ngày 21 tháng 08 năm 2017
Câu chuyện giáo dục
 

Không khỏi lo ngại chất lượng cử nhân sư phạm

In bài viết
  ​Tôi còn nhớ hồi còn học trung học, lần đầu tiên tôi nghe một thầy giáo lớn tuổi nói đùa về cái nghề của mình bằng câu: “Nhất Y, nhì Dược, tạm được Bách khoa, qua loa Sư phạm” và “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”. Thầy không phủ nhận cái danh dự nghề giáo nhưng thầy trải lòng rằng, bất đắc dĩ người ta mới chọn học ngành sư phạm, vì nghề giáo nghèo.

Trải qua 20 năm theo con đường của thầy, con đường mà thầy bảo là thầy “lỡ chọn”, tôi thấy có phần đúng như vậy, làm nhà giáo chân chính ít có ai giàu, cùng lắm thì kha khá nếu biết tằn tiện, tiết kiệm.

Tất nhiên, cũng có những giáo viên dạy thêm, thậm chí dùng mọi “chiêu” để dụ, ép học sinh học thêm, lấy dạy thêm làm phương tiện cải thiện thu nhập, nâng cao đời sống. Những giáo viên này khá giả hẳn, có người xây được nhà lầu, tậu được xe hơi. 

Hiện nay với sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, đời sống giáo viên tuy chưa cao như mong đợi nhưng nhìn chung tương đối ổn định, không đến nỗi nào thiếu trước hụt sau, chật vật như các thầy cô công tác giai đoạn những năm 80, 90.

Thế nhưng hiện nay, sau bao nhiêu năm, cái câu “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” vẫn còn nguyên ý nghĩa phản ánh thực trạng đầu vào của ngành sư phạm. Chuyện bất đắc dĩ mới vào sư phạm vẫn là sự thật. Ai giỏi ít khi đăng ký thi vào sư phạm. Ai không có khả năng vào các ngành “hot”, ngành dễ kiếm việc làm, có thu nhập cao thì mới vào trường sư phạm.

Ngành sư phạm hình như đang “xuống giá” khi chạy theo số lượng, đào tạo xong rồi bỏ ngỏ, để sinh viên tự “bơi” trong “biển người” thất nghiệp. Cử nhân sư phạm thất nghiệp ngày càng nhiều, thật lãng phí chi phí đào tạo của nhà nước và nhân dân. Trong khi đó, trường sư phạm, trường đại học có ngành sư phạm mở ra ngày càng nhiều.

Với đặc thù là đào tạo người thầy, lẽ ra ngành sư phạm phải là một trong những ngành có điểm tuyển đầu vào cao nhất, thì những năm gần đây có xu hướng ngược lại, chất lượng đầu vào một số trường sư phạm rất thấp. Để trường hoạt động được thì phải đủ chỉ tiêu tuyển sinh. Thế là các trường sư phạm, nhất là các trường sư phạm địa phương phải tuyển đầu vào bằng điểm sàn, thậm chí dưới điểm sàn, tuyển sinh bằng mọi giá.

Một cử nhân ra trường chất lượng sẽ ra sao khi điểm đầu vào đại học một số ngành chỉ 9 - 10 điểm/3 môn. Vậy nếu được cộng điểm ưu tiên từ 0.5 - 2 điểm thì thí sinh cần mỗi môn từ 2.5 - 3 điểm là trúng tuyển. Học lực 2.5 - 3 điểm/môn, sau 4 năm đào tạo, ra làm thầy, đứng trên bục giảng, thật đáng lo ngại cho chất lượng đội ngũ giáo viên trẻ sau này.

Mặc dù điểm đầu vào thấp nhưng điểm tốt nghiệp của họ rất cao, đây là “lợi thế mà một số trường sư phạm địa phương cố tình “can thiệp” để sinh viên trường mình ra trường có cơ hội “cạnh tranh” trong xét tuyển viên chức. Đây cũng là một sự cạnh tranh thiếu lành mạnh của một số trường sư phạm địa phương.

Mặc dù ngành sư phạm được miễn học phí, nhưng chế độ ưu tiên đó vẫn chưa thực sự thu hút người giỏi vào ngành sư phạm. Học phí không phải là vấn đề tiên quyết, vấn đề là ra trường dễ có việc làm hay không, thu nhập thế nào. 

Có thầy giỏi mới có trò giỏi. Tất nhiên giỏi chưa đủ, người thầy là “kỹ sư tâm hồn”, phải có phẩm chất đạo đức tốt. Yếu tố xét tuyển đầu vào của các trường sư phạm hiện nay chưa quan tâm đặc biệt đối với vấn đề này. Thí sinh có hạnh kiểm của 3 năm học (lớp 10, 11, 12) THPT đạt từ loại khá trở lên, đó là tiêu chuẩn hạnh kiểm để xét tuyển vào ngành sư phạm hiện nay. 

Vấn đề là tại sao không chỉ tuyển thí sinh có hạnh kiểm loại tốt, để học sinh nào có hướng vào sư phạm thì phải lo rèn luyện hạnh kiểm ngay từ khi còn trên ghế trường phổ thông?

Điểm chuẩn đầu vào đã thấp, tiêu chí hạnh kiểm chấp nhận loại khá, e rằng như vậy là thiếu tính sàng lọc trong xét tuyển đầu vào đối với ngành sư phạm. Đó là chưa kể những tiêu chí về ngoại hình, giọng nói... thường bị bỏ qua trong xét tuyển vào ngành vốn mang tính đặc thù này.

Khi có sự cố trong giáo dục nhà trường, chúng ta thường phàn nàn về năng lực, phẩm chất nhà giáo nhưng chúng ta ít quan tâm, đầu tư đúng mức, sàng lọc đầu vào trong tuyển sinh ngành sư phạm. 

Hiện cử nhân sư phạm tốt nghiệp ra trường thất nghiệp ngày càng nhiều do đào tạo tràn lan, vượt quá xa nhu cầu thực tế. Đã đến lúc các trường sư phạm cần phải chuyển hướng đào tạo chất lượng cao, sản phẩm đào tạo phải tinh túy, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của xã hội. 

Chẳng hạn, hiện nay đang có xu thế đào tạo giáo viên THPT dạy các môn khoa học tự nhiên bằng tiếng Anh để dạy tại các trường THPT chuyên, trường quốc tế, trường trung học chất lượng cao. Đó là sự hội nhập, nâng tầm giáo dục Việt Nam đạt tiêu chuẩn quốc tế, cần chất lượng đầu vào rất cao. 

Hội nhập với nền giáo dục hiện đại thế giới cần có chiến lược thu hút người giỏi, người có tiềm năng vào ngành sư phạm, không chỉ miễn học phí mà đào tạo phải gắn với sử dụng, giải quyết việc làm, cải thiện thu nhập đối với nhà giáo; không chỉ giảm sâu chỉ tiêu đào tạo mà phải sắp xếp tinh gọn, sàng lọc hệ thống các trường sư phạm trên cả nước. 

Lê Xuân Chiến

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 2
30/05/17PHẢN HỒI
Bài viết phản ánh đúng thực trạng chất lượng cử nhận sư phạm hiện nay. Đầu vào thấp, ai giỏi không vào sư phạm, tương lai giáo dục đi về đâu ?
24/05/17PHẢN HỒI
Phải nói thẳng là trường SP của ta xưa nay không phải là nơi đào tạo nghề- nghề dạy học - đích thức. Học trung cấp SP, cao đẳng SP, đại học SP chủ yếu là học văn hóa (lên cao) công thêm các môn có tính chất như tìm hiểu nghiệp vụ dạy học nặng lí thuyết nhẹ thực hành. Học sinh sinh viên vào trường dễ, ra trường cũng dễ nhưng chẳng có tay nghề. Ngành GD bồi dưỡng cũng mây gió qua loa bị dư luận chê nhiều nhưng không sửa được. Không dướ 90% GV mới ra không là không biết dạy. Đổi mới SP lâu nay chỉ có đầu tư tiền bạc nâng cấp trường, xây cơ sở hạ tầng rất lãng phí. Đội ngũ CBQL trường SP không đủ năng lực hoặc không lo tổ chức hoạt động dạy nghề. Phải cải tổ SP may ra mới có trường đào tạo nghề tử tế để con dân được học với đội ngũ có tay nghề.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Giáo viên hiện nay đời sống cực kỳ khó khăn. Loại được hưởng lương trong biên chế tuy ít ỏi nhưng cũng còn là may mắn. Có những giáo viên ở nông thôn, lương chỉ là thứ phụ cấp vài trăm ngàn/tháng (giáo viên mẫu giáo...) thì xin hỏi họ sống sao nổi nếu không có nghề phụ? Trách nhiệm của nhà nước ở đây là cần có cách xử lý thật thấu đáo chuyện này nếu không muốn đất nước bị tụt hậu về tri thức.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Nếu băm nhỏ các con đường BOT để lắp trạm thu phí dày đặc hơn thì tất nhiên dòng xe cộ sẽ phải lưu thông chậm chạp hơn vì chốc chốc lại phải dừng trạm trả phí ở khoảng cách quá gần. Nếu đặt trạm dày như vậy thì BOT hóa ra lại cản trở tốc độ phát triển kinh tế xã hội, chứ không còn thúc đẩy nữa.

  • Phạm Quang Long

    PGS-TS

    Đường sá nói chung là tài sản quốc gia, nhà nước giao cho ông GTVT quản. Ông quyết định đầu tư đường nào, chọn hình thức nào, đặt trạm thu phí ở đâu, được thu trong bao nhiêu năm... đều được dân giao cho ông quyết cả. Thế mà ông phụ lòng tin của dân.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Cuộc 'khủng hoảng tiền lẻ' ở trạm thu phí Cai Lậy vẫn chưa đến hồi kết mà còn có “khả năng lây lan” như lo ngại của Chủ nhiệm Ủy ban đối ngoại Thường vụ quốc hội Nguyễn Văn Giàu. Câu hỏi được đặt ra là: Ai là người chịu trách nhiệm về cuộc khủng hoảng này và cả khả năng có thể lây lan của nó?

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Đây là tranh chấp giữa nhà đầu tư yêu cầu dân trả tiền, còn dân không chịu trả tiền vì cho rằng mình dùng đường cũ, không dùng đường mới do nhà đầu tư xây. Nhà đầu tư thấy mình có lý theo quy định về BOT thì cứ đưa sự việc ra thuyết phục công luận, hay kiện ra tòa xét xử công khai và công minh. Có đâu lại mật báo thông tin của người đang tranh chấp với mình?