ngày 20 tháng 07 năm 2017
Chuyện hôm nay
 

Xả thải và ‘tự sát’…

In bài viết
Khu vực biển dự kiến sẽ được nạo vét phục vụ cho việc xây dựng hoạt động của nhà máy Vĩnh Tân 1
  Tôi có đứa cháu sống ở nước ngoài. Lần về quê, đi chơi biển Vũng Tàu tắm biển, đến lúc mắc tiểu, cháu chạy lên bờ và nằng nặc đòi phải vào nhà vệ sinh dù nhiều người trong nhà cố thuyết phục cháu “xả thải” đại xuống biển cho đỡ mất công, phiền toái với chuyện nhà vệ sinh trên bãi biển…

Bởi biển cả thì mênh mông, còn chuyện đi vệ sinh trên bãi thì nhà vệ sinh vừa xa, vừa dơ, lại phải mất tiền. Thế nhưng cậu bé mười tuổi này đã quen với lối giáo dục ở xứ người, có thuyết phục cách mấy thì cũng không chấp nhận chuyện làm dơ biển.

Nhắc đến câu chuyện này là để đề cập đến ý thức vệ sinh và bảo vệ môi trường của đa số người dân nước ta, từ cấp “vi mô” như cá nhân và cả đến cấp “vĩ mô” như các bộ, sở. Điển hình nhất là vụ Formosa và mới đây nhất là vụ cấp phép xả thải đến cả triệu tấn bùn của nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân xuống biển Bình Thuận.

Có lẽ, với ý nghĩ nôm na đơn giản là biển cả thì bao la vô tận, có xả thải hay “đầu độc” cỡ nào “biển mẹ” cũng bao dung hòa tan nên chúng ta cứ tha hồ mà thải, xả. Thế nhưng bài học từ vụ Formosa đã cho thấy rõ là thực tế không đơn giản như vậy mà hậu quả của việc xả thải của nhà máy này vẫn còn ảnh hưởng nặng nề đến đời sống kinh tế xã hội nước ta cho đến tận hôm nay. Một số nhà khoa học còn đánh giá là mức độ ảnh hưởng của vụ xả thải này có thể kéo dài đến hơn nửa thế kỷ.

Bài học Formosa còn chưa “tiêu hoá” nổi, giờ bộ Tài nguyên và môi trường lại cấp phép cho nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 xả thải gần một triệu mét khối bùn xuống biển, tương đương lượng xả thải xuống biển của cả thế giới. Chưa hết, một giấy phép xin xả thải 2,4 triệu mét khối bùn nữa cũng của nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân đã được nộp lên chờ xét duyệt.

Nếu chỉ riêng xét về bài toán kinh tế thì việc xả thải chất lỏng cũng như chất rắn xuống biển sẽ được lợi gì và gây hại gì? Theo tiến sĩ Nguyễn Tác An, nguyên viện trưởng viện Hải dương học Nha Trang, thì chúng sẽ tiêu diệt các rạn san hô, vốn là nơi cư trú và sinh sản của các loài thủy tộc.

Các nhà máy như Formosa hay Vĩnh Tân không biết làm lợi cho kinh tế được bao nhiêu, nhưng với việc có thể tàn phá hàng ngàn ký lô mét vuông biển trong vòng vài chục năm, thử hỏi cái lợi có bù hại? Chúng ta cần nhớ một điều theo tính toán của Chương trình môi trường Liên Hiệp Quốc (UNEP), mỗi ký lô mét vuông biển có giá trị kinh tế ở mức khoảng 600.000USD/năm.   

Qua những câu chuyện trên, câu hỏi được đặt ra là chức năng của bộ Tài nguyên và môi trường trong những năm qua và hiện nay là gì, là bảo vệ tài nguyên môi trường hay cấp phép xả thải? Việc bùn, nếu là sạch và không độc hại với môi trường thì vì sao lại phải thải xuống biển mà không tận dụng lại trên bờ để làm giàu dinh dưỡng cho đất đai nông nghiệp?  Vì sao với chuyên môn là quản lý khoa học tài nguyên và môi trường mà các nhà quản lý thuộc bộ lại không biết đến việc bùn xả thải có khả năng hủy hoại môi trường trong phạm vi cả 170 hải lý biển, như phân tích của tiến sĩ Nguyễn Tác An?

Nhiều người dân như người viết hẳn đã phải nảy sinh thắc mắc về việc người dân phải đóng thuế môi trường trong những năm qua và sắp tới có thể sẽ tăng cao hơn nữa (lên đến 8.000đ một lít xăng), là để làm gì? Để làm gì khi mà Việt Nam, theo thống kê của Tổ chức lương thực và nông nghiệp thế giới (FAO), là nước có tỉ lệ phá rừng cao thứ hai thế giới, chỉ sau Nigeria? Để làm gì khi mà cho đến giờ ngư dân bốn tỉnh miền Trung đến nay vẫn chưa và không biết bao giờ mới được phép khai thác cá đáy sau sự cố Formosa?   

Trong quyển sách “Sụp đổ - Các xã hội đã thất bại và thành công như thế nào?”, giáo sư Jared Diamond đã phân tích về một trong những nguyên nhân của sự lụn bại và sụp đổ của một xã hội như đảo Phục Sinh là do sự “tự sát về môi trường”. Đó có thể là những bài học để chúng ta chiêm nghiệm, phản tỉnh, để có thể thực sự “phát triển mà không hy sinh môi trường”…

Đoàn Đạt

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 5
15/07/17PHẢN HỒI
Việc cho phép xả thải bùn lỏng, bùn ướt xuống biển là cách tư duy, cách làm thiển cận hết sức bậy bạ của quan chức cho phép...vì chính nơi xả thải là nơi có môi trường nguyên sinh của biển. Họ luôn miệng nói bảo vệ môi trường nhưng việc làm thì ngược lại! Lẽ ra khối lượng chất thải này nên tập trung trên bờ một thời gian cho rút nước khô ráo rồi cấp cho đối tượng lấy nó để san lấp mặt bằng hoặc đem san gạt nó ngay trên mặt bằng đang thực hiện. Việc gì phải đổ xuống biển?
13/07/17PHẢN HỒI
Thật ra các nhà quản lý, mà cụ thể ở đây là Bộ Tài nguyên môi trường chả quan tâm đến chuyện đó đâu. Họ đâu cần biết, dù là bùn không độc hại thì khi che phủ lên trên rặng san hô cũng sẽ khiến rặng san hô chết vì không "thở" được? Và họ cũng đâu cần biết rặng san hô chính là lá phổi của biển. Đây là bài toán "WIN - WIN - LOSE - LOSE". WIN thứ nhất là DN. DN sẽ bớt được hàng trăm triệu USD tiền đầu tư và chi phí vào hệ thống xử lý chất thải. Chỉ việc nhận chìm nó xuống biển thế là xong. Khi biển "chết", đơn cử như vụ Formosa, họ lại lên truyền hình khóc khóc mếu mếu, đền bù được vài chục triệu USD thế là đâu lại vào đấy. WIN thứ 2 là những người ký cấp phép xả thải. Doanh nghiệp nào mà không lobby chính sách? Không chi thì làm sao bộ gật cho xả thải xuống biển? Đến khi hậu quả xảy ra thì các vị ký tá đó lại loanh quanh đổ qua đổ lại. Nào tại tham mưu, nào là tại ông này, ông kia, thậm chí có khi đã hạ cánh an toàn, thành quả cả đời giao lại hết cho con cháu, nhà nước và nhân dân chẳng thu lại được gì. LOSE thứ nhất đó là môi trường, là biển. Biển thì cứ chết và cá thì cũng hết. LOSE thứ 2 là người dân, là những người sông chết cùng biển. Thử hỏi biển đã chết và cá thì cũng hết, vậy ngư dân lấy gì sinh sống?
12/07/17PHẢN HỒI
theo tôi , cần sa thải khẩn cấp người ký và cấp phép xả thải chất độ hại xuống biển. Đường lối thì tuyên truyền phát triển bền vững , nhưng thiên nhiên biển và rừng đâu còn , đến mỏ và các nhiên liệu tự nhiên cũng khai thác vô tội vạ không người quản lý hoặc thông đồng nhau từ quan chức đến gian tặc phá hoại thì câu hoit đất nước sẽ đi về đâu không ai trả lòi được !
11/07/17PHẢN HỒI
Tôi ủng hộ hoàn toàn nội dung bài viết và những việc có thể xảy ra các chuyện ô nhiễm tầy đình hiện nay ở Việt Nam đòi hỏi tầm nhìn và trình độ tiêu chuẩn quốc tế, chứ qua vụ Formosa với xin lỗi do trình độ hạn chế của các quan chức Việt nam làm chúng ta mất có lẽ gần hết niềm tin (Một lần bất tín, vạn lần không tin). Tuy nhiên đầu đề bài báo tôi cho là không chuẩn, vì ở đây 1 nhóm người của các cơ quan có thẩm quyền nếu có làm sai thì họ đâu có „tự sát“ và nếu dân mà nhất là dân địa phương có chết hay có bị ảnh hưởng nghiêm trọng thì đâu có thể nói dân tự sát, mà bị hại thì mới đúng. Chưa kể những bí ẩn trong những duyệt dự án các kiểu ở Việt Nam với những dự án tưởng chừng vô lý, bị phản đối cả mức quyết liệt của nhiều chuyên gia nhưng vẫn được duyệt thì phải nghĩ tới có những lợi ích cá nhân khiến nhiều điều vô lý thành có lý và nếu ôm 1 mối lợi lớn, có biến tếch ra nước ngoài thì nhiều kẻ cho mình làm được như thế là khôn ngoan lọc lõi, là „khôn sống mống chết“!
11/07/17PHẢN HỒI
Rất tâm đắc với bài viết của tác giả. Sau sự cố formosa, có lẽ chúng ta chưa xử lý đến nơi đến chốn những người có trách nhiệm liên quan đến thảm họa môi trường này. Nên họ chưa thấm mà lại tiếp tục có những quyết định gây bức xúc dư luận đến như thế. Nếu để tình trạng tương tự xẩy ra thì đây sẽ là cơ hội cho các thế lực chống phá Đảng và Nhà nước kích động dấy lên sự bất bình trong nhân dân dẫn đến những phản ứng tiêu cực làm mất an ninh trật tự trên diện rộng. Xin cơ quan "Tài-Môi" xem xét cẩn thận chớ có làm liều.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Việc các phóng viên chỉ được tham gia đưa tin trong 5 phút đầu tiên trong các phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội đang gây ra những quan ngại, không chỉ trong nội bộ phóng viên báo chí ‘theo quốc hội’, mà cả trong dư luận.

  • Kỳ Duyên

    Nhà báo

    Và vì vậy, cho dù có tới 4 bánh hẳn hoi, nhưng những chiếc ô tô của các quan chức cũng cần được “tập đi, tập đỗ”. Còn các quan chức ngồi trên đó cũng cần tập có kỹ năng, hành vi thấm nhuần tinh thần luật pháp, trong đó có kỹ năng “văn hóa phát ngôn”.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Người Việt ta có câu thành ngữ rất hay:“Lời chào cao hơn mâm cỗ” hay “Được lời như cởi tấm lòng”...Thế nhưng, cuộc sống hôm nay ở nơi công sở, nhiều tòa nhà chung cư hay các nhà hàng, quán xá… người Việt cởi mở, chân tình chào hỏi nhau là một thứ gì đó rất ư là xa xỉ?

  • Nguyễn Công Khế

    Nhà báo

    Cha ông ta để lại tài nguyên của cải không phải là vô tận, nhưng những gì chúng ta có được, đủ nuôi sống dân tộc ta sung sướng và tạo nên cuộc sống an lành và đáng sống...

  • Bình Luận

    Bình luận

    Tại kỳ họp Hội đồng Nhân dân thành phố Đà Nẵng khóa IX vào ngày 7.7.2017 vừa qua, trả lời chất vấn về Sơn Trà, Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ đã giải trình: “Nhiều năm trước, cả người dân và cán bộ (Đà Nẵng) ai cũng muốn được thắp sáng Sơn Trà như Hồng Kông (TQ) nên mới thu hút nhiều dự án về đây”.