ngày 26 tháng 05 năm 2017
Chuyện hôm nay
 

Nước mắt dạy thêm

In bài viết
  Học thêm, dạy thêm liệu có thực sự xấu xa đến mức khiến người ta phải ra hẳn một quy định cấm đoán tuyệt đối giống như một căn bệnh dịch gây nguy hiểm cho xã hội như thế?

Một vấn đề nhận được sự quan tâm lớn từ phía cộng đồng giáo dục cũng như những người quan tâm đến nền giáo dục nước nhà, đó là tình hình dạy thêm học thêm. Tại buổi khảo sát của Ban Văn hóa - Giáo dục (HĐND TP.HCM) ngày 23.8, ông Nguyễn Văn Lợi, Hiệu trưởng Trường trung học Thực hành sư phạm Phan Đình Phùng đặt câu hỏi: “Tại sao bác sĩ được mở phòng khám ngoài giờ, ca sĩ được chạy sô kiếm tiền... mà giáo viên lại không thể sống bằng chính nghề của mình? Còn nỗi buồn nào hơn?”. Những giọt nước mắt của ông Lợi sau khi nêu trăn trở ấy có lẽ cũng là nước mắt của những ai đang theo nghề giáo, những người đang bị đối xử theo cách trái ngược với sự tôn vinh nghề này. Học thêm, dạy thêm liệu có thực sự xấu xa đến mức khiến người ta phải ra hẳn một quy định cấm đoán tuyệt đối giống như một căn bệnh dịch gây nguy hiểm cho xã hội như thế?

Câu hỏi đầy cay đắng mà ông Lợi đặt ra trong buổi khảo sát về tình hình dạy thêm và học thêm chiều 23.8 có lẽ là một trong những câu hỏi nhức nhối nhất, không chỉ về vấn đề dạy thêm học thêm, mà còn về thân phận và vị trí người giáo viên trong xã hội Việt Nam ở thời điểm hiện tại. Lẽ dĩ nhiên, câu hỏi ấy được đưa ra là để xem xét lại việc nghiêm cấm dạy thêm, học thêm có thực sự hợp lý hay không, khi mà nhu cầu dạy thêm và học thêm là một nhu cầu có thực và thậm chí rất lớn. Học sinh luôn có nhu cầu học thêm, dù là bất cứ cấp học nào và ở bất cứ quốc gia nào chăng nữa; còn giáo viên cũng luôn có nhu cầu dạy thêm, một phần là để đáp ứng đòi hỏi của người học, phần khác để nâng cao thu nhập, nhất là khi đồng lương của nghề giáo còn đang thấp. Bằng cách nghiêm cấm học thêm và dạy thêm, xã hội đang tước đi những nhu cầu và lợi ích chính đáng của cả học sinh lẫn giáo viên trong nền giáo dục Việt Nam hiện nay.

Nhìn lại những gì đã diễn ra trong ngành giáo dục, đặc biệt là trong vấn đề dạy thêm và học thêm vài năm trở lại đây, chúng ta sẽ nhận ra rằng cách đối xử với nghề giáo ẩn chứa không ít sự bạc bẽo. Liệu có bao nhiêu nghề nghiệp trong xã hội mà người hành nghề bị cấm đoán như ngành giáo dục, khi mà rõ ràng nhu cầu xã hội là có thực, thậm chí rất lớn? Để hạn chế những tác động tiêu cực và biến tướng của dạy thêm học thêm, chúng ta đã vội vã và thiếu cẩn trọng đến mức đưa ra những biện pháp cấm đoán khắt khe. Còn sự xúc phạm và bạc bẽo nào lớn hơn thế dành cho nghề giáo – cái nghề mà xã hội vẫn mặc định là cao quý, nhưng lại đối xử với nó theo một chiều hướng ngược lại.

Nếu nhìn sang các quốc gia trong khu vực, có lẽ chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra nhu cầu học thêm và dạy thêm trong nền giáo dục và trong xã hội các quốc gia đó là có thực và lớn đến mức nào. Thậm chí, nó còn có thể cung cấp cho Việt Nam những kinh nghiệm cần thiết và quý báu để có thể giải quyết dứt điểm vấn đề tương tự ở Việt Nam.

Có thể nhìn sang Nhật Bản, nơi các giáo viên không được phép dạy thêm ở nhà riêng, và có thể sẽ bị lãnh đạo nhà trường cho thôi việc nếu như phát hiện ra đã tổ chức dạy thêm ở nhà, đến mức trừ những trường hợp đặc biệt thì việc giáo viên cho phép học sinh đến nhà hỏi bài cũng là điều hạn chế tối đa. Tuy nhiên, các trung tâm dạy thêm, học thêm lại được cho phép mở cửa và hoạt động rộng rãi ở Nhật Bản, nơi bất cứ giáo viên nào cũng có thể đến giảng dạy miễn là đạt yêu cầu về chất lượng do trung tâm đề ra. Các trung tâm không cấm việc học sinh tại trường của giáo viên đó đến đăng ký theo học, nhưng nếu có dấu hiệu của sự ép buộc thì giáo viên sẽ bị trung tâm sa thải, và cũng sẽ bị nhà trường cảnh cáo, thậm chí cho thôi việc.

Có lẽ, chính vì ở Việt Nam chúng ta gán cho nhà giáo những danh hiệu cao quý nhưng lại không kém phần hư vinh, đã khiến cho nghề giáo vô tình lại trở thành tù nhân của những sự đối xử bạc bẽo. Có lẽ, một phần nguyên nhân khiến chúng ta ban hành những quy định khắt khe và thiếu cẩn trọng như thông tư 17 (về việc nghiêm cấm tuyệt đối các hình thức dạy thêm, học thêm) lại chính là vì những hư vinh mà chúng ta đã đặt lên trên vai người giáo viên trong rất nhiều năm qua.

Đã đến lúc Việt Nam cần đưa nghề giáo trở lại vị trí vốn có, trước hết nó phải là một nghề nghiệp như bao nghề nghiệp khác trong xã hội một cách công bằng và bình đẳng. Sự cao quý của nghề giáo, nếu có, nó sẽ tự phát lộ ra và nhận được sự yêu quý và tin cậy của xã hội mà không cần bất cứ một hành động tôn vinh một cách hư danh và thiếu suy nghĩ nào. Một cây nếu đầy hoa thơm và trái ngọt, thì đừng rào nó lại.

Nhàn Đàm

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 6
20/05/17PHẢN HỒI
Ba năm dạy học thày giáo. Nhiều ngày kiêng thịt. Trở. Thành. Sư. đây là câu nói của thày giáo tôi những năm 80 thế kỉ trước mà nay vẫn đúng.
26/08/16PHẢN HỒI
Việc gì cũng có hai mặt. Nếu đứng trên góc độ của giáo viên thì thấy giáo viên thiệt thòi. Nhưng đứng trên góc độ của phụ huynh và học sinh thì những hệ luỵ của việc dạy thêm và học thêm là không nhỏ. Nếu giáo viên ai cũng làm tốt công tác giảng dạy của mình trên lớp, chỉ dạy thêm cho những học sinh thật sự có nhu cầu thì sẽ không có ai lên án đến nỗi nhà nước phải ra hẳn quy định để cấm đoán. Tính theo tuổi thì con tôi năm nay vào lớp 4, đã trải qua 2 năm học mà gia đình tôi đã mệt nhoài và không còn đủ sức để chạy theo cái gọi sự nghiệp học hành của con mình. Tôi không có quan niệm con của mình phải thật giỏi nên không cho học trước chương trình lớp 1. Vào đầu năm lớp 1, mới học được vài ngày, cô giáo đã kêu lại và nói con tôi học yếu cả lớp em nào cũng biết đọc rồi, chỉ còn có con tôi chưa biết đọc làm ảnh hưởng đến chương trình dạy của cô khi phải dừng lại chờ con tôi và yêu cầu tôi cho bé đi học thêm ở nhà cô. Tôi không hiểu chương theo chương trình học thì các bé chỉ mới làm quen với bảng chữ cái, âm tiết và tập đánh vần thì cô yêu cầu con tôi phải biết đọc chữ để làm gì, chẳng lẽ cô dạy trước chương trình lớp 2 nên con tôi không theo kịp? Tôi cứ viện lý do chưa sắp xếp được thời gian đưa đón con nên không cho con đi học thêm thì cô nói cô bảo mẫu ngày ngày kêu tôi lại và than phiền về con tôi. Ngoài ra con tôi về cứ khóc không chịu đi học vì sợ cô đánh mỗi khi không đọc được bài. Tôi sót con bấm bụng cho con đi học ở nhà cô, mới được vài ngày thì cô giáo khen con tôi rất thông minh, sáng dạ, tiếp thu nhanh...? Tôi phải gồng mình lo học phí chính khoá, học thêm, tiền bồi dưỡng cho cô giáo và cả cô bảo mẫu hàng tháng và những ngày lễ Tết đến mệt nhoài. Thử tháng nào không bồi dưỡng là mặt các cô nhăn nhó và tôi bị kêu lại than phiền về con tôi và con tôi sẽ bị đánh nhiều hơn. Ngoài ra việc làm công tác tư tưởng động viên cho con tôi đến trường là việc làm tôi căng thẳng nhất. Đến tối chuẩn bị đi ngủ là con tôi cứ khóc nói ngày mai không đi học vì sợ cô đánh, tôi phải an ủi động viên một lúc mới chịu ngủ. Đến sáng lại phải vừa động viên vừa dỗ dành để bé chịu cho chở đến trường, đến trường lại phải nạt nộ lôi kéo bé mới vào lớp. Đến chiều lại năn nỉ để bé chịu đi học thêm. Sáng nào 5 giờ sáng là bé phải thức dậy, ăn sáng, 6 giờ ra khỏi nhà, đến 7 giờ tối mới về đến nhà, ăn cơm xong lại lao vào học bài và làm bài tập về nhà đến 9 giờ thì đi ngủ. Bé không còn thời gian để thư giãn giải trí. Tôi cảm thấy thương và xót cho con, cô giáo cho quá nhiều bài tập về nhà đến nỗi nhiều hôm bài viết nhiều bé làm không kịp, tôi phải cho bé đi ngủ và làm thay bé. Cứ như vậy chúng tôi lết qua được lớp 1 với điểm tổng kết môn Tiếng Việt và Toán là 10. Những tưởng lớp 2, cô giáo mới sẽ khá hơn, nhưng mọi việc vẫn cứ như cũ. Tôi quá mệt mỏi, không thể nhờ vào ai để thay đổi tình hình, cho con học trường tư hay trường quốc tế thì tôi không có khả năng mà không chắc mọi việc sẽ khác hơn. Con tôi thì có dấu hiệu khủng hoảng tâm lý nặng nề, tôi không thể để tình trạng này kéo dài thêm nữa. Cuối cùng sau nhiều tháng ngày suy nghĩ tôi đã quyết định cho con tôi ở nhà không đến trường nữa và tôi sẽ tự dạy cho con tôi. Vẫn biết là bé sẽ thiệt thòi khi không có bằng cấp nhưng tôi hy vọng năm hay mười năm nữa ở Việt Nam cùng sẽ cho thí sinh tự do dự thi tốt nghiệp, hoặc tôi sẽ cho bé đi học ở một quốc gia có nền giáo dục tốt hơn. Bây giờ tôi cảm thấy nhẹ người, những ngày lễ Tết không còn ám ảnh tôi nữa. Còn con tôi thì vui vẻ, năng động, ở nhà bé đã học hết chương trình lớp 3 theo sách giáo khoa và bé còn tham gia lớp học bóng rổ, cờ vua ngoài giờ. Tôi chỉ muốn con tôi phát triển bình thường, học tập vui chơi một cách thoải mái không quá căng thẳng. Đây là một nhu cầu đơn giản nhưng khó mà thực hiện trong cái xã hội đặc biệt là môi trường giáo dục như ngày nay. Tiên trách kỷ hậu trách nhân.
26/08/16PHẢN HỒI
Việc dạy và học thêm đang là vấn đề nóng hiện nay. Tất nhiên công tác giáo dục ở ta không thể so sánh với Nhật Bản, thu nhập của GV cũng tệ hơn nhiều và pháp chế cũng chưa nghiêm minh. Giáo viên là tầng lớp trí thức, họ rất nhạy cảm với sự phê phán và chính họ là nhân tố hàng đầu để đào tạo cho thế hệ tương lai của đất nước. Tuy thế, đã nhiều năm ngành giáo dục XHCN không có một cơ chế đặc thù riêng đủ để cho thấy là giáo chức có vị trí được ưu tiên trong xã hội...ngay cả vào thời kỳ có thể làm được việc này. Điều mà Bắc Triều Tiên có thực hiện từ nhà nước với những ưu đãi rõ rệt. Ở ta, việc GV dạy thêm ở các trung tâm không có gì phải ngăn cấm thế nhưng...tại sao lại không cho phép họ dạy thêm ở trường? Dạy thêm ở nhà rất bất cập vì có thể xảy ra chuyện ưu tiên cho các học sinh của mình đến học và vấn đề học phí cũng khá cao. Việc dạy ở trường kiểm soát được điều này qua cách bồi dưỡng chéo về người đứng lớp, vã chăng, học phí cũng giảm đi vì cơ sở sẵn có là công lập. Bỏ công sức ngoài giờ nên xem đó là sự hổ trợ từ xã hội hóa để tăng thêm phần nào thu nhập của giáo viên thì có gì là sai nếu phụ huynh và chính với các em học sinh có nhu cầu học thêm? Các trung tâm dạy thêm đã lấy đi một phần kha khá số tiền học phí để chi phí hoặc nâng giá học phí khá cao để bù đắp thì nhà nước đã có cơ sở hoàn chỉnh thì việc gì không dùng nó để giúp đở GV? Làm điều này rất có lợi cho cả đôi bên nên xét ra ngành GD cần nghiên cứu để có giải pháp.
26/08/16PHẢN HỒI
Ai sẽ đếm nước mắt học thêm đây!!! Có biết bao học trò nghèo trên đất nước này có gia đình còn phải vật lộn với miếng ăn, cái mặc để sống và hy vọng theo đuổi con chữ. Chúng ta nên đặt vấn đề phải làm gì để thầy, cô giáo không cần phải nghĩ đến việc dạy thêm, phải thu tiền từ học trò để sống. Được toàn tâm dạy chữ, dạy làm người. Tình thày trò thiêng liêng có lẽ chỉ sau tình mẫu tử, là nền tảng cho các mối quan hệ đạo lý của xã hội. Tôi chứng kiến có những người học trò nhờ có những người thầy cao cả, đã thành công dù xuất thân nghèo đói, gia đình và hoàn cảnh xã hội phức tạp. Nếu ngày ấy phải đóng học phí, phải học thêm chắc gì họ có cơ hội thành người. Khi điều kiện xã hội làm cho người thầy lấy tiền từ học trò, thầy thuốc lấy tiền từ người bệnh thì phải thay đổi điều kiện xã hội hoặc ta phải chấp nhận nền tảng đạo đức của xã hội vì tiền.
26/08/16PHẢN HỒI
'Giáo viên đòi dạy thêm là đấu tranh cho thu nhập cá nhân' Đó là quan điểm của Lê Nguyên, giáo viên tại Nam Định, sau việc một hiệu trưởng ở TP HCM bật khóc khi nói về dạy, học thêm. http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/goc-phu-huynh/323233/giao-vien-doi-day-them-la-dau-tranh-cho-thu-nhap-ca-nhan.html Đề nghị cấm triệt để, chừng nào còn một bộ phận (phần lớn) thầy cô "kiếm tiền bằng mợi giá" như hiện nay, làm băng hoại đạo đức người thầy, làm thui chột mầm non đất nước => làm nghèo đất nước
26/08/16PHẢN HỒI
Cảm ơn tác giả Nhàn Đàm có một bài viết rất hay. Cái gì chính đáng mà không quản lý được thì cấm là tốt nhất, nó thể hiện sự yếu kém về công tác quản lý, yếu kém về tầm nhìn vĩ mô. Còn nói về giáo dục, bao nhiêu năm qua, bao nhiều lần đổi mới, sách giáo khoa thay đổi liên tục có đem lại thay đổi gì không? Xin thưa là chỉ làm khổ cho học sinh và phụ huynh mà thôi, thay đổi sách chỉ làm tốn tiền thuế của dân và chi phí giáo dục của phụ huynh chứ chẳng được gì, hay chỉ phục vụ cho một nhóm lợi ích nào? Mong là các vị mỗi lần thay sách thì sử dụng được ít nhất là 10 năm. Còn về kết quả giáo dục, mặt bằng học sinh Việt Nam được đánh giá cao hơn Mỹ, nhiều huy chương vàng các hội thi thuế giới, nhưng xin hỏi Việt Nam có được bao nhiêu nhà khoa học, bao nhiêu công trình được áp dụng vào thực tế để nâng cao GDP của đất nước. Còn về người thầy thì sao? không chỉ bạc bẽo mà rất bạc bẽo, người thầy bây giờ bị trói quá nhiều, học sinh mất dạy chửi thầy, đánh thầy, phụ huynh thì xông vào lớp, học sinh mất dạy ngay từ cấp tiểu học mà thầy chẳng giám làm gì, vì sao ư? Vì thầy không muốn bị kỉ luật, không muốn bị mất cái cần câu cơm. Thôi thì mặc kệ chúng làm gì thì làm, tới tháng thầy nhận lương đủ là được, nhiều lúc lương tâm thầy cắn rức nhưng đành chịu. Còn chuyện một tỉnh nghèo sa thải 400 giáo viên mầm non, thế mà vào đầu năm học 2016 - 2017 lại thiếu gần 8 ngàn giáo viên cả mầm non và tiểu học, không biết lãnh đạo điều hành kiểu gì nữa, chỉ thương cho nhưng giọt nước mắt các cô. Giáo dục là quốc sách, mong là từ nay trở đi, giáo dục sẽ có những luồng gió mới từ vị bộ trưởng mới. Thân
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Bình Luận

    Bình luận

    Không phải ngẫu nhiên mà việc giữ bí mật thông tin về vụ việc, về khách hàng lại là một trong những nghĩa vụ của luật sư được quy định trong Luật Luật sư và Quy tắc ứng xử và đạo đức nghề nghiệp luật sư Việt Nam.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Phát biểu với báo giới, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn Nguyễn Đăng Chương cho rằng “việc lập danh sách cấm là bất khả thi”, và Cục lựa chọn phương pháp lập danh sách “cho phép”. Như vậy ở đây ông Cục trưởng đã lựa chọn phương pháp “chọn cho”, thay vì “chọn bỏ”. Hay nói cách khác, ông lựa chọn việc dễ cho mình, đẩy việc khó cho người dân, doanh nghiệp.

  • Hoàng Linh

    Nhà báo

    Venice ngoan cố hay người Việt sai lầm? Theo một thống kê thì du khách đến thành phố nhỏ bé này mỗi năm gấp ba lần số du khách đến toàn cõi VN: tháng 4.2017 VN đón 1.071.650 lượt du khách, còn thành phố Venice đón trên 30 triệu du khách mỗi năm.

  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    “Cải cách giáo dục”, cụm từ thoạt đầu mới nghe người ta cứ dễ lầm đó là một cụm từ biểu hiện cho tinh thần cầu tiến, ham đổi mới, nhưng cứ nghe đi nghe lại hết năm này đến năm khác người nghe không khỏi thở dài như nhân vật của Vũ Trọng Phụng mà than rằng: “Biết rồi, khổ lắm, cải mãi!”…

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Câu chuyện khiến dư luận dậy sóng về vụ ông Vũ Huy Hoàng, người từng giữ cương vị bộ trưởng nhiều năm rồi bị kỷ luật tước mọi phẩm hàm, nay lại được Văn phòng Bộ Công Thương ký công văn bảo lãnh để giúp ông có được tấm thẻ vào khu vực cách ly của sân bay quốc tế Nội Bài. Điều này khiến tôi không chỉ thất vọng về con người ông mà với cả một vài cán bộ thuộc Văn phòng Bộ Công Thương, với cả nơi dễ dãi chấp nhận phê duyệt mà thiếu nhạy cảm chính trị. Họ đã vi phạm nguyên tắc tổ chức đến khó hiểu và rất xem thường dư luận. Đó mới là điều đáng lo cho công tác quản lý xuất nhập cảnh nói chung khi một người nào đó "có vấn đề (!!!)".