ngày 26 tháng 06 năm 2017
Ẩm thực
 

Đầu năm tản mạn về cà phê vợt ở Sài Gòn

In bài viết
  Ở Sài Gòn, chắc chắn ai cũng uống café sữa đá. Tôi từng làm việc với những người bạn đến từ phương xa, ban đầu, chẳng ưng lắm cái vị đắng đắng nhẫn nhẫn của café đen, lại không thích cái ngọt gắt của sữa đặc, uống chỉ cho biết. Thế mà sống ở đây được một lúc, đâm ra ghiền cái thức uống ấy từ bao giờ. Chữ “cà phê” từ bao giờ, đã biến thành động từ, “Tí cà phê không?”

Trước khi uống café phin theo cách người Pháp, người Sài Gòn pha cà phê vợt kiểu Trung Hoa. Những năm của thập niên 30, 40, rồi 50 khắp Sài Gòn ai cũng  thích một bữa sáng ngon lành với cà phê vợt chấm dầu cháo quẩy. Mấy đứa nhỏ hay ngồi canh kế bên để được húp ít ngụm nhỏ từ người lớn. Cốc cà phê mấy đồng ngày ấy là cả một tuổi thơ nghịch làng phá xóm, là cả một thời thanh niên đầy hy vọng cống hiến cho nước nhà.

Muốn có ly cà phê đậm đà pha từ chiếc vợt thiếc, người ta sẽ cho cà phê xay nhuyễn vào vợt, nhúng vào siêu nước nóng được đun sôi trên bếp củi, khuấy tạo bọt rồi chờ một hồi mới rót ra ấm. Vợt càng đen thì cà phê càng đậm đà. Siêu phải là siêu đất mới giữ cho hương cà phê thuần. Nhiều người gọi vui đây là món cà phê “kho” thủ công, mà muốn “kho” ngon thì phải là cà phê chất lượng. 


Bây giờ không nhiều người trẻ đến thưởng thức cà phê vợt nữa, một phần vì cà phê vợt rườm rà, nhiều công đoạn hơn so với cà phê phin. Nhưng những đứa nhỏ ngày nào, bây giờ tóc đã muối tiêu, vẫn mỗi ngày đến quán chờ ly cà phê, đọc tờ báo mua ở cái sạp nhỏ gần đó, thưởng thức mùi cà phê thơm lừng trong không gian Sài Gòn những năm 1954.


Dường như không gian Sài Gòn vẫn dừng lại ở giai đoạn đó. Khi ấy, thanh niên có chút gì đó hơi bồng bột, luôn đầy lý tưởng, hy vọng. Họ, hoặc bước lên chiến trường, hoặc bận rộn cho những cuộc mít-tinh, tất cả vì lý tưởng của mình.

Khi ấy, ông bà mình yêu nhau chẳng có Instagram, hay Facebook, mình với mình vẫn trò chuyện với nhau qua những bức thư âm thầm viết nắn nót “hãy yêu nhau (đi) cho ngày quên tháng…”

(Trịnh Công Sơn)

Theo Phan Các Trúc/ vntravellive/ Ảnh: Tron Le

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.