đều làm công nhân may mặc. Hôm đi làm, Em có bị cảm, không ngờ trên đường đi lại xảy sự việc nguy hiểm như thế.

Vợ chồng Em mới có con nhỏ được 5 tháng tuổi. Từ ngày sinh con đến nay, vợ Em chưa đi làm, chỉ có mình Em nên cuộc sống cũng thiếu trước hụt sau. Trong khi đó, qua 2 tuần nằm viện đến nay chi phí điều trị đã tiêu tốn hơn 280 triệu đồng, dù được bảo hiểm y tế thanh toán 156 triệu đồng, nhưng người nhà đã phải vay mượn nóng thêm hơn 130 triệu đồng cũng chưa đủ tiền để chạy chữa.

“Giờ gia đình cũng chẳng biết làm sao để có tiền cho Em chữa bệnh, nếu không chắc nó sẽ chết, lấy ai nuôi vợ con nó bây giờ”, anh trai của Em rơm rớm nước mắt nói.

 Hồ Quang

 

 

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Mấy ngày qua, câu chuyện về một bà mẹ ở Lào Cai chỉ vì 7.000đ mà dồn hai đứa con ruột của mình vào chỗ chết không khỏi khiến cho nhiều người đau lòng, ám ảnh. Một câu chuyện tưởng như không còn xuất hiện ở thời nay…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Có nhiều người được cử đi học sau đại học, lôi về tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ thì nghiễm nhiên tự phong cho mình là giỏi, xem những người còn lại chẳng ra gì. Không phải tôi bi quan, nhưng ở nước ta dường như khoảng cách giữa bằng cấp và thực học vẫn còn xa lắm.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Trong công tác quản lý nhà nước, nhiều khi chúng ta "nói vậy nhưng lại không làm vậy" để rồi “cái sảy nảy cái ung". Đến khi muốn xử lý khi biết có chuyện không bình thường hoặc buộc phải xử lý để xã hội phát triển thì khi đó mới lòi ra những bất ổn khó hiểu, thậm chí là hậu quả khôn lường từ những nhiệm kỳ trước để lại. Vì thế, những vị lãnh đạo kế tục đã và sẽ gặp khó.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng tiền lẻ đang phát huy sức mạnh bé mọn của nó, nhưng phát huy kiểu này thì chả ai mong muốn, kể cả nhà chức việc, nhà đầu tư lẫn giới tài xế, chủ xe. Người ta ai cũng chỉ mong có sự hợp lý trong mọi sự, nếu phải trả phí thì trả đúng đồng tiền bát gạo.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng phục đưa học sinh vào khuôn khổ, thử thách học sinh rèn luyện trong môi trường tập thể, nhưng “đồng phục” một cách máy móc, thái quá vô hình trung làm cho các em mắc chứng rập khuôn, phản xạ theo kiểu “rô-bốt”, bấm nút là chạy theo “lập trình”.