Cận cảnh quá trình lấy nọc rắn độc để chế huyết thanh

Những loài rắn độc thường được gây mê bằng khí CO2 trước khi lấy nọc để đảm bảo an toàn cho các nhà nghiên cứu.

Viện nghiên cứu Clodomiro Picado ở San José, Costa Rica là "ngôi nhà" của hơn 500 cá thể rắn độc các loại. Nơi đây chiết xuất nọc của rắn độc để sản xuất những chất kháng nọc độc khác nhau.

Đầu tiên, những con rắn độc được gây mê bằng khí CO2. Đối với nhiều loài rắn, khí CO2 có tác dụng như thuốc an thần, giúp làm dịu chúng trong khoảng 5 phút. Điều này đảm bảo an toàn cho các nhà nghiên cứu trong quá trình lấy nọc rắn độc. Tuy nhiên, một số loài rắn không bị gây mê bởi khí CO2 nên quá trình lấy nọc phải thật cẩn trọng.

Sau khi cầm được đầu rắn và kiểm soát được chúng, các nhà nghiên cứu dùng một dụng cụ chuyên dụng để banh miệng của con rắn và ấn 2 răng nanh vào trong ống nghiệm. Tiếp đến, họ sẽ xoa bóp nhẹ phần đầu rắn để kích thích chúng tiết nọc độc. Nọc rắn sau khi vắt sẽ được làm lạnh và lưu trữ bên trong tủ lạnh chuyên dụng.

Độc lấy từ rắn sau đó sẽ được làm loãng và tiêm vào ngựa, cừu hoặc dê. Vật chủ sẽ trải qua quá trình phản ứng miễn dịch với độc, sinh ra kháng thể chống lại chất độc. Những kháng thể này có thể được lấy từ máu của vật chủ và dùng để trị thương do nọc độc.

Phương pháp sử dụng huyết thanh để điều trị nạn nhân bị rắn độc cắn đã có từ cuối thế kỷ 19. Đây được xem là phương pháp điều trị có hiệu quả và phổ biến nhất, tính đặc hiệu trong kháng nọc của nó giúp giảm tỷ lệ tử vong khoảng 7-10 lần.

Theo các nhà khoa học, có nhiều loại nọc rắn tùy theo loài rắn và vùng địa lý mà chúng cư trú. Do đó cần phải dùng một huyết thanh đặc hiệu đối với một hoặc nhiều loại nọc độc.

Long Hải (theo Insider)


Loading...

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT


Bình luận0

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.