ngày 22 tháng 08 năm 2017
Du lịch
 

Vì sao khách Tây không muốn đi xe giường nằm ở Việt Nam?

In bài viết
  Phượt thủ Anh cho biết đã đi ba chuyến xe giường nằm tại Việt Nam và cô không muốn làm lại điều đó thêm lần nào.

Charlie Marchant, đến từ Anh, cho rằng bất cứ khách Tây nào muốn phượt xuyên Việt cũng từng nghĩ đến ý tưởng đi xe giường nằm hoặc tàu đêm. Charlie gợi ý du khách nước ngoài nên chọn tàu để có một chuyến đi thuận lợi và an toàn, dù cho giá vé cao hơn hay nhà ga thường xa trung tâm.

Khách Tây đăng tải video vế chuyến xe từ Sài Gòn tới Mũi Né: "Thật đáng sợ, đây chỉ là một đoạn phim ngắn về cách tài xế vượt qua hàng loạt các phương tiện khác. Tôi sẽ không bao giờ đi xe giường nằm nữa". Video: Kanuck.

"Thật dễ hiểu khi nhiều phượt thủ chọn đi xe buýt, trong đó có cả tôi. Nhiều người không quá nề hà những trở ngại, nhưng tôi đoán mình không hợp với xe giường nằm tại Việt Nam. Nếu bạn muốn chọn phương tiện này, hãy đọc kỹ năm điều dưới đây để chuyến đi dễ thở hơn", cô chia sẻ trên Charlie on Travel.

Biết cứng rắn khi cần

Charlie chia sẻ: "Bạn đã đặt chỗ và trả tiền vé, nhưng một số tài xế không muốn để bạn lên xe? Nghe thật điên rồ, nhưng điều đó vẫn xảy ra".

Cô nhận ra nhiều tài xế, nhất là trên chặng từ Sa Pa về Hà Nội, thường dừng đỗ để bắt thêm khách - những người trực tiếp trả tiền cho họ. Charlie đoán rằng tài xế chỉ nhận một phần hoa hồng nhỏ khi đón trả khách cho các công ty lữ hành và khách sạn, vì vậy họ không ngại kiếm thêm nếu có thể.

Chính cô và bạn đồng hành đã gặp tình cảnh cầm vé trong tay nhưng tài xế vẫn không cho lên xe. Cô yêu cầu họ gọi điện thoại cho khách sạn để kiểm tra việc đặt vé, họ nhanh chóng rút lui vì không muốn gặp rắc rối với cảnh sát.

Một khi đã lên xe, du khách nước ngoài sẽ bị đẩy xuống cuối xe để có chỗ cho khách dọc đường. Charlie khuyên các phượt thủ hãy từ chối thẳng thừng vì đã mua vé, họ có thể chọn bất cứ chỗ nào trên xe và mọi hành khách đều bình đẳng.

Không uống nước trước khi lên xe

Điều này nghe có vẻ ngốc nghếch, nhưng Charlie đã thực sự phải làm như vậy. Không biết trước điều này, cô đã uống thật nhiều nước khi ăn tối, quên mất chuyến xe sẽ khởi hành từ 18h và không thể vào nhà vệ sinh cho tới 22h30.

Phần lớn xe giường nằm tại Việt Nam không có nhà vệ sinh, hành khách phải đợi tới khi tài xế dừng đúng điểm. Đôi khi, nếu tài xế cần giải quyết "nỗi buồn", ông ấy sẽ tấp vào lề đường và tất cả đàn ông trên xe vệ sinh lộ thiên bên triền núi. Phụ nữ thường an vị trên xe trong trường hợp này.

Nhà vệ sinh tại những điểm dừng nghỉ cũng không mấy sáng sủa khi không có giấy vệ sinh, nước máy hay không lắp đèn. Hành khách nên chuẩn bị sẵn đồ vệ sinh cá nhân và nước đóng chai nếu muốn thay rửa.

Uống thuốc chống say

Với Charlie, chuyến đi tệ nhất là Hà Nội - Sa Pa. Đường núi gập ghềnh khiến cô chóng mặt, không có cách nào đứng lên khi đi xe giường nằm. Charlie phải dùng thuốc chống say để ngủ suốt chuyến.

Cô gợi ý chọn chỗ nằm thấp nhất để không bị rung lắc trên xe, và có chỗ duỗi chân cho những du khách phương Tây quá khổ so với loại giường nằm dành cho người bản địa.

Mua túi ngủ lụa

Nếu đi một mình, hành khách nhiều khi phải chung giường với người lạ, đắp chung những chiếc chăn cũ lâu ngày không được giặt mà nhà xe cung cấp. "Bạn sẽ cần đến chăn khi điều hòa chĩa thẳng vào người. Tôi ghét phải thú nhận rằng tôi đã trông thấy gián trên một trong những chuyến xe tại Việt Nam", Charlie tiết lộ.

"Lý do bạn nên mua túi ngủ lụa vì loại này có tại tất cả cửa hàng trong thành phố. Bạn không biết chính xác mình sẽ nằm cạnh ai trên xe, hãy thu vào túi ngủ của riêng mình, cảm giác đó sẽ dễ chịu hơn nhiều", nữ phượt thủ viết.

Chiếc túi ngủ đồng hành với Charlie trên mọi nẻo đường tại Việt Nam. Ảnh: Charlie Marchant.

Nhắm mắt mà đi

Trước chuyến đi từ Sa Pa về Hà Nội, Charlie cảm thấy lo lắng khi cô sắp trở lại một trong những chiếc xe giường nằm ác mộng.

Xe tới muộn nửa tiếng, nhưng họ không dừng đúng bến. Bạn đồng hành, Luke, kể với Charlie rằng, nhiều năm trước, một người bạn anh biết đã gặp nạn khi đi xe khách giường nằm.

Charlie sợ hãi: "Anh biết thế nhưng vẫn mua vé, lại còn là vé khứ hồi. Tại sao anh có thể làm thế với tôi?". Luke chỉ nhìn xuống chân và trả lời: "Nó rẻ mà...".

Charlie chắc chắn rằng tỷ lệ tai nạn và thương vong của xe giường nằm Việt Nam khá thấp, đặc biệt so với số lượng khổng lồ của những chuyến xe khắp đất nước. Song cô nghĩ hành khách vẫn gặp nguy hiểm khi chọn phương tiện này: "Bạn hãy tìm từ khóa "xe buýt ác mộng Việt Nam" là có thể thấy mọi thông tin liên quan".

Nữ phượt thủ Anh cho rằng: "Việc di chuyển bằng bất cứ phương tiện nào ở bất cứ nơi đâu trên thế giới đều như đánh bạc, nhưng bạn hãy tìm hiểu nhiều lựa chọn để có thể cân nhắc về giá cả cũng như sự an toàn của chuyến đi trước khi lên đường. Thực sự tôi đã đi ba chuyến xe giường nằm tại Việt Nam và sống sót, nhưng tôi chắc chắn sẽ không làm thế thêm lần nào nữa đâu".

Theo VNE/ Charlie Marchant

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Giáo viên hiện nay đời sống cực kỳ khó khăn. Loại được hưởng lương trong biên chế tuy ít ỏi nhưng cũng còn là may mắn. Có những giáo viên ở nông thôn, lương chỉ là thứ phụ cấp vài trăm ngàn/tháng (giáo viên mẫu giáo...) thì xin hỏi họ sống sao nổi nếu không có nghề phụ? Trách nhiệm của nhà nước ở đây là cần có cách xử lý thật thấu đáo chuyện này nếu không muốn đất nước bị tụt hậu về tri thức.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Nếu băm nhỏ các con đường BOT để lắp trạm thu phí dày đặc hơn thì tất nhiên dòng xe cộ sẽ phải lưu thông chậm chạp hơn vì chốc chốc lại phải dừng trạm trả phí ở khoảng cách quá gần. Nếu đặt trạm dày như vậy thì BOT hóa ra lại cản trở tốc độ phát triển kinh tế xã hội, chứ không còn thúc đẩy nữa.

  • Phạm Quang Long

    PGS-TS

    Đường sá nói chung là tài sản quốc gia, nhà nước giao cho ông GTVT quản. Ông quyết định đầu tư đường nào, chọn hình thức nào, đặt trạm thu phí ở đâu, được thu trong bao nhiêu năm... đều được dân giao cho ông quyết cả. Thế mà ông phụ lòng tin của dân.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Cuộc 'khủng hoảng tiền lẻ' ở trạm thu phí Cai Lậy vẫn chưa đến hồi kết mà còn có “khả năng lây lan” như lo ngại của Chủ nhiệm Ủy ban đối ngoại Thường vụ quốc hội Nguyễn Văn Giàu. Câu hỏi được đặt ra là: Ai là người chịu trách nhiệm về cuộc khủng hoảng này và cả khả năng có thể lây lan của nó?

  • Lê Học Lãnh Vân

    Chuyên gia quản trị

    Đây là tranh chấp giữa nhà đầu tư yêu cầu dân trả tiền, còn dân không chịu trả tiền vì cho rằng mình dùng đường cũ, không dùng đường mới do nhà đầu tư xây. Nhà đầu tư thấy mình có lý theo quy định về BOT thì cứ đưa sự việc ra thuyết phục công luận, hay kiện ra tòa xét xử công khai và công minh. Có đâu lại mật báo thông tin của người đang tranh chấp với mình?