ngày 20 tháng 09 năm 2017
Thời áo trắng
 

Sài Gòn những ngày không ‘bão’

In bài viết
  Chiều nay, tôi rảo bước trên các con đường nhạt nắng, lang thang tìm một nơi để trú chân, đưa mắt đảo khắp các ngã mà thấy Sài Gòn hôm nay bình yên đến lạ. Không một chút sóng gợn, dường như gió cũng chỉ biết phất phơ, thả hồn trong một chiều cạn nắng.

Ánh nhìn vô định của tôi dõi theo những bánh xe quay vòng trên đường, đôi khi đó lại là bánh xe của sự luân hồi, chuyển nghiệp. Trên tay tôi vẫn cầm ly nước mía ở vỉa hè, ngọt lịm, mát lành… tôi nhìn những gương mặt vô hồn đang di chuyển trên phố. Chiều rơi nhẹ đến nỗi mà tôi cứ ngỡ Sài Gòn lạc bước đêm qua.

Tôi lại mơ hồ nhớ đến những câu đùa của bé bạn chung phòng trọ, nếu cho nó một điều ước thì nó muốn: Sài Gòn những ngày không “bão”. Tôi cười giòn với mong muốn vui vui của nó, tôi bảo nơi này làm gì có bão, mà nếu có thì có bão … hụt.

Nó cũng cười, nụ cười trầm trầm, ngông ngông khó hiểu, nó nói với tôi là nó muốn nơi này có được những ngày bình yên, không bon chen, không xô bồ, không quá ồn ào. Nó với tôi vốn không được sinh ra trên mảnh đất này, không một ai quen biết, cũng không thể hiểu hết con người nơi đây.

Nó sống rất tình cảm, trong con người nó luôn toát lên một vẻ đẹp thánh thiện của cô thiếu nữ đang độ xuân tràn, nó hay cười một mình rồi lại hay chiêm nghiệm những triết lý. Sống chung với nó đã tròn bốn năm nhưng đôi khi tôi cũng không thể hiểu hết được những hành động hay suy nghĩ trong con người nó.

Sài Gòn thì luôn trẻ trung nhưng sao tôi thấy mình ngày một già đi, già theo những mùa hoa Osaka rơi vương vãi trên hè phố. Nơi đây là nơi tá túc cho những giấc mơ, là nơi chắp thêm đôi cánh cho những khát vọng, hoài bão của các thanh niên cũng tìm điểm tựa từ mảnh đất này, mong muốn đổi mình và thay áo cho những quy củ, là ngôi nhà của mọi tầng lớp, Sài Gòn trở nên quyến rũ hơn.

Tôi vẫn đi, chậm thôi, đủ để hít thở những làn gió chiều lướt nhẹ qua, tất nhiên sẽ không ai biết tôi đang nghĩ gì, tôi cứ đi. Những ngã ba, ngã tư, tôi phải chọn một đường, những ý định ngẫu nhiên, lựa chọn không suy nghĩ, cứ thế tôi đi.
Sai Gon nhung ngay khong ‘bao’

Sài Gòn đã bao bọc tôi những ngày tháng sinh viên, với bao khó khăn, thử thách, đi qua những niềm vui và nỗi buồn khắc khoải. Có đôi lúc tôi yêu nơi này đến lạ, yêu những ngày thời tiết bị lạc bước, se se, lành lạnh, yêu những cơn gió giao mùa khô khô, yêu cả những con đường đầy lá me bay vào một ngày cuối hạ.

Đôi khi tôi cũng bắt gặp những đôi mắt lạc loài, mệt mỏi vì mưu sinh, những ánh nhìn hờ hững, lạc lõng giữa cõi người như cố gắng kiếm tìm một nơi nào đó để làm điểm tựa.

Chiều rơi. Nhẹ. Tôi vẫn sải bước theo dòng người, lòng nghĩ về một Sài Gòn không bão. Nếu nơi đây không có “bão”, chắc gì đẹp và lộng lẫy như thế này, đôi khi chính dòng máu “bão” lại đưa con người đến những ước mơ, đưa họ tiến tới gần hơn với một cuộc sống đầy hứa hẹn.

Ở bên kia đường, cô bé chừng khoảng 10 tuổi cầm tập vé số ngơ ngác nhìn dòng người tấp nập, trong đôi mắt ngây thơ, trong sáng ấy nhốm một màu vàng nhạt của nắng, màu của chiều mưu sinh. Tôi băng qua đường, mua dùm em vài tờ, hỏi em vài câu, rồi em lại tiếp tục con đường của mình, tôi và em ngược dòng.

Trong chốn đèn pha sắc này, còn bao nhiêu người như em, sẽ không ai đếm được, cũng chẳng ai để tâm làm gì, vì ai cũng bận rộn trong những suy nghĩ gánh nặng đời thường.

Thênh thang. Chơi vơi. Tôi trở về với màn đêm dần buông xuống, trời bắt đầu đóng cửa. Tâm hồn tôi bắt đầu mở ra, những góc tối bắt đầu lên tiếng tâm sự với nhau, chúng kể lể, chúng than trách, chúng cười … rồi chúng cùng tôi chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ màng, tôi nghe có tiếng đó ai nói rằng: “Sài Gòn luôn có “bão”. Rồi kéo theo đằng sau là tiếng cười vang cả một vùng tĩnh lặng.

Vĩ Như

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Trong công tác quản lý nhà nước, nhiều khi chúng ta "nói vậy nhưng lại không làm vậy" để rồi “cái sảy nảy cái ung". Đến khi muốn xử lý khi biết có chuyện không bình thường hoặc buộc phải xử lý để xã hội phát triển thì khi đó mới lòi ra những bất ổn khó hiểu, thậm chí là hậu quả khôn lường từ những nhiệm kỳ trước để lại. Vì thế, những vị lãnh đạo kế tục đã và sẽ gặp khó.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng tiền lẻ đang phát huy sức mạnh bé mọn của nó, nhưng phát huy kiểu này thì chả ai mong muốn, kể cả nhà chức việc, nhà đầu tư lẫn giới tài xế, chủ xe. Người ta ai cũng chỉ mong có sự hợp lý trong mọi sự, nếu phải trả phí thì trả đúng đồng tiền bát gạo.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng phục đưa học sinh vào khuôn khổ, thử thách học sinh rèn luyện trong môi trường tập thể, nhưng “đồng phục” một cách máy móc, thái quá vô hình trung làm cho các em mắc chứng rập khuôn, phản xạ theo kiểu “rô-bốt”, bấm nút là chạy theo “lập trình”.

  • Hồ Hùng

    Nhà báo

    Điều quan trong là chất lượng cán bộ, chứ vẻ bề ngoài lịch lãm chẳng nói lên được điều gì…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Quy trình kiểm định với cả chục chuyên gia mà cũng để lọt một nhà sản xuất ma thì có khi đến ông nông dân chân đất cũng có thể làm cán bộ kiểm định được! Và một sản phẩm giả thuốc lại được một vị Thứ trưởng của Bộ Y tế một quốc gia công nhận là "thuốc" kém chất lượng, đến khi ra tòa xét xử cũng lại được "công nhận" là thuốc, thì như vậy quả thực, làm cán bộ ở Việt Nam "dễ" quá còn gì!