ngày 23 tháng 06 năm 2017
Du lịch
 

Vì sao du khách nên lấy dầu gội, sữa tắm trong khách sạn về nhà?

In bài viết
  Các nghiên cứu chỉ ra rằng chúng ta nên lấy tất cả đồ vệ sinh cá nhân của khách sạn đem về nhà vì điều đó có thể thay đổi thế giới theo hướng tích cực.

Phần lớn chúng ta thường lấy đi những đồ dùng trong nhà tắm khách sạn từ xà phòng, dầu gội, sữa tắm... và nhiều người cảm thấy tội lỗi về việc đó.

Tuy nhiên, theo những nghiên cứu mới nhất, mỗi ngày khách thuê phòng để lại hàng triệu bánh xà phòng và những chai dầu gội, sữa tắm dùng dở. Số này sẽ được đưa thẳng ra bãi phế thải, góp một phần không nhỏ vào vấn đề môi trường ngày một nghiêm trọng.

Do đó, bạn có thể giảm thiểu ô nhiễm môi trường chỉ nhờ một hành động nhỏ - đưa những đồ dùng này về nhà và tiếp tục dùng hoặc tái chế bao gói nếu có thể, theo News.

Theo Tổ chức Y tế Thế giới, một trong những nguyên nhân dẫn đến tử vong đối với trẻ dưới 5 tuổi chính là bệnh tiêu chảy. Điều này có thể được ngăn chặn nhờ các biện pháp vệ sinh đầy đủ, bao gồm rửa tay bằng xà phòng.

Trẻ em tại nhiều nơi gần như không có điều kiện dùng xà phòng. Ảnh: Clean the World.

Tổ chức tình nguyện Clean the World (Vệ sinh Thế giới) nảy ra ý tưởng thu gom xà phòng bị bỏ lại tại các khách sạn, thanh trùng và tái chế trước khi tặng cho những hoàn cảnh khó khăn. Hiện có hơn 4.000 khách sạn tham gia chiến dịch này.

Shawn Seipler, người sáng lập Clean the World, tiết lộ anh nảy ra ý tưởng từ một cuộc điện thoại với lễ tân, khi họ nói rằng khách sạn vứt các món đồ dùng dở này đi.

Từ đó, Shawn có thêm động lực để từ bỏ công việc có vị thế cao của mình để bắt đầu thu gom xà phòng dùng dở từ các khách sạn tại Florida.

Đầu tiên, Shawn sử dụng garage của nhà làm nơi tái chế xà phòng. Anh dùng dao gọt khoai tây để bào từng bánh xà phòng, đun chảy và tạo hình thành những bánh mới.

Từ năm 2009, Shawn và tổ chức đã gửi 40 triệu bánh xà phòng miễn phí tới hàng triệu gia đình tại 115 quốc gia trên thế giới, chủ yếu là khu vực Đông Nam Á và Ấn Độ. Họ ước tính có khoảng 6 triệu bánh xà phòng được thu gom từ các khách sạn.

Vì vậy, nếu khách sạn bạn sắp qua đêm chưa tham gia chiến dịch thu gom này, bạn có thể thoải mái "đánh cắp" xà phòng, dầu gội, sữa tắm dùng dở về nhà để góp phần bảo vệ môi trường.

Theo VNE

 

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Từ năm 1977, Sơn Trà là rừng đặc dụng (rừng cấm) và trở thành khu bảo tồn thiên nhiên vào năm 1992, rộng 4.439 ha. Năm 2008, Đà Nẵng quy hoạch Sơn Trà chỉ còn 2.591 ha. Cuối năm 2016, chính phủ quy hoạch Sơn Trà thành trọng điểm du lịch quốc gia với 1.056 ha. Vấn đề cốt lõi là làm sao phát triển mà vẫn bảo tồn được cảnh quan và hệ sinh thái bền vững. Đó chính là Du lịch trách nhiệm mà chính phủ Việt Nam và cả thế giới đang nỗ lực thực hiện.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Thuyết hậu hiện đại của những năm 70 – 80 thế kỷ trước đã đưa ra nhận định về hệ lụy của một xã hội “vi tính hóa”, nhưng gần nửa thế kỷ trôi qua, những tiên liệu ấy cho thấy ít nhiều phiến diện.