Sợ hãi và 'văn hóa' gây sợ hãi

Bản tự kiểm của bác sĩ Hoàng Công Truyện
Một vị bộ trưởng phải có trách nhiệm huy động nguồn lực của bộ tạo môi trường làm việc thoải mái, nâng đỡ nhân viên sao cho không ai áp chế ai, không ai phải khúm núm sợ hãi, người nào cũng có tư thế vững vàng, đúng đắn phù hợp với các giá trị văn minh!

SỰ KIỆN HOÀNG CÔNG TRUYỆN

Sự kiện Bác sĩ Hoàng Công Truyện khiến dư luận dậy sóng những ngày cuối tuần này. Sự kiện này có liên quan tới nhiều cấp độ làm việc trong Bộ Y Tế.

Cấp cá nhân: Bác sĩ Hoàng Công Truyện, làm việc tại Trung Tâm Y tế huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế, viết trên trang Facebook của mình, chê trách bà bộ trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến không sâu sát với cơ sở, không có giải pháp cho an ninh bệnh viện, và do đó "Mụ ni về nghỉ là vừa” (theo bài Xử phạt bác sĩ chê bộ trưởng: Quá đáng! - Người Lao Động Online, 21.10.2017)

Cấp Bộ Y tế: “Chánh Văn phòng Bộ Y tế Nguyễn Xuân Trường thừa lệnh Bộ trưởng Y tế vào ngày 15.7 đã ký một văn bản gửi Sở Y tế tỉnh Thừa Thiên - Huế. Văn bản nêu ngày 14.7, tài khoản Facebook "Hoàng Công Truyện" đã lan truyền thông tin bôi nhọ, gây mất uy tín, xúc phạm nhân phẩm, danh dự người đứng đầu ngành y tế” (Trích). Và Bộ “Đề nghị Sở Y tế có biện pháp kiểm điểm và xử lý theo quy định...” (Trích)

Cấp Sở Thông tin - Truyền thông Thừa Thiên - Huế, nơi xử phạt bác sĩ Hoàng Công Truyện 5 triệu đồng: Sở Thông tin - Truyền thông tỉnh Thừa Thiên - Huế “cho biết việc xử phạt thực hiện theo đề nghị của Bộ Y tế” (Trích).

Cấp Trung tâm Y tế huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế: Trước khi ra quyết định, Trung tâm Y tế huyện Phong Điền đã báo cáo xin ý kiến và được Sở Y tế Thừa Thiên - Huế đồng ý với mức kỷ luật khiển trách. Sau đó, Sở báo cáo lại kết quả xử phạt với Bộ.

Tóm tắt lại, trên trang mạng của chính mình, nhận xét của bác sĩ Hoàng Công Truyện về hiện trạng an ninh bệnh viện và trách nhiệm của bộ trưởng Y Tế đã kích hoạt một chuỗi các phản ứng như trên. Kết quả của chuỗi phản ứng là bác sĩ Truyện, Phó khoa Hồi sức cấp cứu, 53 tuổi, viết kiểm điểm gởi bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến và cấp trên của mình với lời lẽ như sau:

Bản thân em đã nhận ra khuyết điểm...

Cũng vì những ly rượu mà dẫn đến những cơn say, nên hành động mất kiểm soát, không phân biệt phải trái mà có lời lẽ xúc phạm tới Bộ trưởng. Bản thân rất cầu mong Bộ trưởng và quý lãnh đạo “Giơ cao đánh khẽ”, hạ bớt giận vì sai phạm của bản thân em.

Từ đây em xin hứa...

Qua sự việc này, em nhận ra khuyết điểm của mình và cũng là bài học nhớ đời, em xin chịu hình thức kỷ luật mà quý Cấp Lãnh đạo và Hội đồng kỷ luật phán xét”

SẼ RA SAO KHI NGƯỜI KHÔNG CÓ QUYỀN SỢ HÃI VÀ NGƯỜI CÓ QUYỀN THÌ GÂY SỢ HÃI?

Cảm nhận của tôi khi đọc những dòng tự kiểm điểm của bác sĩ Truyện là xót xa. Tôi không bàn về việc ông có thực sự “nhận ra khuyết điểm” hay không vì việc đó chỉ mình ông biết, và cũng là quan điểm của riêng ông mà người ngoài cần tôn trọng! Tôi muốn nói về phong cách của tờ kiểm điểm, vì ngay cả khi, giả dụ, ông thực sự thấy mình đã sai, thì cách nhận sai như thế cũng không ổn. Ai không từng sai? Mình sai thì cũng cứng cáp ngẩng đầu mà nhận khuyết điểm và cả kỷ luật, nếu cần. Nhận, xin lỗi, và rút bài học để suy nghĩ, hành động, tác phong của mình chín hơn trong tương lai. Bác sĩ Truyện thân mến, tôi cảm nhận sự khúm núm trong bài kiểm điểm, và trong tình công dân với nhau, tôi xin bắt tay anh để nói rằng anh không có gì phải khúm núm cả! Không một công dân nào trong xã hội phải khúm núm, nếu xã hội ta chưa được vậy thì chúng ta cần giúp đỡ nhau, hợp sức với nhau tiến về hướng đó! Thực trạng của cuộc sống hiện nay là có nhiều áp lực khiến nhiều thành viên xã hội phải khúm núm, đó là điều khiến tôi xót xa.

Do đó tôi thông cảm và không chê trách bác sĩ Truyện, mà trách cả cái guồng máy kia. Chỉ từ việc bác sĩ Truyện đăng ý kiến về bà bộ trưởng, cái việc mà theo lý thuyết bất kỳ công dân nào cũng có quyền làm, là cả bộ máy của bộ Y Tế vào cuộc: Bộ, Sở, Trung Tâm Y tế... toàn bộ sức nặng quyền lực đè lên một thân phận! Thân phận cấp dưới có sợ hãi thì cũng đáng được thông cảm! Tôi chắc rằng thế giới văn minh không cho ai quyền hành xử áp chế người khác như thế. Hơn nữa, một người tử tế không để ai phải khúm núm trước mình. Khi thấy ai khúm núm, người tử tế phải giải thích, phải an ủi, phải giúp đỡ cho người đó mạnh dạn hơn trong tư cách công dân của thế giới văn minh!

Việc xử phạt bác sĩ Hoàng Công Truyện được tiến hành dưới áp lực của Bộ Y tế, được sự đồng ý của Sở Y Tế tỉnh, được báo cáo với Bộ. Bác sĩ Truyện cũng làm tờ kiểm điểm gởi cho bà bộ trưởng bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Không biết bà bộ trưởng cảm nhận thế nào khi thấy một bác sĩ đồng nghiệp của bà, phó khoa trong bộ máy mà bà chịu trách nhiệm, có lời lẽ “nhũn” như thế với bà, với cấp dưới của bà? Tôi thì tôi nghĩ rằng một người tử tế tất phải áy náy, không thể yên tâm được. Một vị bộ trưởng phải có trách nhiệm huy động nguồn lực của bộ tạo môi trường làm việc thoải mái, nâng đỡ nhân viên sao cho không ai áp chế ai, không ai phải khúm núm, người nào cũng có tư thế vững vàng, đúng đắn phù hợp với các giá trị văn minh!

Các tin tức tôi nhận được tới giờ cho thấy “Bộ Y tế nói rằng văn bản của bộ không đề nghị địa phương xử phạt bác sĩ Truyện. Hiện bộ chưa nhận được thông tin chính thức về việc bác sĩ này bị xử phạt 5 triệu đồng vì bôi nhọ bộ trưởng” (Trích). Với bằng chứng về những văn bản, công văn qua lại giữa Bộ, Sở, Trung Tâm Y tế huyện Phong Điền, mà Bộ có thể công nhiên “phủi trách nhiệm” (trích) như vậy, thì thiên hạ khó mà tưởng tượng được. Phản ứng “phủi trách nhiệm” này càng củng cố nhận xét rằng “Dân chúng không còn nhận ra nhà lãnh đạo đầy uy tín đang chỉ đường, họ chỉ thấy một người vụng về, lúng túng bào chữa cho chính mình một cách khuất lấp mà không đưa được giải pháp căn cơ nào” (TBKTSG, 24.9.2017)

Xét cho cùng, bác sĩ Truyện và bộ Y Tế của bà Kim Tiến cùng có nỗi sợ. Là người không có quyền lực, nỗi sợ hãi khiến bác sĩ Truyện có bài kiểm điểm “nhũn”, có lẽ chịu xấu mặt để “tránh voi”. Nắm quyền lực trong tay, nỗi sợ hãi khiến bộ Y Tế dùng quyền lực gây sợ hãi nơi người khác ý kiến.

Trong một hệ thống mà những người có quyền lực gây sợ hãi và giới không có quyền thì sợ hãi, hệ thống đó sẽ phát triển như thế nào?

Lê Học Lãnh Vân


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận9

  • Nguyễn văn HảiReply

    03-11-2017 11:06:42

    Trong cái sợ có một chử HÈN vì bản thân Ô là một BÁC SỈ đâu phải thành phần thấp cỗ bé họng trong xả hội

  • Bùi Minh HÃNReply

    25-10-2017 05:32:56

    các bác thông cảm cho BS TRUYỆNG vì miếng cơm manh áo , ai cũng vậy

  • lanrungReply

    24-10-2017 10:22:58

    cái thằng cha internet này làm phiền lãnh đạo quá thể, ngày xưa nói gì thi nói, quyết thế nào thì cứ thế mà hành, nay nhiều ý kiến thế này lãnh đạo sao nổi đây!!!

  • Lien NguyenReply

    24-10-2017 04:27:57

    Tội nghiệp ông BS Hoàng Công Truyện, Phó khoa Hồi sức cấp cứu, 53 tuổi, viết kiểm điểm gởi bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến và cấp trên của mình. Lại còn phải xưng EM nữa chứ, và đổ thừa tại ... rượu, và kêu nài: EM HỨA, EM CHỪA! Ở lứa tuổi ""Ngũ thập nhi tri thiên-mệnh" mà phải uốn mình trước một đồng nghiệp nữ cấp trên như thế thì đáng thương quá! Một xã hội có năng lực tạo nên những người hèn khi xin lỗi mà thực sự mình không có lỗi và không hề biết xin lỗi khi mình thật sự có lỗi, là một xã hội không biết giá trị của nhân phẩm! Đau lòng!

  • Nguyễn Lạc ĐạoReply

    23-10-2017 04:26:54

    Một bài viết rất trách nhiệm. Phân tích đánh giá thuyết phục. Sợ hãi và gieo rắc sợ hãi là điều đáng để cả XH phải suy nghĩ, trên hành trình phát triển mọi mặt đất nước ! C.ơn tác giả. Chúc tg an vui !

  • Đỗ Văn KhuyếnReply

    23-10-2017 02:24:09

    Bài viết rất hay, cảm ơn tác giả Lê Học lãnh Vân. Tôi thấy thảm hại cho ông BS Truyện quá.

  • Nguyễn BìnhReply

    23-10-2017 11:58:25

    Bài báo quá hay. Ngày nay một số kẻ có quyền và cảm thấy mình có quyền là muốn làm gì cũng được. Nên mới gây cho tâm thế của người dân, cán bộ và đất nước này ở vào cái thảm trạng mà câu chuyện của bài báo cũng chỉ là một ví dụ. Ủng hộ và Cảm ơn tác giả.

  • anh tuReply

    23-10-2017 11:27:09

    Vụ VN Pharma đang còn diễn ra nóng hổi, Bộ Y tế và cả cá nhân bộ trưởng thật sự cũng đang sống trong sợ hãi đấy thôi.Thật sự vụ này không khác với vụ ông Thạnh tại An Giang sao bà T không rút kinh nghiệm và tới giờ thì đổ thừa cho cấp dưới? Y một bài!"Chánh Văn phòng Bộ Y tế Nguyễn Xuân Trường THỪA LỆNH Bộ trưởng Y tế vào ngày 15.7 đã ký một văn bản gửi Sở Y tế tỉnh Thừa Thiên - Huế." Lẽ ra nếu bà T có lời cảm ơn BS Tr thì hẳn FB của bà đã có triệu Like rồi vì đây là lời phê bình chứ phải nói xấu đâu. Phê bình thì có khi đúng khi chưa có gì đâu mà ầm ỉ? Nói thẳng ra bà T đã lạm quyền và không cầu thị, vậy là chưa xứng tầm.

  • Quốc PhongReply

    23-10-2017 06:33:17

    Trong cuốn " Cổ học tinh hoa " của 2 soạn giả Ôn như Nguyễn Văn Ngọc và Tử an Trần Lê Nhân, một cuốn giáo khoa dạy cách làm người, cách đối nhân xử thế rất thông minh," muôn năm cũ" của người phương Đông. Cuốn sách có một câu chuyện chúng ta nên đọc để có thể học theo . Vua Cảnh Công bên nước Tề có con ngựa quý và nó được giao cho người chuyên chăn nuôi ngựa . Một hôm, con ngựa tự nhiên lăn đùng ra chết. Vua giận lắm vì nghi là ngựa bị giết nên đã giao cho quân lính cầm dao vào phanh thây người nuôi ngựa. Án Tử đang ngồi chầu, thấy vậy bèn ngăn lại rồi hỏi vua rằng : " Vua Nghiêu ,vua Thuấn khi xưa phanh thây người thì bắt đầu từ đâu trước ? " Vua Cảnh Công ngơ ngác rồi bảo : Thôi, hãy buông nó ra , tạm giam xuống ngục để sau trị tội. Án Tử tiếp lời : Tên phạm này chưa biết rõ tội mà đã phải chịu chết thì vẫn tưởng là oan. Tôi xin vì đức vua xuống gặp để kể rõ tội nó rồi hãy hạ ngục. Vua nghe, thấy cũng phải . Án tử bèn kể tội người nuôi ngựa rằng : Nhà ngươi có 3 tội đáng chết: Vua sai nuôi ngựa mà ngươi để ngựa chết, là 1 tội đáng chết. Lại để chết đúng con ngựa quý của vua thì đã là 2 tội đáng chết. Nay để vua mang tiếng với thiên hạ chỉ vì một con ngựa mà giết chết 1 mạng người, làm cho trăm họ đều biết chuyện sẽ sinh oán vua; các nước nghe chuyện khiến ai cũng khinh vua . Ngươi làm chết 1 con ngựa mà để đến nỗi dân gian đem lòng oán giận, nước ngoài có bụng dòm dỏ vua , là 3 tội đáng chết. Ngươi biết chưa ? Bây giờ hãy tạm giam ngươi vào ngục đã. Cảnh Công nghe vậy ngậm ngùi than rằng : Thôi, hãy tha cho nó ! tha cho nó ! Người đời sau đã bàn luận rằng : Vua Cảnh Công thấy con ngựa yêu của mình bị chết mà bắt phanh thây kẻ nuôi ngựa là đang trong cơn tức giận nên không còn biết thế nào là nghĩa lý, là pháp luật gì nữa. Thế mà Án Tử dám can ngăn rất khéo bằng cách kể tội người nuôi ngựa nhưng thực ra là gợi đến lòng nhân ái của Cảnh Công cùng mối bất lợi nếu sai giết người chăn ngựa rồi sẽ ra sao . Điều đó đã khiến Cảnh Công tỉnh ngộ và biết hối.

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.