ngày 29 tháng 05 năm 2017
Thiên nhiên & Môi trường
 

Cán bộ dám ăn cá nuôi ở miệng xả thải nhà máy giấy: Hay chứ! Tại sao không?

In bài viết
Nhà máy Giấy Lee & Man
  Theo TTXVN, ngày 4.4, ông Lữ Văn Hùng, Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang đã chỉ đạo ngành nông nghiệp triển khai ngay việc nuôi cá bằng lồng bè trên sông Hậu, ngay miệng ống xả thải của dự án Nhà máy Giấy Lee & Man Việt Nam.

Như báo điện tử Một Thế Giới đã nhiều lần thông tin, dự án Nhà máy Giấy Lee & Man (thuộc TT.Mái Dầm, H.Châu Thành, tỉnh Hậu Giang) được dư luận cả nước quan tâm, bởi rủi ro về môi trường rất lớn, và nhà máy này lại nằm sát sông Hậu.

Những ngày qua, dư luận lại nóng lên khi hàng chục hộ dân than trời, khi nhà máy mới vận hành thử nghiệm nhưng khói bụi đã bay chất lớp, tiếng ồn đinh tai, nhất là sát bên có ngôi trường tiêu học với khoảng 500 em học sinh...

Sau khi Bộ TN&MT cử đoàn cán bộ xuống kiểm tra - và phía nhà máy cũng thừa nhận, trong quá trình vận hành thử nghiệm trạm xử lý nước thải tập trung có phát sinh mùi hôi tại bể hiếu khí, ống thải khí biogas từ bể yếm khí, bể chứa bùn máy ép bùn và kho chứa bùn…

Sau đó, ông Trần Phong, Cục trưởng Cục Môi trường miền Nam thuộc Tổng cục Môi trường (Bộ TN&MT), cũng đã có buổi tiếp xúc với người dân để trấn an. Theo ông, công ty đã cam kết sẽ xử lý triệt để các vấn đề phát sinh, và nếu thời gian tới còn gây ảnh hưởng môi trường, khả năng bị đóng cửa cũng có thể xảy ra.

Nhưng có lẽ thấy dân chưa yên tâm, nên lãnh đạo tỉnh Hậu Giang đã nghĩ ra dự án nuôi cá xung quanh cống xả thải như trên. Theo ông Nguyễn Văn Đồng, Giám đốc Sở NN&PTNT tỉnh Hậu Giang, ngành nông nghiệp tỉnh đang xin chủ trương xây dựng mô hình nuôi thủy sản tại TT.Mái Dầm, H.Châu Thành. Nhất là xây dựng mô hình nuôi thủy sản xung quanh khu vực Nhà máy Giấy Lee & Man.
Quyết định này nhằm kiểm tra nước xả thải của dự án Nhà máy Giấy Lee & Man Việt Nam. Đặc biệt, theo lãnh đạo tỉnh, số cá nuôi từ lồng bè sẽ không bán ra thị trường mà để cán bộ dùng làm thực phẩm chế biến trong bữa ăn.

Ngành nông nghiệp Hậu Giang muốn chứng minh và lên tiếng với Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam (có văn bản kiến nghị về sự nguy hiểm của nhà máy giấy), Bộ NN&PTNT về việc xử lý nước thải tại Nhà máy Giấy Lee & Man, bằng đề xuất này.

Liệu thực tâm của lãnh đạo tỉnh ra sao? Hay chỉ lấy dự án nuôi cá để trấn an dư luận, rồi cá chết hay sống không ai biết? Chứ nếu dự án này triển khai thật và công khai, minh bạch mọi thứ, dân yên tâm lắm! Thậm chí, nếu công khai mời gọi, nhiều doanh nghiệp ở ĐBSCL sẵn sàng góp kinh phí để cán bộ tỉnh này nuôi và xơi cá.

Hãy nuôi cá thật, và cho người dân giám sát sự tăng trưởng của đàn cá, để chứng minh là nó sống thật giữa dòng nước thải. Khi cá lớn, hãy thu hoạch và chế biến tại chỗ, cho cán bộ - cấp càng cao càng tốt, xơi ngay trước mắt người dân địa phương!

Họ dám ăn cá, tức họ tin cấp dưới của mình và chính mình, vì tin rằng những con cá ấy sạch thật. Và tất nhiên, buộc họ phải tăng cường giám sát ô nhiễm của nhà máy. Bởi khi đó, giám sát không còn là trách nhiệm mà nó còn gắn với tính mạng, sức khỏe của những vị cán bộ này. Không thể đổ trách nhiệm hoặc đùn đẩy cho ai khi có sự cố nữa, mà chính họ phải gánh khi xơi những con cá ấy. Khi đó, dân tin!

Nói và dám làm không? Tất nhiên phải công khai mọi thứ - như đã nói. Đừng nói để nghe chơi nhé!

Hồ Hùng

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 2
08/04/17PHẢN HỒI
Hồi tháng 9/2016, người đứng đầu Bộ Tài nguyên và Môi trường đã chỉ đạo công ty Formosa - Hà Tĩnh phải xây hồ sinh học chỉ thị nuôi cá cạnh khu xử lý nước thải. Nước thải sau khi xử lý, nuôi cá sống khỏe mới được phép thải ra môi trường (VnExpress, Báo Mới, 08/9/2016). Mới đây, một lãnh đạo Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Hậu Giang đang triển khai cho nuôi cá ngay ống xả thải của nhà máy giấy Lee & Man với mục đích "kiểm tra nước xả thải của nhà máy", đồng thời cho cán bộ có cá để ăn chứ không bán ra ngoài (VietnamNet, 06/4/2017). Điều này làm kinh ngạc đối với nhiều người hiểu biết, chẳng biết các “sáng kiến” này dựa vào cơ sở khoa học nào? Các người chỉ đạo cũng như thực hiện các đề xuất này cũng không nói rõ là sẽ nuôi cá gì trong hàng trăm loại thủy sản nước ngọt và nước mặn. Và ai trong nhóm cán bộ dưới quyền hưởng ứng việc tự nguyện ăn cá nuôi bằng nước xả thải của nhà máy công nghiệp? Các học sinh phổ thông khi bắt đầu thực hành các thí nghiệm hóa học thì ngay giờ đầu tiên, các giáo viên thường nhắc nhở các biện pháp an toàn bản thân, hạn chế tối đa việc tiếp xúc hóa chất độc hại trực tiếp (qua da, qua tay, qua mắt), không hít, không ngửi (qua mũi), không nếm, không nuốt (qua lưỡi, qua miệng), … còn chuyện ăn (dù thực nghiệm ăn gián tiếp qua trung gian cơ thể một động vật khác) là cực kỳ tối kỵ, thì chưa có sách vở nào nói đến là có thể sử dụng hay ăn được(?). Trong ngành độc học môi trường (Environmental Toxicology) đôi khi người ta cũng xem một số động hay thực vật có tính mẫn cảm mạnh hay khả năng thích ứng cao, làm những chỉ thị sinh vật (bio-indicators). Các loài này có thể tồn tại trong một số điều kiện nguồn nước bị ô nhiễm nhằm định mức chất lượng hoặc sự biến đổi của môi trường. Thông thường, các loài sinh vật được khảo nghiệm là các động và thực vật cấp thấp như các loại tảo (tảo lam, tảo lục, tảo silic, tảo mắt, …), bèo, phiêu sinh thực vật (phytoplankton), phiêu sinh động vật (zooplankton), động vật nguyên sinh (protozoa), vi khuẩn hiếu khí (aerobic microorganisms, bacteria), một số động vật không xương sống (sò, ốc, trùng,…). Tất cả các loài này chỉ có thể chỉ thị ở một số chỉ tiêu nguồn nước ô nhiễm nhất định, chứ không thể là tất cả các chất gây độc. Khó chấp nhận được khi lấy cá làm chỉ thị đánh giá độ an toàn của nước thải công nghiệp. Chưa có quốc gia trên thế giới nào lấy cá còn sống, bơi lội được làm tiêu chí khẳng định độ an toàn về chất lượng nước cho con người cả. Nhìn các kênh nước thải đen ngòm ở Hà Nội, Saigon, Đồng Nai,… chắc chắc mức độ ô nhiễm đã vượt hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần Quy chuẩn Việt Nam liên quan đến chất lượng nguồn nước, vậy mà trong nước vẫn thấy nhiều loài cá còn sống, thậm chí sinh sản. Cá chỉ chết hàng loạt khi oxy đột ngột giảm thấp hay bị một độc tố cực kỳ mạnh giết. Cá có thể bị phơi nhiễm do hấp thụ các độc chất, các vi lượng kim loại nặng… tích tụ trong các mô, trứng, gan, mỡ… Người ăn cá sẽ tiếp tục thu nhận các độc chất này, cũng tích tụ ở gan, mỡ, trứng, sữa, hoặc bào thai … trong cơ thể và có thể đến một lúc nào các độc chất sẽ tạo ra những chuyển hóa tế bào không kiểm soát, hình thành bệnh tật, ung thư cho người. Trong các thí nghiệm về độc tố trong nguồn nước đối với một cá thể sinh vật nào đó, người ta dùng chỉ tiêu LD 50 (do JW Trevan đề xuất từ năm 1927). LD 50 là từ viết tắt của chữ medium letalis dosis (liều lượng gây chết trung bình), được định nghĩa là liều lượng chất độc gây chết cho một nửa (50%) số lượng cá thể dùng trong nghiên cứu sau một thời gian. Một ví dụ xem xét, theo Quy chuẩn Việt Nam 08-MT:2015/BTNMT, yêu cầu nước sau khi xử lý được phép xả ra môi trường khi nồng độ chì (Pb) phải nhỏ hơn 0,02 mg/L đối với nước loại A và nhỏ hơn 0,05 mg/L đối với nước loại B hay nồng độ thủy ngân (Hg) phải dưới 0,01 mg/L (nước loại A) – 0,02 mg/L (nước loại B) hay nồng độ phenol phải thấp hơn 0,005 – 0,01 mg/L, … nhưng đối với nhiều loại cá đen vẫn sống khỏe với nồng độ các chất này dù vượt hơn 10 lần. Công bố của Viện Y tế Công cộng TP.HCM ngày 16/10/2012, với thực nghiệm LD 50 với cá vàng (Goldfish, một loài cá cảnh) trong nước có nồng độ phenol 125 mg/L thì cá vàng chết khoảng một nửa số lượng cá thể sau 24 giờ. Nghĩa là, với độc chất phenol gấp 125.000 lần mức QCVN 08-MT:2015/BTNMT cho phép xả thải ra nguồn nước thì mới có thể gây hại cho cá vàng. Trong khi đó, chỉ tiếp xúc một lượng nhỏ phenol qua da cũng có thể gây độc cấp tính, còn tiếp xúc mãn tính sẽ gây nguy cơ ung thư, đột biến gene cho các loài động vật có vú. Các vị lãnh đạo và các nhà quản lý chính quyền có thể có những phát biểu để tạm yên lòng người dân (dù là phát biểu… ẩu), nhưng những vấn đề hệ trọng đối với sức khỏe con người, sức khỏe dòng sông, sức khỏe hệ sinh thái thì phải rất cẩn thận. Nếu không, hậu họa vô cùng lớn cho dân tộc, và cả đạo đức xã hội, mà khó đo đếm được. Một điều nữa, nếu người phát biểu tự tin thì có thể nuôi cá trong nước thải để ăn cho bản thân mình như một thực nghiệm hay chứng tỏ sự an toàn, nhưng đừng có yêu cầu cán bộ, nhân viên cùng ăn, vì tội cho họ lắm, và cả gia đình họ nữa, nếu bản thân họ không thật sự muốn làm những con chuột bạch cho thí nghiệm sinh học và môi trường. Một điều ngạc nhiên nữa, cũng cần phải nói cho rõ là, nghĩa vụ và trách nhiệm chứng minh khả năng xử lý nước đạt yêu cầu theo quy định Nhà nước là của chủ nhà máy. Bổn phận của chính quyền địa phương phải làm công việc giám sát và chế tài việc tuân thủ Pháp luật của nhà đầu tư. Hà cớ gì mà một ông Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (đáng lý phải tích cực bảo vệ nguồn nước, sông rạch cho người dân canh tác trong ngành nông nghiệp, chăn nuôi và nuôi trồng thủy sản của mình) lại đứng ra cho nuôi cá nơi họng xả nước thải, tự lấy cá ăn để rêu rao với mọi người là nhà máy công nghiệp này xử lý chất thải tốt lắm. Cán bộ đều ăn cá ở đây… có ai chết đâu mà bà con sợ quá dzậy!!!???
07/04/17PHẢN HỒI
Tụi nay chuyên nói dóc , mỵ dân thôi , chứ tụi nó dám ăn cá đó không ? Nói để cgó qua chuyện ...Người dân hãy quan tâm và cảnh giác , nếu cần thì xử đẹp cái nhà máy .. là xong thôi .
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Thông

    Nhà báo

    Các bậc phu huynh cần hiểu rằng dành thời gian, công sức lo cho con những kỹ năng cần thiết để vào đời thì không phải chỉ có lợi cho con, mà chính mình cũng đỡ phải lo lắng chứ chưa nói đến chuyện phải đối mặt với bi kịch.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Không phải ngẫu nhiên mà việc giữ bí mật thông tin về vụ việc, về khách hàng lại là một trong những nghĩa vụ của luật sư được quy định trong Luật Luật sư và Quy tắc ứng xử và đạo đức nghề nghiệp luật sư Việt Nam.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Phát biểu với báo giới, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn Nguyễn Đăng Chương cho rằng “việc lập danh sách cấm là bất khả thi”, và Cục lựa chọn phương pháp lập danh sách “cho phép”. Như vậy ở đây ông Cục trưởng đã lựa chọn phương pháp “chọn cho”, thay vì “chọn bỏ”. Hay nói cách khác, ông lựa chọn việc dễ cho mình, đẩy việc khó cho người dân, doanh nghiệp.

  • Hoàng Linh

    Nhà báo

    Venice ngoan cố hay người Việt sai lầm? Theo một thống kê thì du khách đến thành phố nhỏ bé này mỗi năm gấp ba lần số du khách đến toàn cõi VN: tháng 4.2017 VN đón 1.071.650 lượt du khách, còn thành phố Venice đón trên 30 triệu du khách mỗi năm.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    “Cải cách giáo dục”, cụm từ thoạt đầu mới nghe người ta cứ dễ lầm đó là một cụm từ biểu hiện cho tinh thần cầu tiến, ham đổi mới, nhưng cứ nghe đi nghe lại hết năm này đến năm khác người nghe không khỏi thở dài như nhân vật của Vũ Trọng Phụng mà than rằng: “Biết rồi, khổ lắm, cải mãi!”…