ngày 26 tháng 06 năm 2017
Câu chuyện giáo dục
 

Eo ôi, nét chữ học trò !

In bài viết
  Xưa nét chữ học trò đi vào thơ ca, âm nhạc như một hình ảnh thân thương. Nét chữ học trò tượng trưng cho sự ngây thơ, trong sáng, hồn nhiên. Còn nay? Eo ôi, nét chữ học trò !

Chữ viết học trò, nhất là nét chữ học trò cấp 3 hiện nay, đáng báo động không kém gì nạn bạo lực học đường hay trào lưu câu like nhảm nhí, méo mó của giới trẻ mà chúng ta đã lên tiếng bấy lâu nay. Khác chăng là bạo lực học đường, những trò câu like thì ồn ào, ầm ĩ, còn sự xuống cấp về chữ viết thì âm thầm, chìm khuất. Chìm khuất nhưng nhức nhối không kém gì, vì đây là sự xuống cấp bề sâu của văn hóa: văn hóa chữ nghĩa, văn hóa thẩm mỹ !

“Chữ nghĩa” gồm “chữ” và “nghĩa”, muốn hiểu “nghĩa” trước hết phải thông qua “chữ”. Thế mà chữ viết phần lớn học trò ngày nay “biến dạng” khôn lường. Nghịch lý thay, càng học lêm cao, chữ viết càng... xấu. Không chỉ xấu mà còn rất cẩu thả, cẩu thả kinh khủng.

Khổ nỗi thầy cô vừa chấm bài học trò vừa “dịch”, vừa đoán, lấy chữ “dịch” được để đoán chữ “dịch” không ra. Nhiều em viết không ra chữ, nét chữ rất tùy tiện, vô lối, thích viết kiểu gì thì viết. Chữ nghiêng không ra chữ nghiêng, chữ đứng không ra chữ đứng. Những nét bút loăn xoăn, lập lờ, loằng ngoằng trên trang giấy... thật khó tả.

Nhưng phải chi trình bày sạch sẽ, những em viết chữ xấu thường rất ẩu, gạch bỏ thì gạch bừa, thay vì dùng thước gạch ngang thì dùng bút tô đậm, bôi đen loang lổ; có em thì dùng bút xóa tô lỗ chỗ, nham nhở trông rất khó coi.

Những em viết chữ xấu và ẩu thường đi đôi với sai chính tả, sự cẩu thả này dẫn đến sự cẩu thả khác. Sai chính tả từ những chữ thông dụng nhất, đơn giản nhất, kể cả quy tắc viết hoa. Nhiều em rất tùy tiện, cảm tính khi viết chữ. Trong một từ, vừa có chữ viết thường, vừa có chữ viết hoa, (chẳng hạn như từ viỆt NaM, đẤT NưỚc); dấu sắc thì viết ngang như dấu huyền; dấu hỏi và ngã đều viết như nhau !

Một số em do quen viết theo kiểu “teen” trên tin nhắn, facebook nên trong bài kiểm tra cũng ghi theo kiểu đó, chẳng hạn: vs (với), ko kan (khó khăn), qay qan (quây quần), sy ngi (suy nghĩ), tenh iu (tình yêu)...

Nhiều em như muốn “đánh đố” thầy cô, không chỉ chữ mà cả con số, các em cũng viết rất ẩu: số 1, 2, 7; số 3, 5; số 0, 6 viết gần như nhau.

Lỗi của học trò nhưng cũng chính là lỗi của thầy cô chúng ta. “Sản phẩm” chữ viết của các em chính là “sản phẩm lỗi” của giáo dục mà thầy cô là người “nhào nặn” trực tiếp đó thôi.

Chữ viết cấp 1 của các em không quá tệ, nhưng lên cấp 2 thì xấu dần và đến cấp 3 thì xấu, cẩu thả đến mức trầm trọng. Số học sinh viết cẩn thận, rõ ràng rất ít, viết chữ đẹp ngày càng hiếm hơn. Vì sao nên nông nổi này ? Phải chăng học càng lên cao chương trình càng quá tải, giờ học thầy cô bắt các em ghi chép quá nhiều, các em phải viết nhanh mới kịp ? Phải chăng việc uốn nắn chữ viết của học sinh không phải là nhiệm vụ của giáo viên cấp 2, cấp 3 ? Và một điều tế nhị nữa, liệu các thầy cô cấp 2, cấp 3 đã làm gương cho các em về chữ viết hay chưa ? Tại sao không thể cộng điểm ưu tiên cho học sinh trình bày bài làm cẩn thận, chữ đẹp ?

Chữ viết tệ, nguyên nhân chính là ở các em, do thói quen cẩu thả mà ra. Các em đã tự làm hỏng chữ viết của mình mà không biết. Có điều cần phải nói, một thế hệ xuống cấp về chữ viết, xuống cấp về thẩm mỹ chữ nghĩa nhưng thầy cô đã làm ngơ, ngành giáo dục chẳng hề quan tâm. Những cuộc thi chữ đẹp ở bậc Tiểu học có còn ý nghĩa nữa không khi bậc THCS, THPT “thả nổi” chữ viết của học trò ? Ngành giáo dục “đổi mới” xoành xoạch, nào là mô hình nọ, mô hình kia, hình thức thi cử... nhưng “quên” mất việc giáo dục học trò qua nét chữ. “Nét chữ nết người”, cha ông ta từ xưa đã đúc kết như vậy.

Ngày nay càng không phải vì có máy vi tính mà chữ viết, nét chữ không quan trọng nữa. Điều này cũng giống như không vì có máy tính mà người ta không cần học tính toán. Chữ viết gắn liền với ngôn ngữ và tư duy. Xem thường chữ viết sẽ phải trả giá khôn lường.

Theo xu hướng hiện nay, rồi đây tất cả những bài kiểm tra, những kỳ thi theo hình thức trắc nghiệm, đúng là rất khách quan, chính xác, tiện lợi, giảm kinh phí thi cử. Nhưng kỹ năng lập luận, kỹ năng trình bày của người học thì sao ? Và chữ viết của các em nữa ? Nghĩ đến đây chắc không ít người phải băn khoăn, lo lắng...

Lê Xuân Chiến 

(GV. Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, Tiên Phước, Quảng Nam)

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 2
02/06/17PHẢN HỒI
Ngày nay nếu cứ nhìn vào điểm 10 thì học sinh nào cũng giỏi cả ,vì học sinh đã làm đúng đáp số .Việc chấm điểm ngày nay lấy đáp số là chính ,còn chữ viết dù xấu đẹp không quan trọng .Nhưng thầy cô thời bao cấp hoàn toàn khác ,bài kiểm tra kết quả đúng 100% nhưng có khi thầy vẫn cho điểm 10 ,vì thầy còn nhìn vào chữ viết vào cách trình bày .Vậy lên được điểm 10 thời đó là rất hãn hữu Còn ngày nay thì sao chữ viết của học sinh rất xấu.Tôi có đứa cháu học lớp 10 khi xem bản kiểm điểm của cháu tôi không sao đọc được ,tôi bảo với cháu bác cũng bái phục thầy cô của cháu chữ viết thế này mà thầy cô cũng đọc được .Nếu bác là giáo viên chắc bác sẽ cho điểm 1 và phê là chữ xấu quá cô không đọc được .Tôi nghĩ vì bệnh thành tích mà thầy cô đã bỏ qua nhiều lỗi cơ bản của học sinh,vì vào đầu năm học lớp nào cũng đề ra chỉ tiêu phấn đấu bao nhiêu phần trăm là học sinh giỏi,khá và trung bình thì không có .Tôi từng đi họp phụ huynh cho cháu,khi xem phiếu điểm tôi thấy điểm tổng kết có môn ngoại ngữ giống nhau nên tôi hỏi ,bạn đi học hay cháu đi học ,cháu tôi bảo cháu và cũng hợp tác.Vậy nên các bậc phụ huynh phải là người hiểu thực lực trí tuệ của con mình nhất
26/04/17PHẢN HỒI
Thế hệ bây giờ ít được học tiếng việt, những cái rất chi là dân dã Việt Nam như ca dao tục ngữ ít được đưa vào chương trình, không kể đến những teen bây giờ dùng ngôn ngữ riêng, bên cạnh đó, việc viết sai chính tả ngay những từ sơ đẳng nhất, với cả hệ thống giáo dục nữa, nhiều bài tập ra đề mà thấy cái đề cũng không rõ ràng mà. Lớp trẻ bây giờ cũng nhiều thành phần " ăn không nên đọi, nói không nên hồn" thử hỏi làm sao mà nhận thức không kém. Nói chung là hỏng cả một thế hệ. P/s: mà thầy cũng có dính líu ít nhiều á thầy nghe. K bt thầy có nhớ e k? Cái đứa hay lí sự bà bày trò á thầy nạ
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.