Trường đào tạo điệp viên

Có một tòa nhà, nhìn bên ngoài không khác so với xung quanh, nhưng nó là một ngôi trường đặc biệt.

Dưới thời KGB, “chim én” và “quạ đen” trên khắp vùng lãnh thổ mênh mông của Liên Xô đổ về đây để được huấn luyện. Mục đích là giúp các điệp viên vượt qua sự sợ hãi, xấu hổ và tất cả những cấm kỵ giới hạn con người trong chốn phòng the.

Chiến trường không bom đạn

Hiệu trưởng của trường là một phụ nữ tên Lidia. Từng phục vụ trong KGB với quân hàm Đại tá, xinh đẹp, thông minh và có vẻ bề ngoài trẻ hơn tuổi thật của mình, bản thân Lidia đã trải qua tất cả những gì bà chỉ dạy cho các “chim én”.

Đầu thập niên 1950, Lidia được điều đến Tây Đức để tổ chức một mạng lưới sex – tình báo ở Frankfurt. Cô gái nảy ra ý tưởng mở một trung tâm spa chăm sóc sắc đẹp. Với nguồn lực của KGB, tại trung tâm thành phố nhanh chóng mọc lên một ngôi nhà sang trọng. Giới thượng lưu tất cả đều biết đến bà chủ xinh đẹp, lịch lãm và họ thường xuyên đến làm khách.

Tuy nhiên, đằng sau tấm màn thì cơ sở đó còn là một nhà thổ.

Sex va tinh bao Xo Viet (Phan 2)

Một góc Tây Đức thời còn bị chia cắt

Lidia tuyển dụng rất nhiều cô gái trẻ, xinh đẹp làm con mồi.  Họ phục vụ đủ mọi thành phần khách, từ bình dân cho đến các nhà ngoại giao, sĩ quan và quan chức cấp cao. Họ được trả nhiều tiền cho công việc này, bù lại các cô gái phải chấp nhận sự phục tùng tuyệt đối và biết giữ im lặng.

Các quý ông đến đây đều không ngờ rằng từng cử động của họ đều bị máy camera thu hình và từng lời nói đều bị ghi âm. Trong một căn phòng bí mật chỉ Lidia có quyền bước vào, tất cả dữ liệu được tập trung tại đây, sau khi xử lí chúng sẽ được dùng để đe dọa và moi thông tin bí mật từ mục tiêu hoặc lưu trữ “chờ đến lúc thích hợp”.

Dù mang hàm chỉ huy, nhưng có những nhiệm vụ đặc biệt đích thân Lidia phải thực hiện. Một trong số nhiệm vụ đó là thu thập thông tin về những nhân viên của trại David trên lãnh thổ Đức. Bề ngoài là một căn cứ quân sự bình thường, nhưng đây là nơi đào tạo điệp viên của Mỹ và các nước đồng minh, tổng hành dinh của mạng lưới tình báo, liên lạc, chỉ điểm… tỏa khắp Liên Xô.

Tình báo phương Tây chia điệp viên của mình làm hai loại: Đen và Xám. Cấp bậc Đen là những điệp viên nằm vùng, sử dụng danh tính giả và có lớp vỏ bọc hoàn hảo. Xám là những người bình thường như doanh nhân, nhà báo, khách du lịch… họ chỉ thực hiện nhiệm vụ một lần đổi lấy phần thưởng. Nhưng dù Đen hay Xám, khi hoàn thành nhiệm vụ trở về tất cả điệp viên đều phải trải qua bài kiểm tra nói dối. Phụ trách công việc đó có một Trung sĩ tên Glen Rohrer, được cử đến trại David năm 1933. Do tính chất công việc, Glen nắm rất nhiều thông tin quan trọng về các điệp viên.

Cô đơn trong công việc vì những quy định ràng buộc, Glen trở thành khách hàng thường xuyên của Lidia và rơi vào tầm ngắm của KGB. Vẫn bằng phương pháp đe dọa với những tấm ảnh nhạy cảm, Lidia khiến Glenn bán đứng rất nhiều điệp viên của mình. Đến đầu 1965, một loạt mạng lưới tình báo, tên tuổi, địa chỉ cụ thể đã nằm trong tay KGB, đến mức cơ quan tình báo Mỹ bắt đầu nghi ngờ và theo dõi. Nắm được thông tin đó, Lidia phải tổ chức cho Glen bỏ trốn sang Tiệp Khắc, còn bản thân mình được Tổng hành dinh triệu hồi về để tránh nguy hiểm.

Sự phản bội của Glen là đòn giáng mạnh vào tình báo Mỹ, công sức 20 năm xây dựng coi như đổ sông đổ biển, hàng trăm điệp viên bị bắt. Riêng Lidia, nhờ thành quả đó được phong quân hàm Đại tá. Sau một vài năm làm cố vấn tình báo, Lidia được tiến cử làm hiệu trưởng một trong những ngôi Trường đào tạo điệp viên của KGB.

Khi tình báo trở thành khoa học

Các cô gái được KGB tuyển chọn đến từ nhiều vùng khác nhau, trước khi được cho phép phục vụ trong tổ chức, họ bị kiểm tra rất kỹ từ nhân thân cho đến quan điểm chính trị. Sắc đẹp là yếu tố trước tiên phải kể đến, tiếp theo nhưng không kém quan trọng là trí thông minh và khả năng diễn xuất. Ngoài ra, biết những thứ tiếng của các quốc gia Châu Âu là một lợi thế lớn.

Những người được tuyển chọn sẽ trải qua khóa huấn luyện dự bị dài 4 tháng. Điều đáng chú ý là không ai trong số họ bị ép buộc phải làm “chim én”, công tác “huấn luyện tư tưởng” và những bảo đảm vật chất chính là chìa khóa đổi lấy sự tình nguyện.

Các “quạ đen” cũng được tuyển chọn theo quy trình đó, nhưng đối với họ nhan sắc lại không phải là điều ưu tiên. Đa phần những mục tiêu của “quạ đen” là các quý bà đứng tuổi và cô đơn, vì thế, các nữ sĩ quan của KGB  tuyển chọn đàn ông theo tiêu chí hấp dẫn giới tính phù hợp với họ. Tuổi tác của “quạ đen” có thể từ trẻ cho đến trung niên với nghề nghiệp trong nhiều lĩnh vực như nghệ thuật, báo chí hay kỹ sư. Không hiếm trong số họ là những người đồng tính.

Môn học “giăng bẫy mật” là một phần quan trọng của khóa huấn luyện, tất cả các sĩ quan cao cấp của KGB đều phải vượt qua trước khi được điều ra nước ngoài thiết lập mạng lưới tình báo. Họ được dạy cách sống trong môi trường xã hội mới, thích nghi với văn hóa và thói quen mới trong phòng the. Họ tham khảo các tạp chí dành cho cả hai phái để tìm hiểu về những đặc điểm, sở thích khác biệt trong tình dục của cư dân bản xứ. Họ cũng xem phim ảnh đủ mọi thể loại từ chính thống, ngoài luồng cho đến phim “đen” của quốc gia đó.

Khóa học được diễn ra trong hoàn cảnh mô phỏng tối đa môi trường mà điệp viên sẽ công tác sau đó. Để làm được việc này, KGB cho xây dựng hàng loạt thành phố mô hình, bắt chước mọi chi tiết nhỏ trong đời sống các quốc gia cạnh tranh…

(Còn tiếp)

Minh Trung