ngày 22 tháng 09 năm 2017
Chuyện hôm nay
 

Một tuần toàn những chuyện buồn

In bài viết
Một tuần toàn những chuyện buồn, từ vụ án Cao Toàn Mỹ - Phương Nga (trái) đến vụ nhà báo Duy Phong ở Yên Bái...
  Đối với các nhà báo chúng ta, phẩm hạnh và đạo đức nghề nghiệp không thể dung thứ những sai phạm từ lương tâm nghề nghiệp và để đồng tiền dẵn dắt một cách bất lương.

Tuần qua, toàn những chuyện buồn.

Vụ Cao Toàn Mỹ - Phương Nga tốn nhiều giấy mực nhất. Chẳng đẹp mặt cho ai trong vụ này, nhưng có điều nó có thể là bài học cho những ai tin mình một khi đã là “đại gia”, “có tiền” là chinh phục được chân dài. Và có tiền là có tất cả. Kết cục của vụ này, người phụ nữ có tên Phương Nga được thả tại tòa (cho tại ngoại) là một giải pháp hợp lý và hợp đạo và, có lẽ như lần này, các “đại gia” và “chân dài” đều rút được bài học riêng cho chính mình.

“Có tiền là có tất cả”, “không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”. Mọi việc diễn ra ở cái xã hội mà chúng ta đang sống là như vậy. Nhưng tôi vẫn tin rằng điều này có thể không đúng ở một số người và một số trường hợp còn ít ỏi trong xã hội, nhưng nó vẫn còn tồn tại.

Một ông bác sĩ tranh chấp ly hôn với vợ. Điều ông mong ước là “thắng vợ mình” bằng mọi cách trở thành hiện thực, kể cả chạy chọt để biến những tình tiết trong tranh chấp dân sự thành ra hình sự. Và ông tuyên bố xanh rờn rằng: Có tiền là giải quyết được hết, kể cả bịt miệng được “đám” báo chí.

Trong cuộc hội thảo ở Đại học Văn Lang hôm qua về vai trò của báo chí, chị Kim Hạnh (nguyên Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ) nói rằng: Có những doanh nghiệp thành công, có thể trở thành những tấm gương tốt cho xã hội. Phóng viên về báo cáo tòa soạn. Lãnh đạo trả lời, trường hợp này để dành cho PR. Gương người tốt muốn được cổ xúy cũng phải có tiền.

Một trường hợp khác, một bãi rác ở thành phố Hồ Chí Minh, lâu nay tai tiếng về giá; về việc sử dụng đồng USD trong tính toán đơn giá dịch vụ, sai quy định Luật Đầu tư nước ngoài, dẫn đến thiệt hại ngân sách hàng trăm tỉ đồng Việt Nam; về mùi hôi thối diễn ra liên tục trên diện rộng, ảnh hưởng đến hàng trăm nghìn dân cư; về công nghệ và xử lý rác không đúng với hợp đồng đã ký.

Thế nhưng nhiều tờ báo đã không hề đưa tin đúng sự thật mà lại bao che, thậm chí những công bố của Nhà nước và Chính phủ về bãi rác này cũng không được đưa tin. Và gần như, có tờ báo chỉ phản ảnh thông tin một chiều của doanh nghiệp này.

Vụ nhà báo Lê Duy Phong vừa qua ở Yên Bái làm chúng ta đau lòng. Chưa biết có sự gài bẫy hay không, sai phạm từ các giám đốc sở và chính quyền ở đó đến đâu. Ai sai, tài sản bất chính cũng phải được xử lý đúng luật pháp, không có vùng cấm.

Thế nhưng đối với các nhà báo chúng ta, phẩm hạnh và đạo đức nghề nghiệp không thể dung thứ những sai phạm từ lương tâm nghề nghiệp và để đồng tiền dẵn dắt một cách bất lương.

NGUYỄN CÔNG KHẾ

 
hotline
Quảng cáo: 091 2161163
Nội dung: 090 186 3399
 
TIN LIÊN QUAN
 
 
 
Bình luận 2
30/06/17PHẢN HỒI
Nhà báo là thế mà
01/07/17
Không có người làm báo viết báo thì làm sao bạn biết được tin tức xung quanh cuộc sống của bạn? Không có người làm báo, các tòa soạn báo la lên tiếng kêu thảm thiết của người dân cùng khổ,...thì làm sao nhiều người biết đến? Không có người làm báo thì....bạn mãi là một con người sống trong cái lu mà thôi. Giống như con ốc sống trong vỏ của nó vậy, chẳng thoát ra được. Bạn comment "nhà báo là thế mà" thì có nghĩa là bạn đã đọc bào viết. Vậy nếu ko có Nhà báo viết cho bạn đọc thì lấy gì bạn comment? Đã đọc thì đừng có phán hàm hồ bạn nhé! Làm gì cũng phải dùng não để mà phân định, đừng làm bằng tay.
Gửi bình luận
Họ và tên *
E-mail *
Tiêu đề
Nội dung *
 
 
 
 
 
 
XEM NHIỀU NHẤT
 
 
 
 
 
 
  • Đoàn Đạt

    Nhà báo

    Mấy ngày qua, câu chuyện về một bà mẹ ở Lào Cai chỉ vì 7.000đ mà dồn hai đứa con ruột của mình vào chỗ chết không khỏi khiến cho nhiều người đau lòng, ám ảnh. Một câu chuyện tưởng như không còn xuất hiện ở thời nay…

  • Bình Luận

    Bình luận

    Có nhiều người được cử đi học sau đại học, lôi về tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ thì nghiễm nhiên tự phong cho mình là giỏi, xem những người còn lại chẳng ra gì. Không phải tôi bi quan, nhưng ở nước ta dường như khoảng cách giữa bằng cấp và thực học vẫn còn xa lắm.

  • Quốc Phong

    Nhà báo

    Trong công tác quản lý nhà nước, nhiều khi chúng ta "nói vậy nhưng lại không làm vậy" để rồi “cái sảy nảy cái ung". Đến khi muốn xử lý khi biết có chuyện không bình thường hoặc buộc phải xử lý để xã hội phát triển thì khi đó mới lòi ra những bất ổn khó hiểu, thậm chí là hậu quả khôn lường từ những nhiệm kỳ trước để lại. Vì thế, những vị lãnh đạo kế tục đã và sẽ gặp khó.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng tiền lẻ đang phát huy sức mạnh bé mọn của nó, nhưng phát huy kiểu này thì chả ai mong muốn, kể cả nhà chức việc, nhà đầu tư lẫn giới tài xế, chủ xe. Người ta ai cũng chỉ mong có sự hợp lý trong mọi sự, nếu phải trả phí thì trả đúng đồng tiền bát gạo.

  • Bình Luận

    Bình luận

    Đồng phục đưa học sinh vào khuôn khổ, thử thách học sinh rèn luyện trong môi trường tập thể, nhưng “đồng phục” một cách máy móc, thái quá vô hình trung làm cho các em mắc chứng rập khuôn, phản xạ theo kiểu “rô-bốt”, bấm nút là chạy theo “lập trình”.