ngày 23 tháng 05 năm 2017
Du lịch
 

Giây phút ám ảnh của du khách Tây trong khu rừng tự sát ở Nhật Bản

In bài viết
  McLeod tự nhủ sẽ nhớ đến người phụ nữ anh gặp trong khu rừng Aokigahara với quần đen, áo xám, tóc đen dài nhưng không bao giờ thấy mặt.

Khu rừng Aokigahara (còn được gọi là Kuroi Jukai - Biển Cây Đen) nằm dưới chân núi Phú Sĩ, Nhật Bản. Nơi này nổi tiếng với những chuyện rùng rợn về vô số vụ tự sát không lời giải. Alasdair McLeod (Anh) quyết định đến khu rừng tự sát trong chuyến du lịch Nhật Bản.

Núi Phú Sĩ nhìn từ rừng Aokigahara. Ảnh: Shane Berry.

Chuyến xe buýt từ ga Kawaguchiko thả McLeod trên đường đến rừng Aokigahara. Nữ phụ xe gật đầu xác nhận điểm dừng và chỉ về đường mòn nằm bên trái. Tại đây, có nhiều hang động tự nhiên như hang gió Fugaku hay hang băng Narusawa, địa điểm những người đam mê phiêu lưu mạo hiểm không thể bỏ qua.

Anh nhìn cô dò xét, tự hỏi cô có nghi anh đang đến một nơi nào khác ngoài hang Fugaku hay không. "Liệu người ta hỏi cô đường đến Aokigahara nhiều thế nào?", McLeod viết.

Dọc theo đường rừng dẫn đến hang băng Narusawa, tơ nhện giăng kín những dải băng cảnh báo, đánh dấu lối vào rừng tự sát bị niêm phong. Vài tấm biển chỉ dẫn bằng gỗ được đóng sâu xuống đất.

Những chiếc giày bị bỏ lại trong rừng. Ảnh: Rob Gilhooly.

McLeod bước qua tấm biển "No Entry" (Cấm vào) quấn bằng những dải dây sọc vàng đen. Nhiều người bước qua ngưỡng cửa này hẳn đã có những lý do sắt đá để chết, anh nghĩ. Thay vì lao ra trước đầu xe tải hay trẫm mình xuống sông tự vẫn, họ đưa ra lựa chọn sau quãng thời gian suy xét và lưỡng lự suốt cả chặng đường dài.

McLeod bước vào khu rừng một mình. Anh dừng lại và lắng nghe tiếng gió xào xạc qua tán cây, bỗng nhiên cái tên Biển Cây trở nên hợp nghĩa hơn bao giờ hết.

McLeod dùng mặt trời làm la bàn để men theo con đường, hướng tới nơi ánh sáng soi rọi. Anh tự nhủ, nếu có lạc anh cũng sẽ đi theo hướng mặt trời để quay lại phía bắc con đường.

Lá khô phủ kín khu rừng, khiến mỗi bước chân đều ồn ào. Đi tiếp, McLeod thấy một tập tài liệu chứa thực đơn nhà hàng, giá phòng khách sạn địa phương... những thứ thuộc về thế giới thực bên ngoài khu rừng.

Anh dừng chân dọc đường để quan sát. Phía bên phải, một phụ nữ đang ngồi trên một thứ giống như khúc gỗ hoặc tảng đá. Bà bất động.

McLeod tiếp tục bước đi, anh để ý người phụ nữ bắt đầu di chuyển. Nhìn dáng người và bước đi, anh đoán bà ấy trạc 50 tuổi. Quần đen, áo xám, mái tóc đen dài - anh không bao giờ trông thấy mặt người phụ nữ. Bà ấy bước đi nhẹ nhàng hơn McLeod, họ rẽ sang những hướng khác nhau.

Con đường McLeod đi mỗi lúc một rậm rạp cây cối, anh phải len qua những cành cây thấp. Nhiều khi anh dừng lại để quan sát và lắng nghe, vô số lớp quần áo dày không ngăn được cái lạnh cắt vào da thịt.

Anh lang thang trong rừng khoảng vài giờ. Mặc dù anh không hề bắt gặp bất cứ thi thể nào, nhưng những dấu vết còn sót lại sau vô số vụ tự tử vẫn hiện hữu. 

McLeod nhìn lại khu rừng một lần nữa trước khi rời đi, và thường xuyên nghĩ đến người phụ nữ trung niên đã nhìn thấy tại đó. Lúc ấy không khí mùa xuân đang tràn ngập khắp Nhật Bản với sắc hồng của hoa anh đào, nhưng tuyệt nhiên không có một bông hoa nào trổ giữa rừng Aokigahara.

Aokigahara có rất nhiều câu chuyện của những vị khách trong quá khứ để bạn khám phá, nếu ở lại đủ lâu. Có thể vài người sẽ cảm thấy bị cám dỗ, muốn đem đồ lưu niệm về nhà nhưng điều này có thể để lại hậu quả khó lường. McLeod khuyến cáo mọi người không nên lấy đi những thứ không thuộc về mình.

Theo VNE

 

 

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 0
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Hoàng Linh

    Nhà báo

    Venice ngoan cố hay người Việt sai lầm? Theo một thống kê thì du khách đến thành phố nhỏ bé này mỗi năm gấp ba lần số du khách đến toàn cõi VN: tháng 4.2017 VN đón 1.071.650 lượt du khách, còn thành phố Venice đón trên 30 triệu du khách mỗi năm.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    “Cải cách giáo dục”, cụm từ thoạt đầu mới nghe người ta cứ dễ lầm đó là một cụm từ biểu hiện cho tinh thần cầu tiến, ham đổi mới, nhưng cứ nghe đi nghe lại hết năm này đến năm khác người nghe không khỏi thở dài như nhân vật của Vũ Trọng Phụng mà than rằng: “Biết rồi, khổ lắm, cải mãi!”…

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Câu chuyện khiến dư luận dậy sóng về vụ ông Vũ Huy Hoàng, người từng giữ cương vị bộ trưởng nhiều năm rồi bị kỷ luật tước mọi phẩm hàm, nay lại được Văn phòng Bộ Công Thương ký công văn bảo lãnh để giúp ông có được tấm thẻ vào khu vực cách ly của sân bay quốc tế Nội Bài. Điều này khiến tôi không chỉ thất vọng về con người ông mà với cả một vài cán bộ thuộc Văn phòng Bộ Công Thương, với cả nơi dễ dãi chấp nhận phê duyệt mà thiếu nhạy cảm chính trị. Họ đã vi phạm nguyên tắc tổ chức đến khó hiểu và rất xem thường dư luận. Đó mới là điều đáng lo cho công tác quản lý xuất nhập cảnh nói chung khi một người nào đó "có vấn đề (!!!)".

  • Hồ Hùng

    Nhà báo

    “Trăm người bán, vạn người mua”. Thế mà chỉ vì cạnh tranh, con gái 1 sạp thịt đã cùng người giúp việc mang dầu và phân đổ lên mớ thịt của người phụ nữ khác.

  • Hoàng Linh

    Nhà báo

    Một tin tức thuộc vào loại khó tin: Một người đàn ông bị khởi tố vì chém trọng thương 11 con trâu. Thoạt nghe có vẻ như bản tin đang hướng về một người tâm thần nhưng sự việc không phải vậy, nó mở ra một khung trời pháp lý luôn gây tranh cãi về việc quyền bảo vệ tài sản hay nói cách rộng hơn bảo vệ những cái thuộc về mình.