U23 Việt Nam thắng U23 Qatar: Chúng ta đã ngẩng cao đầu!

Mỗi lần tổ chức U.21 quốc tế là tôi chú ý đến sự có mặt của U.21 Thái Lan. Ám ảnh Thái Lan cứ nằm mãi trong tâm khảm người Việt yêu bóng đá.

Trong giấc mơ của nhiều người là đứng trên Thái Lan ta đã sướng rơn người rồi. Giấc mơ nhỏ bé đó sao nhiều thế hệ ta không thể vượt qua nổi. Tôi đã cảm thấy mình như cũng là người có “tội” trong đó, vì mình cũng đã dính líu ít nhiều đến bóng đá.

Tôi thương cho dân Việt mình quá đỗi. Những năm đầu sau 1975, do nền kinh tế kế hoạch hóa theo mô hình cứng nhắc của Liên Xô cũ và chính sách đưa dân đi kinh tế mới, sai lầm ở chỗ là không có một chuẩn bị hậu cần gì hết cho bà con, mà họ đa số là dân thành thị. Nhiều người sống không nổi, phải tìm cách vượt biên bằng đường biển bất chấp sống chết.

Bây giờ cuộc sống có khá hơn. Nhưng những gia đình nghèo vẫn phải vét những đồng bạc cuối cùng, có khi phải vay mượn để cho con cái được đi xuất khẩu lao động bất cứ nước nào ngoài Việt Nam để nhằm mục đích gửi tiền về nhà để cải thiện cuộc sống gia đình.

Tôi có một ông bạn khi mới nhận một chức vụ mới trong chính quyền hiện nay. Chức rất lớn. Tôi nói với ông: "Bây giờ ta được nhận một trách nhiệm như thế này. Ta nên không cần một thứ gì khác ngoài việc phải nghĩ đến những người nghèo khổ và một đất nước đã phải chịu đựng nhiều đau khổ qua chiến tranh, ly tán và nghèo đói rồi". Ông bạn nhìn vào mắt tôi hồi lâu rồi im lặng như đồng cảm. Tôi viết đoạn này có thể nhiều đồng bào sẽ cười tôi đây. Nhưng đó là những tâm tình thật giữa chúng tôi với nhau trong giây phút rất người đó.

Trở lại chuyện bóng đá. Tôi nhớ trận chung kết giữa U.21 Việt Nam và Thái Lan vào năm 2014. Hôm đó có mặt cả ông Chủ tịch LĐBĐ Thái Worawi Makudi ngồi trên khán đài. Sân Cần Thơ có sức chứa khoảng 50 nghìn người đã không còn chỗ đứng.Tôi nhớ anh Hạnh Phó giám đốc Công an Cần Thơ (nay đã là Giám đốc) hỏi tôi là giải quyết như thế nào về tình trạng rất đông khán giả đang xếp hàng ngoài cửa mà chưa mua vé vào được. Tôi với anh Hạnh thống nhất là cho mở cửa, không thì sẽ vỡ trận.

Không chỉ khán giả có mặt trên sân Cần Thơ hào hứng như vậy. Khắp nơi trong nước, người hâm mộ không ra đường, ở nhà xem TV, làm cho đường phố trở nên vắng vẻ.

Tôi rất có cảm tình với HLV Weigang là như vầy. Mỗi lần gặp tôi ông đều nói về lộ trình phải giải quyết hai “vấn nạn Thái và Hàn” trong bóng đá là mấy năm, trước khi VN tham vọng đặt chân vào chung kết World Cup. Tôi thích ông và đã giới thiệu ông gặp TT Võ Văn Kiệt để trình bày về lộ trình cho bóng đá Việt. Khi ông có vấn đề với LĐBĐ, tôi và báo Thanh Niên đứng về phía ông. Ủng hộ nhiệt huyết của ông đối với bóng đá VN.

Đến bây giờ, U23 của ta đã vào tới vòng bán kết. Vượt qua rất nhiều đối thủ mạnh như Úc, Syria, Irắc... Thái Lan đã bị loại, tức là có thể coi như ta đá qua mặt Thái. Vui mừng vô kể. Nhưng niềm vui đó chỉ có thể dừng lại ở lứa tuổi U23 thôi. Bóng đá là cả một nền tảng được dày công xây dựng. Mặc dù qua giải châu Á lần này ta có dịp đánh giá lại thực chất và tiềm lực của mình. Đánh giá lại công tác đào tạo bóng đá trẻ. Đặc biệt là công tác điều hành quản lý bóng đá đang nằm ở dưới tiềm lực mà ta đang có. Tại sao ta chỉ thay có mỗi HLV mà bảng xếp hạng ta đã khác. Ta đã vào rất sâu trong giải lần này để gặp Qatar. Và theo những gì diễn ra trong mấy ngày qua, ta đã vượt qua vấn nạn Thái Lan.

Lúc sinh thời, TT Võ Văn Kiệt thường nói với chúng tôi: Trong số huy chương vàng ta đạt được vài chục cái ở các cuộc đua tài thể thao quốc tế, thì có thể nhường lại, để ta có vàng bóng đá cho dân ta, điều này có ý nghĩa rất lớn đối với đa số người Việt Nam chúng ta. Người bận rộn cho bao nhiêu điều quốc kế dân sinh, lại dành cho bóng đá một vị trí đặc biệt như vậy, ta suy nghĩ thế nào đây với bóng đá nước ta.

Xin mọi người cho một tràng vỗ tay thật mạnh và đều cho đội tuyển U23 và ông Park. Nhưng nên nhớ cho rằng trận U23 cúp châu Á này chỉ mới là trận mở đầu thử thách tính bền vững của ông với bóng đá Việt.

Tương lai bóng đá VN cũng sẽ tùy thuộc rất nhiều vào BCH Liên đoàn bóng đá mới. Nhất là bộ máy chủ chốt. Chủ tịch và các Phó chủ tịch LĐ có thật sự có vai trò tích cực và hết mình, vô vụ lợi luôn đặt sự phát triển của bóng đá nước nhà lên trên hết mọi lợi ích cá nhân và lợi ích nhóm hay không?

Trận đấu chiều nay giữa U23 Việt Nam và Qatar, về lối chơi và cách chơi ta thấy các tuyển thủ Việt Nam ngang ngửa với các tuyển thủ Qatar, nhưng các cầu thủ chúng ta phạm lỗi nhiều quá và đó là lý do khiến cho trọng tài Singapore “có điều kiện” ép đội Việt Nam! Mà rõ nhất là hai tình huống: không cho đội Việt Nam hưởng quả phạt sát vòng cấm địa khi đội bạn phạm lỗi với Văn Đức ở phút 41, và thổi kết thúc hiệp 1 quá sớm khi đội Việt Nam đang có tình huống gây sức ép với Qatar.

Đối với tôi trận bán kết này, Việt Nam ngẩng cao đầu tại Sân cỏ châu Á. Và tương lai bóng đá Việt bắt đầu thấy ánh sáng từ đây. Không có gì phải hổ thẹn.

Cảm ơn thầy trò của Park một lần nữa! Tôi có một chút tự hào nhỏ. Toàn bộ các tuyển thủ của U23 VN lần này xuất phát từ trận địa U21 quốc gia của mình.

Nguyễn Công Khế

>> Highlight: Thắng Qatar trên chấm phạt đền, U.23 Việt Nam vào chung kết

>> Cả đội U.23 Việt Nam hát hò, nhảy múa không ngừng sau khi thắng Qatar

>>Clip khoảnh khắc Văn Thanh đưa U23 Việt Nam vào chung kết giải châu Á

>> Những hình ảnh người hâm mộ cả nước cổ vũ U.23 Việt Nam

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT

Loading...

Bình luận4

  • hoaianhReply

    26-1-2018 08:38:21

    Nguyễn Công Khế là cựu Tổng biên tập báo Thanh Niên khi còn đang rất trẻ, khỏe và đầy tham vọng nha mọi người

  • Phạm Ngọc HữuReply

    25-1-2018 02:01:11

    Mọi người đang sung sướng hân hoan vì chiến thắng của U23 tôi cũng đang trong tình trạng "sướng âm sướng ỉ - sướng tự trong sương tủy sướng ra". Bình tâm một chút tôi tự hỏi: Vẫn lứa cầu thủ ấy dưới tay các Huấn luyện viên khác dìu dắt thì thua be thua bét nhưng ông Park huấn luyện thì thành đội bóng "bất tử". Từ việc chọn người đến quá trình huấn luyện ông Park không nói nhiều chỉ âm thầm thực hiện sách lược của mình. Kỹ thuật cơ bản và chiến thuật áp dụng cho mỗi trận rõ ràng rành mạch. Các cầu thủ ai có việc của người đó không chồng chéo bỏ ngỏ khung thành. Cả đội cố kết gắn bó thành một khối vững chắc quyết thắng. Đặc biệt chiến thuật thay người của ông Park hợp lý chính xác đến mức hoàn hảo và không thể chê được... Khi khi thủ lĩnh có đường lối khoa hoạc sáng suốt vầ hợp lý, biết giao nhiệm vụ đúng người đúng việc; Khi mọi người cùng sát cánh bên nhau vì tháng lợi chung thì thắng trận là phải. Nguyên tắc vàng này không chỉ đúng với bóng đá mà còn đúng với các lĩnh vực quản lý khác.

  • Nguyễn Hoàng HảiReply

    24-1-2018 10:50:57

    Nói cả 93 triệu con người cùng niềm say mê thì không thể đúng. Cụ thể bao nhiêu triệu còn bé chưa biết bóng đá là gì, bao nhiêu người dân bươn chải lo kiếm ăn, có thích bóng đá thì cũng phải xếp hàng sau cái dạ dày đói, kinh tế gia đình lo từng miếng ăn, rồi bao nhiêu người chả hề thích bóng đá – nói đùa đua tư duy theo kiểu ông già Khốt ta bít (Khottabych) không hiểu vì sao 22 con người lại phải tranh nhau 1 quả bóng. Còn ngay bản thân tôi, bình thường vừa chơi và cũng thích xem, sẵn sàng ủng hộ và vui mừng với từng chiến thắng của đội Việt Nam. Tuy vậy trước sự thắng lợi này tôi chả có lí do gì phải cùng ngẩng cao đầu cùng mọi người khác – vì khi thua đội này đội nọ như Thái Lan tôi cũng chả chả thấy có lí do gì phải cúi đầu như CĐV-NTTT nêu – tôi chỉ đơn giản là MỪNG. Vì nếu thua thì có nhiều lí do, nhưng yếu kém từ xưa tới nay thì có rất nhiều lí do, trong đó thể lực là 1 yếu tố quan trọng mà sắp tới với trận chung kết có lẽ mới bộ lộ rõ cái yếu khách quan của đội tuyển Việt Nam. Tóm lại bóng đá chỉ là 1 trò chơi, và các nước như Đức riêng về thể thao họ phát triển toàn diện và phát triển biến thể thao thành cả hoạt động quần chúng, giữ sức khỏe, tạo niềm vui cho từng người – chứ không đầu tư như Trung Quốc phải chiến thắng bằng mọi giá - và niềm vui chiến thắng quốc tế cũng quan trọng – nhưng đừng thái quá như phóng xe máy ầm ầm ra ngoài phố, không cảnh giác để 1 cổ động viên phải lìa cõi đời này hôm qua https://congly.vn/xa-hoi/giao-thong/cdv-bong-da-tu-vong-do-tai-nan-giao-thong-luc-dieu-pho-241896.html

  • NGUYỄN THỊ THANH THỦY Reply

    24-1-2018 02:13:12

    Chúng ta đã thắng, một chiến thắng xứng đáng. Nó giúp 93 triệu người VN ngẩng cao đầu. Nó được trả giá rất đắt bằng mồ hôi, máu và nước mắt của các cầu thủ U 23 VN. Và bằng nỗ lực vô cùng của ông già gân Park Hang Seo. Chúng ta đã khóc vì chiến thắng. Vì đã lâu rồi người VN phải cúi đầu trước người Thái Lan, người Malaysia, người châu Âu, người Mỹ. Vì những sai lầm, vì những thua thiệt, vì những điều đáng xấu hổ, và vì những bất lực. Tất cả như những gánh nặng, khiến cho không ít người không dám tin vào chiến thắng hôm nay của chúng ta. Khiến cho không ít người buông lời dè bỉu các cầu thủ của chúng ta. Khiến cho không ít người tin rằng chúng ta, lại như muôn lần trước, lại cúi đầu nhục nhã. Nhưng hôm nay bóng đá VN như đã được sinh ra một lần nữa. Những chàng trai U 23 VN đem lại cho chúng ta hào khí của Trần Hưng Đạo, Quang Trung... Một vẻ đẹp trong sáng, tươi tắn, hiên ngang của những chàng trai dám hy sinh tới giây phút cuối cùng vì màu cờ sắc áo của Tổ quốc. Một vẻ đẹp của lấy yếu thắng mạnh, lấy ít địch nhiều. Bởi vậy nên các đối thủ tiền tắn đã thua sút trước đội tuyển nghèo VN. Và sự ăn gian xử ép của các trọng tài cũng không làm cho U 23 VN suy suyển. Các em đã tìm ra tia sáng cuối đường hầm để làm nên chiến thắng. Và các em giúp chúng ta tin rằng nếu nỗ lực, chúng ta có thể thay đổi vận mệnh. Từ những con người trẻ trung như thế, trong sáng như thế, và đẹp đẽ như thế. U 23 VN, tôi yêu các em. Park Hang Seo, I love you! TP CAM RANH- KHÁNH HÒA


Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.