ngày 25 tháng 06 năm 2017
Du lịch
 

Tiết lộ những mánh khoé rút tiền thực khách trong các nhà hàng

In bài viết
Thực đơn là cách trực tiếp nhất đánh vào tâm lý khách hàng. Ảnh: Deseret News.
  Không sử dụng ký hiệu đôla, tận dụng ngôn ngữ miêu tả hay hiệu ứng chim mồi là cách nhà hàng thường sử dụng để khéo léo rút tiền từ ví thực khách.

Để khiến thực khách tiêu nhiều tiền hơn, các nhà hàng đã sử dụng một số chiêu như sau:

Không sử dụng ký hiệu đôla ($) bên cạnh giá tiền

Các nhà hàng thường tránh sử dụng ký hiệu đồng đôla trong thực đơn, bởi nó nhắc nhở thực khách rằng họ đang tiêu tiền và gây ra những cảm xúc tiêu cực. Theo nghiên cứu của khoa quản trị khách sạn Đại học Cornell, Mỹ, thực khách nhận thực đơn không kèm ký hiệu đôla có xu hướng chi nhiều hơn so với những ai nhìn thấy nó.

Tận dụng ngôn ngữ miêu tả

Cũng theo nghiên cứu trên, việc mô tả chi tiết các món ăn bằng cách sử dụng nhiều tính từ sẽ khiến thực khách cảm thấy hấp dẫn hơn, giúp tăng 27% doanh thu so với những món không đi kèm nội dung chi tiết.

Greg Rapp, chuyên gia thiết kế thực đơn chia sẻ trong buổi phỏng vấn cùng đài NBC: “Ví dụ như món bánh cua kiểu Maryland, nếu bạn miêu tả nó bằng những cụm tù như thịt cua jumbo ngọt ngào, thêm chút mayonnaise béo ngậy, kết hợp với sự pha trộn bí mật của gia vị… chắc chắc sẽ khiến thực khách cảm thấy tò mò và thích thú hơn rất nhiều”.

Làm nổi bật một số món ăn

Đây là cách trực quan thường được nhà hàng sử dụng. Họ in đậm một số món ăn, đưa vào khung riêng để khiến chúng trông đặc biệt hơn các món khác. Tuy nhiên nhà hàng cao cấp thường tránh cách này bởi nó khiến thực đơn trông “làm màu” và kém sang trọng.

Nhà hàng luôn có cách để khiến thực khách chi nhiều hơn. Ảnh: Scoopnest.

Sử dụng “hiệu ứng chim mồi”

Hiệu ứng chim mồi được sử dụng rộng rãi trong nhà hàng, khách sạn, thường áp dụng cho các sản phẩm cao cấp như rượu vang. Hiệu ứng này nhằm đánh lừa tâm lý khách hàng hướng tới sản phẩm đắt tiền hơn nhưng lại cho là hợp lý.

Ví dụ một nhà hàng cao cấp thường đưa ra 3 sự lựa chọn rượu vang với mức giá 75 USD, 150 USD và 250 USD. Trong trường hợp này chai 250 USD đóng vai trò chim mồi để hướng thực khách chọn chai 150 USD, bởi chai 75 USD thường bị cho là loại rẻ tiền, nhưng 250 USD lại quá lãng phí. Tuy nhiên, trên thực tế chai 150 USD mới chính là chai nhà hàng muốn bạn mua.

Điều này cũng tương tự với việc nhà hàng đặt những món ăn đắt tiền tại những vị trí dễ chú ý nhất, khiến bạn chuyển hướng tới những món rẻ hơn và cho rằng mức giá đó có vẻ hợp lý.

Chia đồ ăn thành hai kích cỡ

Chiến lược này được gọi là bracketing. Thực khách thường không biết kích cỡ chính xác của phần ăn nhỏ, vì vậy họ thường có xu hướng chọn suất này vì chi phí thấp hơn. Tuy nhiên, họ không nhận ra mục đích của nhà hàng là muốn bán những phần ăn nhỏ với giá thấp hơn, chỉ bằng chiến lược sử dụng phần ăn lớn làm công cụ cho khách hàng so sánh.

Phân tích phong cách đọc thực đơn của thực khách

Theo một nghiên cứu của Hàn Quốc, một phần ba những người tham gia khảo sát có xu hướng gọi món ăn đầu tiên họ chú ý đến. Do vậy, nhiều nhà hàng đặt những món có lợi nhuận lớn nhất ở góc phía trên bên phải, bởi đó là nơi mắt mọi người thường hướng tới đầu tiên.

Theo VNE

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.