ngày 19 tháng 09 năm 2017
Bàn tròn lịch sử
 

Khi cuộc xâm lăng 1979 được chính thức gọi tên trong sử sách

In bài viết
  Tài liệu thế giới và trong dân chúng Việt Nam còn ghi nhiều về cuộc xâm lược Việt Nam của Trung Quốc gần bốn mươi năm trước.

Với 600 ngàn quân được huy động tấn công qua biên giới, cuộc chiến đã man rợ giết khoảng một trăm ngàn người dân Việt. Kẻ xâm lăng đã thảm sát người Việt ngày 17.2.1979 với nhiều bằng chứng còn ghi lại. Lẽ ra đó phải là một ngày khắc cốt ghi tâm, tại sao có những khảo sát cho thấy nhiều người dân Việt không biết?

Mười năm sau đó, Trung Quốc lại tấn công hải chiến chiếm một số đảo và vùng biển do Việt Nam đã quản lý liên tục từ thời các chúa Nguyễn cách nay khoảng 400 năm. Và sau đó là những uy hiếp thường xuyên vùng biển đảo còn lại của Việt Nam.

Trong suốt một thời gian dài, tên gọi đúng của cuộc chiến tranh biên giới 1979 vẫn còn dè dặt né tránh. Trong một phát biểu công khai của (nguyên) Bộ trưởng bộ Quốc phòng, Đại tướng Phùng Quang Thanh có thể thấy phần nào về sự khác biệt trong nhận thức giữa quan chức và dân chúng. Xin lược trích:  

Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc”. 

Có lẽ tâm lý lo lắng “xu thế ghét Trung Quốc” đã khiến cuộc xâm lược và thảm sát không được nhắc tới trong một thời gian dài trong lúc lòng dân chưa quên. Sự không giống nhau về quan điểm này đôi khi đối đầu trên đường phố và nó gây một sự chia rẽ trong lòng xã hội Việt Nam. Xin đừng nhắm mắt mà hãy nhìn thẳng vào sự kiện có thực này.

Thực ra, người Việt không thù ghét người Hoa. Trái lại, người Việt đã hấp thu nhiều yếu tố văn hóa Trung Hoa từ xa xưa, địa phương hóa nó, Việt hóa nó và sống thuận hòa, vui vẻ với nó. Chẳng phải văn học sử cho biết, cho tới thế kỷ thứ 19, nước Việt có hai nền văn chương song song, văn chương bình dân và văn chương bác học đó sao?

Văn chương bình dân hoặc truyền khẩu hoặc viết bằng chữ Nôm, văn chương bác học viết bằng chữ Hán. Ca dao đứng kế Kinh thi, Truyện Kiều đứng kế Tỳ Bà Hành. Và lịch sử xây dựng nên mảnh đất tươi đẹp trù phú hình chữ S này có sự góp phần không nhỏ của người Hoa hay người Việt gốc Hoa.

Tuy nhiên lịch sử cũng cho biết từ khi Ngô Quyền dựng cờ độc lập, chính quyền Trung Quốc đã trên 10 lần tấn công Việt Nam, trong đó cuộc chiến Trung-Việt năm 1979 được nhắc ở trên là cuộc xâm lăng qui mô lớn gần nhất. Trong những lần đó, người Việt kêu gọi nhau: “Giặc tới nhà, đàn bà cũng đánh”. Như vậy, quí mến, trân trọng nền văn hóa Hoa và người Hoa, và cương quyết chống xâm lược từ phương bắc, đã thành hai mặt truyền thống góp phần tạo nên tính cách của dân Việt.

Sử sách ghi lại gần 700 năm trước quân Nguyên-Mông đánh ta. Trong lúc dân quân Đại Việt sục sôi tinh thần chống xâm lăng (Sát Thát) thì Thượng tướng Thái sư Trần Quang Khải cầm tay sứ giặc Sài Thung nói cười ngâm vịnh nơi quán dịch giữa kinh thành. Sau đó, dưới sự thống lĩnh của Trần Hưng Đạo và Trần Quang Khải, quân xâm lược Nguyên-Mông đại bại rút khỏi nước ta.

Lịch sử đã xảy ra như vậy bởi vì dân chúng thời đó tin rằng Thái sư Trần Quang Khải thực tâm chống xâm lược, việc cười nói với kẻ địch chỉ là ngoại giao kéo dài thời gian chuẩn bị chống giặc. Nếu lòng dân nghi ngờ, không thể “đoạt sáo Chương Dương độ, Cầm Hồ Hàm Tử quan”. Mạnh mẽ thay sức mạnh toàn dân đoàn kết, yếu ớt thay khi dân chúng và chính quyền nghi ngờ, thiếu hợp tác nhau.

Bộ Lịch sử Việt Nam tái bản lần thứ nhất này công khai quan điểm chính thống mới của chính quyền về cuộc chiến. Nhà sử học Trần Đức Cường, Tổng chủ biên bộ sách Lịch sử Việt Nam, tuyên bố: "Trung Quốc đã huy động 600 nghìn quân cùng xe tăng, đại bác... Chúng tôi gọi rõ đó là cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc vào lãnh thổ Việt Nam. Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Việt Nam không chỉ gói gọn trong tháng 2-1979 mà còn kéo rất dài. Cán bộ, chiến sĩ của chúng ta phải hi sinh rất nhiều xương máu. Đến năm 1988 mới thực sự tương đối có hoà bình ở vùng biên giới phía Bắc" (Một Thế Giới, 19.8.2017).

Quan điểm đó phù hợp với suy nghĩ của đa số dân Việt. Tôi hoan nghênh tinh thần và thái độ chính thống tiến gần hơn với lòng dân. Còn nhiều khía cạnh khác nữa trong lịch sử và xã hội mà tôi nghĩ quan điểm chính thống và quan điểm của đa số dân chúng cần phù hợp nhau. Khi đó thì ý chính quyền và lòng dân sẽ tiến về một hướng.

Chắc rằng chính quyền và dân chúng đều mong muốn điều đó. Chỉ xin nhắc lại rằng để ý chính quyền được gần với lòng dân thì những bài học từ lịch sử và thực tế của xã hội hiện nay dạy rằng phải lấy lòng dân làm mục tiêu định hướng để ý chính quyền tiến về hướng đó. Điều ngược lại, nghĩa là ép lòng dân phải theo ý chính quyền, là không hợp lý, do đó bất khả thi hoặc không bền vững.

Nếu được vậy, còn khó khăn nào trên con đường phát triển và bảo vệ nền tự chủ mà dân tộc Viêt Nam đoàn kết không thể vượt qua?

Lê Học Lãnh Vân 

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 6
02/09/17PHẢN HỒI
Buổi phát thanh sáng thứ Hai ngày 5/3/1979 đã công bố lệnh Tổng động viên của lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta chống quân xâm lược bành trướng Trung quốc rồi; do vậy có nhất thiết phải nói "Chúng tôi gọi rõ đó là cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc vào lãnh thổ Việt Nam..." của ông Trần Đức Cường không ?. Về văn hóa, tác giả bài báo đưa ra nhận định rằng: "Văn chương bình dân hoặc truyền khẩu hoặc viết bằng chữ Nôm, văn chương bác học viết bằng chữ Hán. " liệu có còn phù hợp? Tôi lại cho rằng, văn chương cũng như các thể loại nghệ thuật khác không nên so sánh này nọ vì mỗi nền nghệ thuật có những cái hay riêng. Điều quan trọng nhất của văn chương là nội dung của nó đã đem lại những gì có ích cho con người, cho cộng đồng. Tôi cũng đã đọc những bài báo phê phán việc chạy theo chữ nghĩa của người Hán của một bộ phận người Việt xa xưa. Tôi cho rằng, cảnh giác với ý định đồng hóa của những ai đó không bao giờ thừa cả. Trên đây cũng chỉ là những suy nghĩ của riêng tôi gửi tới báo Một thế giới khi đọc xong bài báo trên của ông Lê Học Lãnh Vân.
02/09/17PHẢN HỒI
Xin được hỏi đến bao giờ thì cuộc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa 1974 được đưa vào chính sử ạ?
01/09/17PHẢN HỒI
Cái nào phải ra cái nào, chứ không thể cái nào ra cái nấy được. Sử phải là phản ánh sự kiện diễn ra sự thật khách quan. Kéo quân đội cùng vũ khí tối tân tràn qua biên giới, để giết. cướp, hiếp dâm... người dân bản xứ, phá hoại tài sản, danh lam thắng cảnh, cơ sở vật chất của dân bản xứ. Hành động đó, nếu không gọi là xâm lược thì gọi là gì!? Năm 1979 đến nay chưa được 40 năm, cuộc chiến ấy được ghi lại bằng giấy bút, bằng hình ảnh rất cụ thể, các nhân chứng, người trong cuộc đại đa số đang còn sống mà ta nói không thật, không chính xác (chỉ vì sợ mất lòng bọn xâm lược ư?) thì còn ai tin tính chính xác của lịch sử nữa. Hệ lụy là họ sẽ nghi ngờ tính chân thực các sự kiện mà lịch sử đã ghi. Vì vậy, đã là sử thì phải khác với dã sử, khác với tiểu thuyết, không suy diễn, không hư cấu, không bóp méo, bịa đặt và không thêm bớt sự thật. Nó diễn ra thế nào thì nên ghi lại đúng như thế. Cuộc chiến biên giới Việt - Trung năm 1979 mà Trung quốc mở màn ngày là 17/2/1979 là cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam!
01/09/17PHẢN HỒI
Kẻ xâm lược rành rành ra đó mà còn lưỡng lự với Lịch sử dân tộc ? Hãy vạch mặt chỉ tên cuộc Xâm lược đầy thâm vọng và tội ác này : Bọn Bành trướng Trung Quốc !
01/09/17PHẢN HỒI
Cần phải viết lại chi tiết cuộc xâm lăng của Trung Quốc ở biên giới phía Bắc và vùng Biển VN giai đoạn 1975 đến 1988, đồng thời nêu ý chí quật cường của quân dân VN chống quân xâm lược để thế hệ sau không lãng quên giai đoạn Lịch sử dựng nước và giữ nước của ông cha. Sự thật rành rành, tại sao lại phải do dự ?
01/09/17PHẢN HỒI
Người Việt nam quá thấu hiểu đạo lý " bán anh em xa mua láng giềng gần" nhưng khi láng giềng gần có dã tâm xâm lược mồ mả tổ tiên thì người Việt nam cần nhìn rõ dã tâm đen tối này. Tôi không cổ xúy cho tư tưởng "bài Trung Quốc" nhưng tôi tôn trọng sự thật lịch sử. Chúng ta vẫn muốn sống trong cảnh hòa bình êm ấm anh em tắt lửa tối đèn có nhau nhưng khi hàng xóm xỉa dao bầu vào ta thì ta phải đủ sức tự vệ. Hoan nghênh các nhà sử học đã biên soạn bộ sử trung thực minh bạch, dù hơi muộn nhưng vẫn được chính thức ghi nhận. Bộ sử quý này sẽ giúp muôn đời con cháu hiểu rõ hơn bản chất của người láng giềng không lương thiện và thấm hiểu vị thế và trách nhiệm của con dân nước Việt nam khi có giặc xâm lăng.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Trong công tác quản lý nhà nước, nhiều khi chúng ta "nói vậy nhưng lại không làm vậy" để rồi “cái sảy nảy cái ung". Đến khi muốn xử lý khi biết có chuyện không bình thường hoặc buộc phải xử lý để xã hội phát triển thì khi đó mới lòi ra những bất ổn khó hiểu, thậm chí là hậu quả khôn lường từ những nhiệm kỳ trước để lại. Vì thế, những vị lãnh đạo kế tục đã và sẽ gặp khó.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng tiền lẻ đang phát huy sức mạnh bé mọn của nó, nhưng phát huy kiểu này thì chả ai mong muốn, kể cả nhà chức việc, nhà đầu tư lẫn giới tài xế, chủ xe. Người ta ai cũng chỉ mong có sự hợp lý trong mọi sự, nếu phải trả phí thì trả đúng đồng tiền bát gạo.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng phục đưa học sinh vào khuôn khổ, thử thách học sinh rèn luyện trong môi trường tập thể, nhưng “đồng phục” một cách máy móc, thái quá vô hình trung làm cho các em mắc chứng rập khuôn, phản xạ theo kiểu “rô-bốt”, bấm nút là chạy theo “lập trình”.

  • Hồ Hùng

    Nhà báo

    Điều quan trong là chất lượng cán bộ, chứ vẻ bề ngoài lịch lãm chẳng nói lên được điều gì…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Quy trình kiểm định với cả chục chuyên gia mà cũng để lọt một nhà sản xuất ma thì có khi đến ông nông dân chân đất cũng có thể làm cán bộ kiểm định được! Và một sản phẩm giả thuốc lại được một vị Thứ trưởng của Bộ Y tế một quốc gia công nhận là "thuốc" kém chất lượng, đến khi ra tòa xét xử cũng lại được "công nhận" là thuốc, thì như vậy quả thực, làm cán bộ ở Việt Nam "dễ" quá còn gì!