ngày 17 tháng 08 năm 2017
Ẩm thực
 

Đầu năm tản mạn về cà phê vợt ở Sài Gòn

In bài viết
  Ở Sài Gòn, chắc chắn ai cũng uống café sữa đá. Tôi từng làm việc với những người bạn đến từ phương xa, ban đầu, chẳng ưng lắm cái vị đắng đắng nhẫn nhẫn của café đen, lại không thích cái ngọt gắt của sữa đặc, uống chỉ cho biết. Thế mà sống ở đây được một lúc, đâm ra ghiền cái thức uống ấy từ bao giờ. Chữ “cà phê” từ bao giờ, đã biến thành động từ, “Tí cà phê không?”

Trước khi uống café phin theo cách người Pháp, người Sài Gòn pha cà phê vợt kiểu Trung Hoa. Những năm của thập niên 30, 40, rồi 50 khắp Sài Gòn ai cũng  thích một bữa sáng ngon lành với cà phê vợt chấm dầu cháo quẩy. Mấy đứa nhỏ hay ngồi canh kế bên để được húp ít ngụm nhỏ từ người lớn. Cốc cà phê mấy đồng ngày ấy là cả một tuổi thơ nghịch làng phá xóm, là cả một thời thanh niên đầy hy vọng cống hiến cho nước nhà.

Muốn có ly cà phê đậm đà pha từ chiếc vợt thiếc, người ta sẽ cho cà phê xay nhuyễn vào vợt, nhúng vào siêu nước nóng được đun sôi trên bếp củi, khuấy tạo bọt rồi chờ một hồi mới rót ra ấm. Vợt càng đen thì cà phê càng đậm đà. Siêu phải là siêu đất mới giữ cho hương cà phê thuần. Nhiều người gọi vui đây là món cà phê “kho” thủ công, mà muốn “kho” ngon thì phải là cà phê chất lượng. 


Bây giờ không nhiều người trẻ đến thưởng thức cà phê vợt nữa, một phần vì cà phê vợt rườm rà, nhiều công đoạn hơn so với cà phê phin. Nhưng những đứa nhỏ ngày nào, bây giờ tóc đã muối tiêu, vẫn mỗi ngày đến quán chờ ly cà phê, đọc tờ báo mua ở cái sạp nhỏ gần đó, thưởng thức mùi cà phê thơm lừng trong không gian Sài Gòn những năm 1954.


Dường như không gian Sài Gòn vẫn dừng lại ở giai đoạn đó. Khi ấy, thanh niên có chút gì đó hơi bồng bột, luôn đầy lý tưởng, hy vọng. Họ, hoặc bước lên chiến trường, hoặc bận rộn cho những cuộc mít-tinh, tất cả vì lý tưởng của mình.

Khi ấy, ông bà mình yêu nhau chẳng có Instagram, hay Facebook, mình với mình vẫn trò chuyện với nhau qua những bức thư âm thầm viết nắn nót “hãy yêu nhau (đi) cho ngày quên tháng…”

(Trịnh Công Sơn)

Theo Phan Các Trúc/ vntravellive/ Ảnh: Tron Le

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Đó là lời cam kết gan ruột của giáo sư Lương Công Nhớ, Hiệu trưởng Trường Đại học Hàng hải khi ông bày tỏ tại hội nghị tổng kết năm học 2016-2017 và phương hướng, nhiệm vụ năm học 2017-2018 của các cơ sở giáo dục đại học và trường sư phạm trước lãnh đạo ngành giáo dục nước nhà hôm 11.8 vừa qua.

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Có thể xem sự kiện “chiến dịch tiền lẻ” là một khủng hoảng. Khủng hoảng thì cần các phương pháp quản lý khủng hoảng. Nhưng ngoài ra, khủng hoảng cũng do bất mãn bị tích tụ, cho nên cũng cần các giải pháp sau khủng quản cho sự ổn định lâu dài.

  • Hồ Hùng

    Nhà báo

    Làm quan, điều quan trọng trước tiên là phải nắm lòng dân. Dân ủng hộ, chuyện gì cũng làm được. Ngược lại, thì khó lắm...

  • Bình Luận

    Bình luận

    “Đền ơn đáp nghĩa” sao cho phải đạo. Làm sao để người được tặng thoải mái và xã hội đồng thuận. Các đối tượng đang được cộng điểm ưu tiên cần điều kiện và phương tiện để học tập, rèn luyện ngang bằng với bạn bè bình thường để được đối xử và công nhận bình thường. Phải khẩn cấp chấn chỉnh và thay đổi suy nghĩ từ cấp cao nhất của ngành. Bằng không thì “nhân nào quả đó”, nhãn tiền.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Các hãng đồng phục từ màu xe đến quần áo. Nghe đâu, người nhà của Sở đã rục rịch lập công ty chuyên sơn lại taxi và may đồng phục cho tài xế? Như vậy sao không giải thể các hãng, thành lập Tổng công ty cho đồng phục luôn.