ngày 26 tháng 06 năm 2017
Thời áo trắng
 

Câu chuyện giáo dục: Khi người ta là hoa của đất

In bài viết
  Cổ nhân có nói: người ta là hoa của đất. Những hành động trên thật xứng đáng được trân trọng. Nếu xã hội là một vườn hoa lớn, thì những biểu hiện trên là những bông hoa đẹp nhất. Nhiều khi phải biết tự hạ mình xuống để được người khác nâng giá trị của mình lên. 

1. Buổi sáng thứ hai đầu tuần, dòng người hối hả tuôn về trung tâm thành phố. Các con đường được nghỉ chút xả hơi cuối tuần nay phải gồng mình vì bụi khói, tiếng ồn... Ở nhiều góc đường, cũng như mọi khi, chỉ kịp chực chờ đèn đỏ là một số người tiếp thị xông ra trước đầu xe, chìa những tờ rơi quảng cáo. Một số người khó chịu thầm nghĩ: Điệp khúc mở đầu cho một ngày đầy phiền toái của cuộc sống thị thành! Nhưng hôm nay thật khác lạ, có cái gì đó thật dễ chịu, thật thân thương len lỏi vào trong tâm trí của người đi đường kia. Phát tờ rơi hôm nay là hai cô gái mặt mày xinh xắn. Họ là sinh viên. Một cô đi đưa cho khách. Cô còn lại thì lom khom nhặt những tờ rơi mà người đi đường tiện tay thả xuống mặt đường vô tội vạ trước đó. Nhiều người nghĩ rằng họ sẽ phát lại cho khách những tờ rơi nhặt lại ấy. Nhưng không, cô ta nhặt xong và bỏ vào một giỏ rác bên đường...

2. Ba người đàn ông trung niên ngồi uống cà phê. Trong tiếng nhạc xập xình, họ đang bàn về việc trúng số - những tấm vé mua chung số khi uống cà phê sáng qua. Ai cũng hoạch định cho riêng mình đầy những mộng đẹp. Vừa lúc ấy có một bà lão bán vé số bước vào. Bà lão chìa xấp vé ra mời. Họ mượn sổ dò số. Vé hỏng! Một người vò vé, ném sang góc bàn đối diện, người khác thả rơi xuống nền quán, còn người kia thì nhét vào túi áo. Sau khi bán vé xong, bà lão xin những tấm vé trong túi người đàn ông kia. Cả ba người đều nghĩ: Chắc là có gì gian dối ở đây? Xin vé xong, bà lão cúi nhặt những vé rơi vãi và đi ra cửa quán. Cả ba người nhìn theo. Trái với những gì họ nghĩ, bà lão cho những chiếc vé vào sọt rác của chủ quán...

3. Là một giáo viên nhiệt tình, thương yêu học sinh và đầy trách nhiệm, nhưng tuần nào tổng kết thi đua ở trường, lớp của thầy C.H.C chủ nhiệm vẫn xếp hạng bét. Tệ nhất là điểm vệ sinh. Lớp trực nhật chậm, lem luốc, bữa sạch bữa dơ. Hôm nào đến cuối buổi học cũng nhiều giấy vụn. Sau nhiều lần nhắc nhở, có cả sử dụng hình phạt, thấy chẳng suy suyển gì mấy, thầy C. bèn nghĩ ra một cách. Số là hôm ấy lớp có tiết kiểm tra. Trong lúc chúng cắm cúi làm bài thì thầy C. đi khắp phòng học, thầy điều chỉnh các dãy bàn cho thật ngay ngắn. Rồi đột nhiên thầy đến cuối lớp, lấy cây chổi lên. Trước cái nhìn đầy ngạc nhiên của cả lớp, thầy đã quét sạch những rác bẩn. Kể từ hôm đó, lớp của thầy C. bao giờ cũng được học trò vệ sinh sạch sẽ...

Cổ nhân có nói: người ta là hoa của đất. Những hành động trên thật xứng đáng được trân trọng. Nếu xã hội là một vườn hoa lớn, thì những biểu hiện trên là những bông hoa đẹp nhất. Nhiều khi phải biết tự hạ mình xuống để được người khác nâng giá trị của mình lên. Ta có quyền tin tưởng rằng, nếu chứng kiến những cảnh ấy thì người ta sẽ có ứng xử tích cực hơn: một cái lắc đầu không nhận tờ rơi, hoặc có nhận thì không ném xuống mặt đường; điều chỉnh thói quen tiện đâu là xả rác đấy. Đâu chỉ là chuyện rác, mà lớn hơn là chuyện ứng xử, chuyện của văn hóa...

Theo Trần Ngọc Tuấn/Thanh Niên

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.