ngày 26 tháng 05 năm 2017
Eva - Adam
 

Đàn bà đích thực không thích nhận quà 8.3 theo phong trào

In bài viết
ảnh minh họa
  Vài ngày nữa là đến mùng 8.3, không cần đàn ông phải nhớ thì thị trường đã chuyển động, hoa tươi đã tràn ra vỉa hè, các cửa hàng trưng biển quà tặng, mạng xã hội ra rả các clip giới thiệu hàng độc. Nhưng cánh đàn ông không biết, đàn bà chán ghét nhận quà theo phong trào.

Một người bạn kể ngày xưa, ngày sinh viên để có tiền mua áo khoác tặng bạn gái nhân mùng 8.3, anh đã phải đi mòn giầy để bán từng cái bút, cái bật lửa, nhặt từng đồng tiền lẻ. Nhưng khi tặng, người yêu chê là cái áo không hợp mốt.

Tình yêu thời sinh viên không thành. 20 năm sau gặp nhau, kể lại câu chuyện cười như vậy, cô người yêu cũ lại rơm rớm nước mắt: “Nếu biết được anh chân tình như vậy, có khi chúng ta đã không chia tay”. Nhưng vào cái thời 18, đôi mươi ấy, dù có biết, các cô gái vẫn không thể đủ từng trải để hiểu được giá trị của món quà không phải đánh giá bằng tiền.

Tôi có cô bạn từng ôm người yêu khóc rưng rức khi biết anh ăn mì tôm cả tháng để dành tiền mua quà 8.3 cho người yêu. Tình yêu của hai người cũng đã đơm hoa kết trái bằng một đám cưới viên mãn và hai đứa con. Mùng 8.3 năm ngoái, chị mua một thùng mì, tự nấu một nồi mì to, vừa ăn vừa chan nước mắt. Chị cho biết vài năm nay ngày lễ lạt chồng chị tặng chị rất nhiều quà đẹp, nhẫn đá quý, đồng hồ xịn. Anh cũng vừa tặng chị một cái túi hàng hiệu nhân mùng 8.3. Nhưng ngay chiều hôm đó, chị lại phát hiện chồng chị tay trong tay với một cô gái trẻ khác, bên cạnh có cái túi giống hệt túi mà anh ta vừa tặng chị.

Chị về nhà mua một thùng mì để ăn, để nhớ lại những điều tốt đẹp mà chồng chị đã làm cho mình, để chị kìm nén không muốn tung hê tất cả vì những tổn thương mà anh ta đã gây ra. Mùng 8.3 năm nay, chị tuyên bố không nhận quà khiến chồng ngỡ ngàng. Anh ta không biết, chị sợ nhìn thấy nụ cười sun xoe giả dối và lời nịnh nọt, chúc tụng “mãi mãi hạnh phúc” trơn tuột như lươn của chồng.

Đàn bà từng trải đi qua những cay đắng của cuộc đời, hiểu được điều mình muốn sẽ không thích nhận quà “lễ lạt”. Đàn bà đích thực không cần những lời tâng bốc mỗi năm vài lần vào ngày lễ. Bởi mỗi năm vài lần “lễ lạt” mà cả năm lại thờ ơ, nguội lạnh thì quà tặng chỉ có ý nghĩa châm biếm, chua xót mà thôi.

Một bó hồng to tổ chảng không có giá trị bằng một cái nắm tay, một lời trìu mến thường ngày. Một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh không làm ấm lòng bằng một bắp ngô nóng hổi mà chồng đút trong ngực áo mang về cho vợ trong đêm đông lạnh.  

Đàn bà có chút dấu ấn thời gian trên mặt đã đi qua những mơ tưởng viển vông. Họ rất sợ những bồng hồng cắm vội trong túi nilon mà các ông chồng dúi vào tay vợ như “của nợ” trong những ngày “phong trào”. Bởi vì ngày khác, người chồng mải mê đi nhậu, bỏ mặc vợ đánh vật với việc nhà và chăm sóc con. Muốn đưa con đi công viên chơi phải năn nỉ gãy lưỡi chồng mới bỏ buổi đánh tennis.

Khi đi cùng thì mặt mũi sưng xỉa, cáu kỉnh. Với đồng nghiệp anh ta vui vẻ, ngọt ngào, với bạn bè thì chan hòa, thân ái mà với vợ lại luôn cáu cẳn, cục cằn. Nhưng đến ngày 8.3, 20.10, trong khi hoa hoét bày khắp phố, trên facebook tràn ngập lời chúc mừng, anh ta cũng sực nhớ mình có một người vợ phải tặng quà nên mua vội bông hồng. Nếu bị chê trách không chu đáo với vợ con, anh ta đều cãi rằng lễ tết nào cũng tặng hoa, vợ còn muốn cái gì nữa.

Anh ta không hiểu, đàn bà đích thực biết yêu bằng cả trái tim không muốn được nâng niu chỉ một vài ngày trong năm. Họ muốn cảm nhận được tình yêu và sự trân trọng của bạn đời, của người yêu cả 365 ngày. Tình yêu và sự trân trọng đó không đóng hộp trong quà tặng, hoa tươi. Nó có thể chỉ đơn giản như chồng ủ đôi bàn tay đông lạnh vì nấu cơm của vợ vào lòng. Hay một buổi chiều trên đường đón con về, người chồng tranh thủ mua cá, mua rau, trên giỏ xe có thể kèm theo một bó hoa cúc vàng mà vợ thích. Hoặc dành thời gian cùng vợ đi bộ vài vòng trong công viên rồi lại nắm tay nhau đi về nhà…

Đàn bà đích thực không cần quà, họ cần cảm nhận được tình yêu. Đủ cả 365 ngày. 

Diệu Linh/ Theo Dân Việt

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Không phải ngẫu nhiên mà việc giữ bí mật thông tin về vụ việc, về khách hàng lại là một trong những nghĩa vụ của luật sư được quy định trong Luật Luật sư và Quy tắc ứng xử và đạo đức nghề nghiệp luật sư Việt Nam.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Phát biểu với báo giới, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn Nguyễn Đăng Chương cho rằng “việc lập danh sách cấm là bất khả thi”, và Cục lựa chọn phương pháp lập danh sách “cho phép”. Như vậy ở đây ông Cục trưởng đã lựa chọn phương pháp “chọn cho”, thay vì “chọn bỏ”. Hay nói cách khác, ông lựa chọn việc dễ cho mình, đẩy việc khó cho người dân, doanh nghiệp.

  • Hoàng Linh

    Nhà báo

    Venice ngoan cố hay người Việt sai lầm? Theo một thống kê thì du khách đến thành phố nhỏ bé này mỗi năm gấp ba lần số du khách đến toàn cõi VN: tháng 4.2017 VN đón 1.071.650 lượt du khách, còn thành phố Venice đón trên 30 triệu du khách mỗi năm.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    “Cải cách giáo dục”, cụm từ thoạt đầu mới nghe người ta cứ dễ lầm đó là một cụm từ biểu hiện cho tinh thần cầu tiến, ham đổi mới, nhưng cứ nghe đi nghe lại hết năm này đến năm khác người nghe không khỏi thở dài như nhân vật của Vũ Trọng Phụng mà than rằng: “Biết rồi, khổ lắm, cải mãi!”…

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Câu chuyện khiến dư luận dậy sóng về vụ ông Vũ Huy Hoàng, người từng giữ cương vị bộ trưởng nhiều năm rồi bị kỷ luật tước mọi phẩm hàm, nay lại được Văn phòng Bộ Công Thương ký công văn bảo lãnh để giúp ông có được tấm thẻ vào khu vực cách ly của sân bay quốc tế Nội Bài. Điều này khiến tôi không chỉ thất vọng về con người ông mà với cả một vài cán bộ thuộc Văn phòng Bộ Công Thương, với cả nơi dễ dãi chấp nhận phê duyệt mà thiếu nhạy cảm chính trị. Họ đã vi phạm nguyên tắc tổ chức đến khó hiểu và rất xem thường dư luận. Đó mới là điều đáng lo cho công tác quản lý xuất nhập cảnh nói chung khi một người nào đó "có vấn đề (!!!)".