ngày 25 tháng 06 năm 2017
Du lịch
 

Khách sạn tình yêu bị bỏ hoang vì ‘lời đồn ma ám’

In bài viết
  Từng là một khách sạn tình yêu nổi tiếng dành cho những cặp đôi muốn tìm nơi riêng tư để tâm sự, nhưng vì lời đồn thổi ma ám, nơi này đã bị bỏ hoang.

Khách sạn tình yêu vốn là một mô hình rất phổ biến ở Nhật Bản. Fuurin cũng là một trong số đó. Nơi này từng là điểm hẹn lý tưởng dành cho những cặp đôi muốn tìm chốn riêng tư để hẹn hò tâm sự. Nhưng rồi, vì những lời đồn ma ám, khách sạn Fuurin đã bị bỏ hoang.

Nằm ở thủ đô Tokyo, khách sạn Fuurin được thiết kế sang trọng với 10 phòng ngủ theo từng chủ đề riêng biệt. Mỗi chủ đề tương ứng với sở thích từng cá nhân, trong đó có chủ đề Hy Lạp, hay lối Nhật truyền thống. Nhưng tất cả đều có phòng ăn và phòng tắm riêng.Từng là nơi đông vui nhộn nhịp, nhưng rồi Fuurin dần vắng khách và để hoang. Điều này xuất phát từ những lời đồn thổi của du khách.

Có người nói, họ thấy những "bóng ma" lang thang khắp hành lang. Chính bởi vậy, nơi này không còn khách vãng lai kể từ 17 năm trước. Người dân địa phương sống xung quanh cũng tránh xây các công trình gần đó vì lo sợ sự hiện diện của một "thế lực huyền bí".

"Tôi nghe nói hầu hết người dân Nhật sẽ ở xa những tòa nhà bỏ hoang vì lo lắng bóng ma hay những linh hồn. Người ta tin rằng có người từng treo cổ ở những nơi như vậy. Trái ngược lại, tôi rất thích khám phá chúng.

Bên trong khách sạn Fuurin có căn phòng thời Trung Cổ, phòng Hy Lạp, phòng Ryokan truyền thống Nhật và một số kiểu khác. Nhưng nơi tôi thích nhất là phòng thời Trung Cổ với cỗ xe ngựa và bộ áo giáp", nhiếp ảnh gia tâm sự.

Dù đã để hoang gần 20 năm nhưng mọi đồ vật trong khách sạn Fuurin vẫn nằm nguyên như cũ. "Người dân Nhật tôn trọng những công trình bỏ hoang hơn các nước phương Tây. Bởi vậy, nó được bảo tồn tốt hơn", nhiếp ảnh gia khẳng định.

Khách sạn tình yêu là một trong những điểm độc đáo ở Nhật Bản. Loại hình khách sạn này xuất hiện lần đầu ở Osaka vào cuối năm 1960, với tên gọi khác là rabuho. Đây được coi là điểm đến lý tưởng dành cho những cặp đôi yêu nhau hay vợ chồng muốn thay đổi "không gian mới lạ".

Du khách đến đây không phải tương tác nhiều với nhân viên vì chỉ cần chọn phòng qua màn hình điện tử, đồng thời thanh toán qua hệ thống tương tự như máy bán hàng tự động.

Hầu hết các khách sạn tình yêu được tìm thấy ở những thành phố đông đúc gần nhà ga hay đường cao tốc. Chúng được luật pháp Nhật Bản công nhận và mọi người đều biết mục đích vào đó vì điều gì.

Theo VNE

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Nguyễn Văn Mỹ

    Tác giả - Doanh nhân

    Gần trăm năm nay, cụm từ “Công tử Bạc Liêu” đã trở thành thành ngữ chỉ sự xa hoa, giàu có. Dần dà, danh xưng này gần như thuộc về ông Trần Trinh Huy, tên thật là Trần Trinh Quy, còn gọi là Ba Huy, giàu có nhất vùng Nam Bộ những năm đầu thế kỷ 20.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Chuyện những con tàu đánh cá vỏ thép ở Bình Định vừa được đóng mới, đưa vào sử dụng không được bao lâu thì bị hư hỏng nặng là những câu hỏi nóng đang đặt ra trước dư luận và diễn đàn quốc hội.

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Mỗi năm, đến ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, lại gợi tôi nhiều kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi thông cảm cho Thế Thanh. Trước đây, khi tôi còn làm báo. Thế Thanh và Kim Hạnh đã rời vũ đài trước. Gặp tôi Thế Thanh thường tâm sự: "Mình chỉ muốn trở lại nghề báo thôi Khế ơi!". Nghề báo, đối với chúng tôi là lẽ sống, là khát vọng sống, đôi khi là sống và chết chứ không phải là nghề kiếm cơm đơn thuần.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Chúng ta không nên và thậm chí, cần phải hết sức thận trọng trước những thông tin ở đâu đó cung cấp cho người làm báo dù có thể là rất chính xác vào mỗi kỳ "quy hoạch nhân sự" khi đằng sau đó là ý đồ của ai đó. Vô tình, chúng ta trở thành công cụ giúp cho một ai đó, một nhóm nào đó đang mưu cầu lợi ích riêng mà báo chí thì vô tư, không hay biết, trở thành cánh tay nối dài giúp họ.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Cụ Huỳnh Thúc Kháng mang khí phách của người làm báo chân chính, như cụ Hồ nhận định, là của người cầm đuốc soi đường cho quốc dân đi.